Bà d.a.o!)
Tần Dĩ An thấy những lời , sợ, đều thể đáp ứng yêu cầu của họ, mi-ễn ph-í giúp họ tái hiện cảnh tượng lúc nãy, phát đoạn ghi âm lên.
“Vì một bạn thấy bà là , phát cụ thể xem họ những lời gì nhé, cũng ghi âm .”
Đoạn ghi âm xong, khiến những phản đối xong là im bặt.
Hai não to cỡ nào mới thể những lời chứ?
Lục Ngôn Chi vẫn còn trẻ, ngây ngốc tại chỗ, hình tượng Tần Tư Điềm vốn dĩ xây dựng trong lòng đây sụp đổ tan tành.
Thần tượng sụp đổ còn thể sụp thành phế tích để thấy chút đồ vật gì đó, ở đây là sụp thành tro bụi luôn , một cơn gió thổi qua là bay sạch bách, còn sót chút gì.
Cả bần thần đất, miệng chỉ lặp lặp ba chữ “ thể nào”.
Lục Kiến Lâm ở phía tức giận đ-ấm ng-ực dậm chân, giận hổ thẹn:
“Tạo nghiệt mà, sinh một đứa con trai như thế chứ!”
Tần Chính Nghĩa tức giận đến mức cần Tần Kiến Quốc và Hạ Tú Lan dùng tay đỡ lấy c-ơ th-ể , miệng lời nào, ý định đến chuyện với Tần Dĩ An cũng thu .
Nói chuyện gì chứ, rành rành là thể chuyện .
Tần Kiến Quốc một mặt vuốt ng-ực cho ông cụ xuôi giận, một mặt ở bên tai ông cụ tự hào :
“Ba, Dĩ An nhà lợi hại chứ, phong ba bão táp gì cũng sợ, ba thấy tự hào ?
Ba tự hào cũng đừng kích động quá, ba giữ gìn sức khỏe, Dĩ An nhà nhiều hơn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-nu-chinh-phao-hoi-mo-man-va-mat-ca-nha/chuong-107.html.]
“Phía bác Chu ba cần hỏi nữa , con trả lời bác , bây giờ như thế là , bác còn khen Dĩ An nhà thông minh nữa đấy, ba cứ yên tâm , Dĩ An nhà là một đứa trẻ tiền đồ.”
Tần Kiến Quốc cố ý những lời ngược ở bên tai ông cụ, tỏ vẻ hiểu chuyện khuyên nhủ Tần Chính Nghĩa.
“Anh im miệng cho .”
Tần Chính Nghĩa tức giận lời, cũng thấy đứa con trai , đẩy ngoài:
“ quản chuyện của các nữa, về đây!”
Cuối cùng ông cụ cũng nhà lão nhị chọc giận ông cụ đều là nhẹ thôi, cái miệng nào là chỉ để ăn cơm cả, ở nữa chắc ông cụ tức ch-ết mất.
“Ba, ba đừng vội, xem thêm chút nữa !”
Tần Kiến Quốc ở phía hét vài câu cùng Hạ Tú Lan đuổi theo, sợ ông cụ giữa đường tức giận xảy chuyện gì, hoặc giữa chừng giở trò gì đó, nên cứ nhất quyết kéo tại chỗ, bắt ông cụ xem cho xong chuyện.
Tần Chính Nghĩa vung tay ở , Tần Kiến Quốc thừa cách, miệng lập tức dỗ dành :
“Ba, còn kết thúc ba , sẽ bậc cha chú nhà họ Tần chúng dáng bậc cha chú, con cháu bắt nạt ầm ĩ đến mức mà cư nhiên một ai ở hiện trường chống lưng, thật thể thống gì cả.
Sau ngoài đ-ánh cờ con đều thể tưởng tượng mấy ông già đó sẽ dùng lời lẽ mỉa mai châm chọc ba thế nào , ba, con đây là vì cho ba, vì cho nhà họ Tần chúng thôi, con giúp ba xuôi giận nhé.”
Tần Kiến Quốc đưa tay giúp ông cụ vuốt ng-ực.
“Hừ, nhà ai mà chẳng bậc cha chú chứ, ai dám nhạo , bỏ tay , cần xuôi giận chắc!”
Tần Chính Nghĩa một tay gạt cái tay đang vuốt ng-ực của , miệng thì cứng để phản bác, nhưng chân thì động đậy nữa , trong lòng nén giận tiếp tục tại chỗ về phía Tần Dĩ An, cô chuyện.