TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 42

Cập nhật lúc: 2026-04-05 19:39:36
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thực học sinh thời đại đa đều đơn thuần, tâm trí đều dùng việc học kiến thức để xây dựng tổ quốc, nhưng Nhan Y Y thật sự hẹp hòi, chịu nổi khi thấy Hà Thụy Tuyết đắc ý, cộng thêm nguyên chủ cũng hạng , từng trả đũa vài .”

 

Nhiều mâu thuẫn nhỏ tích tụ , hận thù của cô dần sâu đậm, chỉ mong Hà Thụy Tuyết biến mất tại chỗ cho khuất mắt.

 

Hà Thụy Tuyết chống cằm, thong thả bước qua trạm xe buýt, đổi hướng , “Nhà của Nhan Y Y ở phố Bạch Lâm, cách nhà cháu xa, đại tẩu thường xuyên trạm lương thực gần đó.

 

quen với lãnh đạo, nhà đong lương thực e là sẽ khó dễ ."

 

Về trọng lượng thì bọn họ dám bậy, nhưng gạo cũ và gạo mới, gạo nát và gạo ngon, bột mì trắng và bột mì mốc... trong đó ít chiêu trò thể giở .

 

Gặp chuyện như bọn họ ầm lên cũng chẳng lý lẽ gì, ngược còn vì thế mà đắc tội với cả trạm lương thực.

 

Hà Hiểu Khiết lộ vẻ bối rối, theo cô thấy, ai vì chút khẩu chiến nhỏ nhặt mà tính toán đến mức độ .

 

Thấy Hà Thụy Tuyết bước chân nhanh hơn, cô vội vàng đuổi theo, “Cô nhỏ, cô định thế?"

 

đây lòng cũng rộng rãi gì, từ đến nay thù để qua đêm, cô dám chỉ mũi mắng , thể để cô sống yên ?"

 

Trong cốt truyện, những đau khổ mà nguyên chủ chịu đựng cũng một phần “công lao" của Nhan Y Y:

 

“Khi nữ chính thiết kế để cô gả cho tên đàn ông vũ phu, Nhan Y Y hợp tác cùng.

 

Chỉ những lá thư giả mạo do quen mới khiến nguyên chủ đề phòng, khi chuyện xảy Nhan Y Y rêu rao khắp nơi, khiến nguyên chủ thể thỏa hiệp.”

 

Cho đến khi nguyên chủ c.h.é.m ch-ết, khi dự đám tang xong, cô đê tiện bắt đầu tung tin đồn, lúc nguyên chủ thủ tiết an phận, kẻ thứ ba lăng nhăng với mấy đàn ông, ngừng nỗ lực bôi nhọ danh tiếng khi ch-ết của cô.

 

, khi rõ đối phương mang ác ý, Hà Thụy Tuyết thường chọn cách tay , từ tận gốc rễ c.h.ặ.t đứt những rắc rối thể xảy trong tương lai, phòng bệnh hơn chữa bệnh.

 

Theo cô, mất bò mới lo chuồng là một việc ngu ngốc lợi bất cập hại.

 

“Vậy cô định thế nào?"

 

“Tất nhiên là khiến cô mất công việc , để xem lấy cái gì mà vênh váo mặt ."

 

công việc của cô là dựa quan hệ mới , e là dễ..."

 

Hà Thụy Tuyết lườm cô một cái, “ tự cách, cháu thích thì về , cái điệu bộ nhút nhát như chuột đế của cháu mà phát phiền."

 

Hà Hiểu Khiết:

 

“..."

 

Mẹ cô sai , tính tình của cô nhỏ khi chẳng lên chút nào, thậm chí còn kiêng nể gì hơn.

 

Cũng , đây cô chỉ oai ở nhà, bây giờ là tấn công phân biệt đối tượng.

 

“Ơ!

 

Chờ cháu với!"

 

Hà Thụy Tuyết nhét hết đồ đạc trong tay cho cô, đến trạm lương thực gần phố Bạch Lâm, che mặt , tùy ý tìm một đứa trẻ lanh lợi ven đường, dùng vài viên kẹo để mua chuộc, chỉ nhóm các bà thím đang buôn chuyện gốc cây, bảo đứa bé đó tung tin.

