TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 70
Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:06:42
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Vương Đào Chi thấy con dấu hóa đơn, vốn dĩ trong lòng còn đang lẩm bẩm cô lấy tiền, liếc thấy cái giá, bao nhiêu thứ khác đều vứt đầu, “Mẹ ơi, trong cái đồng hồ nạm vàng mà một chiếc tận 185 đồng, ăn cướp luôn ?
Đông Bảo , xem cái bán đồng hồ cũng là đồng nghiệp với cô đấy!"
Hà Thụy Tuyết:
“..."
Không cái chỉ thông minh độc ác một chút thì còn hiểu lời mỉa mai của chị dâu cả.
Hà Xuân Sinh ghé sát , thấy dòng chữ phía hóa đơn là cửa hàng ngoại hối mỗ mỗ, cũng hiểu , “Đồng hồ Thụy Sĩ?
Sang thật!
Anh bảo đây thấy ở quầy đồng hồ, hóa bày ở tầng cao hơn, loại dân thường như , đến cái tư cách xem một cái cũng ."
Anh mong mua một chiếc đồng hồ đeo tay suốt mấy năm nay, mỗi để dành đủ tiền là trong nhà xảy chuyện chuyện , đành vì con cái mà buộc tạm dừng kế hoạch, thực sự thèm thuồng, chỉ thể thường xuyên đến quầy đồng hồ của tòa nhà bách hóa ngắm nghía.
Mấy nhân viên bán hàng đều nhớ mặt , thấy là bắt đầu đảo mắt trắng dã.
Không ngờ em gái vượt mặt , còn là hàng nước ngoài cực kỳ hiếm thấy nữa chứ.
Đừng , chiếc đồng hồ hổ là sản xuất tại Thụy Sĩ, dây màu nâu sẫm, mặt màu vàng nhạt, kim thanh mảnh còn chút hoa văn chạm khắc, đeo lên tay thời thượng.
là đồ chuyên dành cho con gái đeo, khí chất, trông giống như sinh viên đại học thời .
Nhớ chính sự, vẻ mặt Hà Xuân Sinh trở nên nghiêm túc, bày uy nghiêm của cả, giọng trầm xuống, “Đông Bảo, hai chiếc đồng hồ cộng cũng gần bốn trăm đồng , kể còn phiếu ngoại hối mới mua .
Em mới mấy tháng, những thứ đó rốt cuộc từ mà ?
Làm sai chuyện thì đừng sợ, cứ thật , cả cùng em giải quyết, còn bố nữa, họ chắc chắn nỡ mắng em ."
“ thế, họ chỉ đ-ánh trai cô và thôi, mắng chúng bỏ bê cô, để cô thiếu tiền mới con đường lầm lạc."
Chị dâu cả chêm một câu, đoạn chính cũng thấy xót xa.
Hà Thụy Tuyết nhíu mày, bắt chước nguyên chủ nổi giận, “Em cái gì ?
Sao ai cũng tin em thế nhỉ, thật sự là nổi với luôn!
Chẳng chỉ mấy trăm đồng thôi ?
Em nghề gì?
Thu mua của một tòa nhà bách hóa lớn như ở thành phố!
Mọi thực sự nghĩ bình thường em công tác chỉ đ-âm đầu việc thôi , thời buổi vật tư khan hiếm khắp nơi, trong lúc thu mua em tìm nhà máy mua riêng một ít, sang tay bán , còn thiếu tiền tiêu chắc?"
Vương Đào Chi phản ứng đầu tiên là xem cửa sổ đóng kín , “Cô đầu cơ tích trữ ?
Trời đất ơi, gan cô bây giờ lớn quá đấy, chuyện mà cũng dám ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-70.html.]
“Em chợ mà lo, thứ gì ở tàu hỏa là em đẩy luôn , mấy đồng nghiệp của em đều thế cả, chỉ một em , em mà gì thì mới là hòa đồng đấy."
Phải là bổng lộc của phòng mua hàng hậu hĩnh, việc của đội vận tải xách đồ, đảo hàng là cách cấp thấp, cũng là hiện tượng phổ biến.
Còn cách cao cấp là như Tạ Bằng, mượn sự thuận tiện của chức vụ, nắm giữ mức chênh lệch giá giữa các nhà máy và các cửa hàng ở các khu vực khác , giúp đỡ liên lạc chu chuyển qua một chút, bản cần bỏ sức mà chỉ kiếm tiền, còn nhận một khoản ân tình.
