TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 63

Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:06:35
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lời qua, chẳng giống như thật lòng mừng cho chị chút nào.”

 

“Cô út, cô đang nghĩ gì , cháu cửa gõ cửa nửa ngày trời mà cô thấy ?"

 

Lời đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của cô, Hà Thụy Tuyết theo tiếng động, phát hiện Hà Hiểu Khiết đến bên giường từ lúc nào, đang cúi đầu cô.

 

Cô cất cuốn lịch ngăn kéo, cãi ngược , “Là tại tiếng gõ cửa của cháu nhỏ quá đấy chứ."

 

“Được , là của cháu."

 

Hà Hiểu Khiết thầm đảo mắt trong lòng, nếu gây tiếng động lớn cô út giật , chẳng chịu xui xẻo là cô ?

 

Cô vén một góc chăn, xuống bên cạnh cô út, “Cô út, cảm ơn cô nhé, nếu cô, hôm nay lo sốt vó chắc chắn cả cháu nữa."

 

“Cứ bấy nhiêu chuyện mà cứ mãi cháu cũng thấy phiền , , rốt cuộc tìm cô việc gì?"

 

Hà Hiểu Khiết xa, “Cháu thấy Tôn Kim Bảo lén lút lẻn từ cửa , chắc chắn là chuyện mờ ám , chúng bắt quả tang ?"

 

“Cháu đúng là rảnh rỗi quá mà, mai ?"

 

Hà Thụy Tuyết định xoay ngủ, chợt nhớ một chuyện.

 

Trong nguyên tác, Tôn Kim Bảo nhặt một chiếc đồng hồ đeo tay, cho gia đình mà âm thầm giấu , đó nữ chính phát hiện, cô đem đồng hồ trả cho chủ nhân, từ đó quen với “mối quan hệ" đầu tiên.

 

Hóa chủ nhân của chiếc đồng hồ là nhà của một trưởng xưởng nào đó trong nhà máy dệt, khi nữ chính quen với bà , thông qua sự giới thiệu của bà một công việc tạm thời trong nhà máy, khi kiếm tiền, cô cuối cùng cũng tiếng bước đầu trong nhà.

 

Thật vị trưởng xưởng đó cũng chẳng lành gì, phanh phui việc ông âm thầm đầu cơ tích trữ hàng hóa của nhà máy trong thời gian dài, tiền hề nhỏ, cấp để gương trực tiếp t.ử hình ông , nhà ông cũng đều đưa nông trường cải tạo.

 

Lúc đó nữ chính ở ngoài đảo Hải Nam, thấy chuyện thì tâm niệm khẽ động, về một chuyến, đó “vô tình" phát hiện vàng thỏi và đồ cổ mà trưởng xưởng giấu , phát tài một món lớn.

 

Hà Thụy Tuyết dậy, tung chăn , “Được thôi, đúng lúc tối nay cô ăn nhiều, chúng cũng dạo cho tiêu cơm."

 

Mặc dù hiểu tại thái độ của cô út đổi nhanh như , nhưng Hà Hiểu Khiết vẫn hào hứng, kéo cô út từ cửa .

 

Hai nửa đường, thì thấy một thiếu niên choai choai đang rụt cổ, khom lưng dọc theo chân tường, ánh trăng trông bộ dạng thật lén lút gian xảo.

 

“Tôn Kim Bảo, cái gì đấy?"

 

Hà Hiểu Khiết đột nhiên lên tiếng, như chim sợ cành cong giật nảy , chiếc đồng hồ luôn nắm c.h.ặ.t trong tay rơi xuống đất, tiếng “cạch" giòn giã vang lên cực kỳ rõ ràng trong đêm tối tĩnh mịch.

 

Tiến lên phía , Hà Hiểu Khiết nhặt chiếc đồng hồ lên, thấy hỏng mới yên tâm chất vấn , “Hay lắm, bảo lén lút như , hóa ăn trộm đồ !"

 

."

 

Cậu vểnh cổ lên, dứt khoát phủ nhận, “Cái nhặt ."

 

Chương 50 Đồng hồ

 

“Nhặt ?

 

Thế trả cho chủ nhân, còn định mang về nhà, khác gì ăn trộm ?"

 

“Nói lắm!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-63.html.]

Cách đó xa, một tiếng bước chân truyền đến, nơi góc rẽ, một phụ nữ mặc bộ đồ Lenin, chân ủng cao cổ bước , với Hà Hiểu Khiết, “Đồng chí lý, nhặt của rơi tìm trả thì tất nhiên chẳng khác gì ăn trộm, chiếc đồng hồ mới đ-ánh rơi, thật sự cảm ơn hai cô quá..."