 

Đợi đứa bé , cô đưa một miếng bánh ngọt đuổi nó , mấy bà thím hưng phấn xách giỏ, chạy như bay về phía trạm lương thực.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-42.html.]

 

“Nghe hôm nay lương thực cần phiếu, ở thế?"

 

“Ở cửa , hình như là hàng còn dư bán hết, lương thực ngon, hôm nay đúng là gặp may ."

 

“Đừng hét to lên, vốn dĩ chẳng bao nhiêu, đủ cho chúng chia ."

 

Mấy chen lấn đám đông lao đến cửa , thấy lời họ , những vốn đang xếp hàng cũng nảy sinh ý định, đồng loạt ùa theo.

 

Nhân viên đang kiểm kê lương thực trong kho phía thấy động động tĩnh, thấy một đám chen chúc ở cửa thì giật , đ-ập cửa quát tháo, “Làm cái gì đấy, ở đây cho , ngoài hết !"

 

Lời lập tức gây nên phẫn nộ trong đám đông, “ rõ ràng ở đây bán lương thực cần phiếu, định nuốt riêng , trong mấy cái túi bên cạnh giấu cái gì thế, mau mang đây!"

 

Sắc mặt nhân viên tái mét, mỗi tháng khi trạm lương thực kết dư đúng là một lượng nhỏ lương thực cần phiếu, nhưng thông thường đó là phúc lợi nội bộ của nhân viên, ngay cả lãnh đạo cũng chỉ chia một lượng hạn, những liên quan chạy đến đây gì?

 

Trong lúc xô đẩy, vài chen sang một bên, mở túi chân , bên trong chứa đầy gạo trắng phau.

 

Nhiệt huyết của lập tức bùng nổ, điên cuồng nhét tiền tay , “Đồng chí, nhà khó khăn, con dâu sữa, cháu trai đang chờ ngụm nước cháo để giữ mạng đây."

 

“Đồng chí, già , chỉ ăn mấy miếng cơm mềm, ơn phước bán cho ."

 

“Ai chen đấy, rơi giày của !"

 

“Đồng chí, cần phiếu , phía lấy thêm ít nữa ."

 

“Ồn ào cái gì!

 

Đứng yên hết cho , các định ăn cướp !"

 

Nhân viên đó tình cờ là một lãnh đạo nhỏ, lập tức gọi của phòng bảo vệ đến duy trì trật tự, mới khiến họ im lặng.

 

Cân nhắc đến ảnh hưởng, đổi sắc mặt, dịu giọng , “Các đồng chí, hiểu lầm , nhân viên trạm lương thực chúng mua lương thực cũng cần sổ lương thực, chuyện cần phiếu, nếu thì định mức quốc gia quy định ý nghĩa gì?

 

Còn gạo thống kê xong để chuẩn nhập kho, nhu cầu thì phía xếp hàng."

 

Nói đoạn, xách túi lên, đổ sạch gạo bên trong thùng gỗ của trạm lương thực ngay mặt .

 

Anh xua tay, “Xong , về hết , lãnh đạo , thực sự cầu thị, đừng phong phanh vài tin đồn mà chạy đến đây, còn dám thì đều coi như tội cướp đoạt tài sản quốc gia, chuyển hết cho phòng bảo vệ xử lý!"

 

Vừa dọa nạt, đám tụ tập dần tản , còn mấy bà thím khơi mào câu chuyện lúc đầu chạy mất dạng từ lâu.

 

Cầm chiếc túi nhẹ tênh trong tay, lòng nhân viên đau như cắt, đó đều là phúc lợi tháng của , mất trắng .

 

Anh tặc lưỡi vài cái, thầm nghĩ, “Chuyện báo cáo lãnh đạo tìm thêm vài điều tra, xem rốt cuộc là thế nào?"

 

Vạn nhất phần t.ử mưu đồ kích động quần chúng, đặc biệt chú ý mới .

 

Chương 34 Bất ngờ

 

Không dám chậm trễ, báo cáo sự việc lên , đến buổi chiều, nguyên nhân diễn biến sự việc xuất hiện bàn việc của trưởng trạm lương thực.

 

Hóa , hiểu lầm ban đầu chỉ là do một nhân viên thời vụ nào đó trong trạm rêu rao bên ngoài, việc ở trạm lương thực, mua lương thực cần phiếu, tinh lương thực thô lương thực ăn tùy thích, vô tình thấy.

 

 

Loading...