Còn thứ mà Hạ Lăng Thanh dạy cho Hà Thụy Tuyết là thao tác tầm trung, ví dụ như quen với mấy nhân viên bán hàng tàu hỏa, hai bên thỏa thuận , khi lấy hàng từ nhà máy thì bán với mức giá cao hơn giá nhập một chút và thấp hơn giá thị trường một chút, hai bên trực tiếp bàn giao tàu hỏa, tuy rằng nhường một phần lợi ích nhưng thắng ở chỗ nhẹ nhàng an .
Các nhân viên phục vụ tàu toa nghỉ ngơi độc lập, họ bình thường Nam về Bắc cũng sẽ âm thầm thực hiện việc thu mua ở các nơi.
cửa nẻo của họ cuối cùng cũng bì với nhân viên mua hàng thực thụ, lấy giá nhà máy, chỉ thể ăn chênh lệch giá giữa các vùng miền, cho nên đều nghiêng về việc hợp tác với họ.
Sau khi nhận hàng hóa, họ hoặc là tìm thích hợp tàu để bán , hoặc là ở các trạm dừng của tàu hỏa tìm các khu chợ gần đó bán nhanh gọn lẹ, bán xong là lập tức chuồn thẳng.
Dù “băng đỏ" (dân quân) nhận tin tức bắt thì họ theo tàu hỏa khỏi tỉnh .
Hà Thụy Tuyết là lính mới, đó luôn công tác cùng lãnh đạo trực tiếp nên kịp tiếp xúc với những việc , nhưng cô ngại đem chuyện để lừa gạt chị .
Chương 56 Quà tặng
Thấy cô năng vẻ thật, ngay cả các chi tiết như khi nào tìm ai, một lô hàng bán bao nhiêu tiền đều thể mô tả rõ ràng (thực là hóa dụng từ trải nghiệm của Hạ Lăng Thanh), hai vợ chồng dần dần xóa tan nghi ngờ, nhưng vẫn còn lo lắng.
“Đường của em chắc chắn an chứ?
Đơn vị các em ai xảy chuyện gì chứ?"
“Thế thì em , nhưng xung quanh em thực sự từng ai xảy chuyện cả, vả , bên chắc , đều đang nhắm một mắt mở một mắt thôi, chỉ cần đừng rùm beng quá thì công khai minh bạch sẽ ai quản .
Mọi thấy năm ngoái và năm trong chợ chỗ nào cũng thấy băng đỏ , năm nay hầu như xuất hiện nữa ?"
Mấy năm đầu biến động mới thực sự là môi trường căng thẳng, ai nấy đều lo sợ cho bản , bây giờ cũng nới lỏng hơn một chút, một nơi thậm chí còn khôi phục các phiên chợ nông thôn, chỉ cần đủ xa xôi hẻo lánh, xa rời trung tâm, dân tố quan tra thì chuyện cũng coi như xong xuôi.
“Cái đó cũng chỉ là tạm thời thôi, vạn nhất ngày nào đó nghiêm trọng trở thì ?"
“Liên quan gì đến em?
Việc em là đưa đồ cho tàu hỏa thôi, ai đến bắt, công an tàu hỏa ?
Người quản việc ?"
Thấy thái độ bận tâm của cô, thậm chí càng lúc càng vẻ sợ hãi, Vương Đào Chi tức giận chọc đầu cô, “Cô cứ nhất định cái việc đó , thể an phận một chút , khó khăn lắm mới một công việc, thấy ngày cô đ-ánh mất nó thì đúng là ch-ết mất thôi."
“ đấy, Đông Bảo , cho em , nhưng động tĩnh thể nhỏ một chút , tay một cái là mấy trăm đồng thế , tim sắp nhảy khỏi cổ họng vì sợ đây."
Hà Thụy Tuyết lôi một cái hộp, bên trong bày một chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải mới tinh, bên cạnh là một tờ hóa đơn nhỏ.
Cô đưa tay phía một chút, , “Thế nào, cái đủ để trấn tĩnh ?"
“Đủ , em mà còn giấu một cái nữa, giỏi thật đấy."
Hà Thụy Tuyết bộ định vứt , Hà Xuân Sinh vội vàng đón lấy, biểu hiện giống hệt như một đứa trẻ nhận món đồ chơi mà hằng mong ước, gương mặt thô kệch lộ niềm vui thuần khiết.