“Chị An, đồng chí công an tới ."
Nhị Ngưu phía chạm Tần Dĩ An nhắc nhở.
Tần Dĩ An thu suy nghĩ, qua.
Lúc , đồng chí công an tới gần, công an dẫn đầu vẫn là Vương công an, từng dẫn cô thủ tục chuyển hộ khẩu.
Điều chẳng hợp lý , ai rõ hơn Vương công an việc cô vì thủ tục hộ khẩu độc lập mà sang tên căn nhà sang tên , đây đều là chứng kiến.
Mèo Vàng dẫn tới mặt Tần Dĩ An:
“Đồng chí công an, chính em là báo án chị An."
Đồng chí công an đó tiên quan sát tình hình xung quanh một lượt, ánh mắt nghiêm túc chạm cây gậy tay Triệu Vũ Hân, liếc mắt cái nữa thấy con d.a.o phay tay Tần Dĩ An, mày nhíu .
Anh Tần Dĩ An nghiêm nghị hỏi:
“Đồng chí , là cô bảo báo án ?
Rốt cuộc là chuyện gì?
Nói ."
“ đồng chí công an, chuyện là thế , căn nhà là của , nhưng hôm nay tới xem nhà thì phát hiện bên trong ít lạ dọn ở, miệng thì đều thuê từ chủ nhà, mà là chủ nhân căn nhà hề chuyện , hỏi mới phát hiện chủ nhà là khác, đều bảo là l.ừ.a đ.ả.o, bảo cô gái tên Triệu Vũ Hân mới là chủ nhà."
Tần Dĩ An dùng bản hợp đồng cầm tay chỉ Triệu Vũ Hân, đó đưa hợp đồng cho đồng chí công an.
“Cô gái chạy tới lời tiếng cũng ý bảo căn nhà là của cô , các xem, đây là thỏa thuận cô giả mạo để ký, bây giờ vấn đề nảy sinh , hai bên tranh chấp, cho nên nhờ bạn báo án, phiền các tới giúp chủ trì công đạo."
Vương công an cầm hợp đồng lật xem.
Triệu Vũ Hân yên nữa, :
“Đồng chí công an, đây chính là nhà của , mạo danh..."
Người thanh niên bên cạnh cụ già cũng xen :
“ , đồng chí công an, Vũ Hân cô ..."
“Mấy im lặng hết , cứ leo lẻo thế thì rõ chuyện, những khác cũng , đều , bảo mấy thì mới ."
Giọng Vương công an nghiêm khắc, đưa tay ngăn những chuyện, liếc tất cả ở đây một lượt lên tiếng:
“Chuyện rõ đơn giản, nhà cửa đều chứng nhận quyền sở hữu hợp pháp do nhà nước cấp, hồ sơ lưu trữ, ai nhà là của thì nhà là của đó, là các đều bảo nhà là của , mời hai bên đưa khế ước nhà đất và các giấy tờ chứng minh liên quan .
Giao cho phía đồn công an chúng nhận diện, phía chúng còn dẫn theo nhân viên của sở quản lý nhà đất tới, họ kiểm soát, tất cả những chuyện đều thành vấn đề, mời hai vị."
Tần Dĩ An hành động , mà đưa mắt về phía đối diện, chờ cô lấy , xem cô thể lấy cái gì.
Ng-ực nóng lên, tai cô thấy một tiếng .
【Khế ước nhà đất của ?
Mau đưa cho , rốt cuộc là chuyện gì thế, tới gặp báo cảnh sát, công an còn trực tiếp tới tận nơi , còn cái con nhỏ đột ngột xuất hiện là ?
Nhà là của nó ?
Nó là ai?
Là nó?”】
【Nhà?
Cái gì?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-143.html.]
, , nghĩ cách , nhanh lên.】
Hiện trường ai chuyện, tai Tần Dĩ An thấy hết câu đến câu khác, vẫn là giọng của Triệu Vũ Hân phía .
Lúc đầu là giọng bình thường, đến giọng điệu phàn nàn, đến kinh hoàng, hãi hùng, một loạt biến hóa, đây tuyệt đối là đang tự trong lòng, mà là đang đối thoại với một thứ gì đó.
Chẳng lẽ là cái hệ thống truyền thuyết ?
Hay là giống như cô phát hiện sự tồn tại của ý thức gian của ?
Nghe thấy những lời , lòng Tần Dĩ An trái chút nắm chắc, kết hợp với việc ng-ực nóng lên, cô chút hiểu tại thể thấy , phần lớn là nhờ tác dụng của linh trong vật mang gian của .
Lúc Tần Dĩ An cũng lo lắng mấy nữa, mặc kệ “ phận đặc biệt" gì, cô tiếng lòng của đối phương đồng nghĩa với việc bàn tay vàng của đối phương kém cỏi hơn cô.
Đọ bản cô sự tự tin tuyệt đối là vấn đề gì, sẽ sai sót, bây giờ đọ bàn tay vàng tên dường như cũng là vấn đề, điều khiến cô gì lo ngại, cũng chẳng gì kiêng dè nữa.
Mà Triệu Vũ Hân mặt, lúc biểu cảm mặt vi diệu.
Tần Dĩ An mỉm cô :
“Vị đồng chí nữ , khế ước nhà đất của cô ở ?
Phải chỗ khác lấy ?
Hay là, bây giờ cô nhờ đồng chí công an cùng cô lấy, chúng vội chút thời gian , chúng đợi cô."
“Không cần, khế ước nhà đất của để ngay trong phòng, thể lấy ngay."
Triệu Vũ Hân vẻ mặt kiêu ngạo, cố ý khiêu khích:
“Cô giỏi thì lấy của ?
Chắc là đấy chứ, dám lấy ?
Sợ vạch trần?"
Lời mới thú vị , đối với sự khiêu khích của cô Tần Dĩ An sợ mắc bẫy, thì thành cho ý nghĩ của cô , xem cô định giở trò gì.
【Chương 125 Kết quả bất ngờ】
“Vậy thì đúng là giỏi đấy, cô cho kỹ nhé, đừng chớp mắt."
Hành động khích tướng cần tiếng lòng của cô cũng trong đầu cô đang nghĩ cái gì.
Tần Dĩ An lấy khế ước nhà đất và sổ hộ khẩu từ trong túi , lướt qua mắt cô , cố ý cho cô qua một lượt, mới giao đồ cho đồng chí công an.
Mà ba thứ lấy Tần Dĩ An phòng , cô dùng gian bao trùm lấy ba thứ một cách vô hình, đảm bảo chúng trong tầm kiểm soát của cô.
Đồng chí công an nhận lấy đồ tạm thời mở , chỉ Triệu Vũ Hân :
“Đến lượt cô , đợi cô lấy đồ cùng giám định."
Cụ già lộ vẻ lo lắng Triệu Vũ Hân, Tần Dĩ An thu hết tất cả những điều mắt, trong lòng càng thêm chắc chắn.
“Đồng chí đợi chút, lấy ngay đây."
Triệu Vũ Hân gật đầu với đồng chí công an, chạy trong sân.
【Nhanh, xem thứ nó lấy thật , nếu là thật thì đổi qua đây, hoặc sửa đổi một chút, tóm đằng nghĩ cách cho .】
Bên tai Tần Dĩ An lập tức thấy tiếng lòng của Triệu Vũ Hân đang một câu cấp bách như .
là giở trò, thì cứ tới , xem thử thực lực bàn tay vàng của cô thế nào.