 

Bị chính chủ chiếc đồng hồ bắt quả tang, mặt mũi Tôn Kim Bảo xám ngoét, sợ túm buông, nhân lúc hai họ chú ý liền vội vàng chạy mất.

 

Hà Thụy Tuyết thấy dáng vẻ mừng rỡ của tới, một câu bà mừng sớm đấy.

 

Cô chắn mặt Hà Hiểu Khiết, cầm chiếc đồng hồ trong tay , , “Dì ơi, chúng cháu trả cho dì, nhưng cũng thể tùy tiện đưa như , dì bằng chứng gì chứng minh dì là chủ nhân ?

 

Ví dụ như——"

 

Giơ tay , cô đưa mặt chiếc đồng hồ cho bà xem, chỉ một dãy rõ trong bóng tối , “Mỗi chiếc đồng hồ đều khớp với hóa đơn mua hàng, phiền dì cho cháu xem hóa đơn , nếu mang theo cũng , chúng cháu thể cùng dì về nhà, nếu dì vẫn tin chúng cháu, là chúng giao cho các đồng chí công an xử lý?"

 

“Không !"

 

Tưởng Khê thèm suy nghĩ mà ngắt lời cô.

 

Làm gì hóa đơn, chiếc đồng hồ là chồng bà tìm ở chợ đen để đầu cơ vải vóc, đưa cho ông quà tặng kèm, khó trách là đồ trộm cắp từ đó, mã đồng hồ chừng ghi chép trong hồ sơ, cho nên tuyệt đối thể để công an , vỡ lở theo dấu vết mà tra xuống...

 

Càng nghĩ càng thấy sợ hãi, bà chằm chằm Hà Thụy Tuyết, ánh mắt dừng hồi lâu mới nặn một nụ , “Có thể cho dì xem chiếc đồng hồ ?"

 

“Tất nhiên ạ."

 

cúi đầu, trong lúc tâm hoảng ý loạn cũng kỹ, nhanh ch.óng , “Là dì nhầm , dì đ-ánh rơi chiếc đồng hồ nữ, chiếc là đồng hồ nam."

 

“Ồ."

 

Hà Thụy Tuyết tỏ vẻ hiểu, thu tay về, “Vậy dì cứ từ từ tìm, chúng cháu đợi thêm một lát, nếu ai tới nhận thì sẽ đem giao cho công an."

 

“Được."

 

Tưởng Khê gật đầu loạn xạ, nghĩ thầm trời tối đen thế , bà quàng khăn che mặt, hai chắc cũng rõ mặt bà , rời nhưng cam tâm, hỏi, “Hai cô đều là những đứa trẻ ngoan, nhưng bây giờ muộn quá , hai cô gái nhỏ chạy nhảy bên ngoài thế an , hai cô nhà ở ?"

 

Trong lòng nghĩ, đúng là lũ rảnh rỗi sinh nông nổi, nếu nhà cô là công nhân nhà máy dệt, bà nhất định bảo đàn ông của cho chúng tay.

 

Hà Thụy Tuyết , “Cảm ơn dì nhắc nhở, cháu tên là Nhan Y Y, bố cháu là trưởng phòng Nhan, cháu đến tìm bạn chơi, lát nữa là về ngay thôi."

 

Tưởng Khê c.ắ.n môi, nhận đụng đ-á tảng , gật đầu cái nữa, bước chân vội vã xoay rời .

 

Thoạt , cứ như là đang chạy trốn .

 

Hà Hiểu Khiết vẫn kịp hồn, gãi đầu , “Tối nay thế nhỉ, ai cũng đ-ánh rơi đồng hồ ?

 

Cô út, dùng tên Nhan Y Y?"

 

Hà Thụy Tuyết tung nhẹ chiếc đồng hồ trong tay, thèm để ý đến cô cháu, xoay về.

 

“Cô út, đồn công an ?"

 

“Không cần nữa, chiếc đồng hồ là của nhà chúng ."

 

【Sự kiện đang kích hoạt, đe dọa nhận một chiếc đồng hồ thép hiệu Thượng Hải, bạo kích lượng gấp 3 , phần thưởng:

 

2 chiếc đồng hồ nữ hiệu Titoni Thụy Sĩ, 1 chiếc đồng hồ nam thép hiệu Thượng Hải】

 

 

Loading...