TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 41
Cập nhật lúc: 2026-04-05 19:39:28
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhan Y Y nuốt trôi cơn giận , tìm vài bạn nam quan hệ để dạy dỗ cô, nhưng những ngoài miệng thì đồng ý, chạy đến mặt nguyên chủ nịnh nọt.”
Cô tức điên lên nhưng cũng chẳng gì , chỉ thể dựa bối cảnh gia đình để ép , nhưng cũng chỉ gãi ngứa thôi.
Hà Thụy Tuyết để hành động trẻ con của cô mắt.
Thấy cô Hà Hiểu Khiết mắng cho vài câu mà xuống thang , chỉ ngẩn đó hờn dỗi, thấy quả thực là quá kém cỏi.
Vừa kém cỏi ham chạy đến khiêu khích cô.
Cô nhếch mày một cái, mỉa mai :
“Không cần đợi , , đang ưng chiếc đồng hồ , nể tình cô nhiều tiền như , là giúp mua nó ?"
Nhan Y Y chỉ mũi cô, vô cùng kinh ngạc:
“Hà Thụy Tuyết, cô còn hổ , với cô thích, dựa cái gì mà giúp cô mua đồ?"
“Ồ, hóa cô cũng chẳng tiền, sớm chứ, ở đây giả vờ giàu sang cái gì."
Nhan Y Y giận dữ cô, đột nhiên nghĩ điều gì đó, sờ sờ mớ tóc bên tai đắc ý :
“ khác cô, tiền thì cứ xin gia đình là , cần như cô cái gì cũng tự kiếm.
Thấy cô thong thả thế , chắc là tìm việc chứ gì?
Quên cho cô , tuần sẽ ở trạm lương thực , cô đến đong lương thực nhớ báo tên , nếu tâm trạng , sẽ đong thêm cho cô vài hạt gạo đấy."
Nói đoạn, cô hạ tay xuống, khúc khích:
“Ồ, quên mất, cô hộ khẩu thành phố, ngay cả định mức cũng .
Chậc chậc, suốt ngày ở nhà ăn bám, cũng may chị cô chê cô.
Hà Hiểu Khiết, thực sự phục cô đấy, ch.ó cho khác chí ít còn hưởng hai miếng xương thịt, còn cô thì , những lợi lộc gì, gia đình còn bù tiền cho cô , cô xem cô mưu cầu cái gì?"
Trong mắt Hà Hiểu Khiết, dáng vẻ kiêu ngạo ngang ngược của cô dần dần trùng khớp với Hà Thụy Tuyết đây.
Tuy nhiên, so thì cô út bây giờ vẫn đáng yêu hơn một chút.
Cô bé im lặng gì, Hà Thụy Tuyết nảy một ý, cố ý :
“Cô việc ở trạm lương thực ?
Thật giả thế?
hỏi thăm từ sớm , năm nay tất cả các trạm lương thực trong thành phố đều chỉ tiêu, cô là tìm một chân tạm thời đấy chứ?"
Mặt Nhan Y Y đỏ bừng lên, rõ ràng là trúng tim đen, một lát lạnh:
“Làm tạm thời thì ?
Lãnh đạo trạm lương thực là quen cũ của bố , quá ba tháng là thể chuyển sang chính thức , chỉ là theo quy trình thôi, cô ăn nho thì đừng gốc cây nho xanh."
Hà Thụy Tuyết vỗ tay cho cô , vẻ để tâm :
“Phải, coi như cô giỏi .
Chúng đây, đừng cản đường.
Nói mới nhớ, mới nửa tháng gặp, hình như cô đen một chút đấy, mùa đông mặt trời cũng lớn, cô phơi nước tương đấy ?"
Nói xong, cô mặc kệ Nhan Y Y đang tức đến giậm chân, dẫn Hà Hiểu Khiết vòng qua cô , về phía cầu thang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-41.html.]
Nhan Y Y lấy chiếc gương nhỏ trong túi , soi soi , chắc chắn màu da của đổi, chắc chắn là Hà Thụy Tuyết ghen tị vì cô ngày nào cũng bôi kem dưỡng da (tuyết hoa cao).
Còn về sự rời của Hà Thụy Tuyết, trong mắt cô trở thành biểu hiện nhận thua, từ đó bỏ chạy thục mạng, cơn giận tích tụ trong l.ồ.ng ng-ực suốt hai năm qua cuối cùng cũng giải tỏa một chút, cảm thấy cả sảng khoái vô cùng.
niềm vui chẳng kéo dài bao lâu, cô còn kịp vui mừng thì gặp Trương Lan Hà, và từ miệng bà giáo nhận một tin tức mà cô ch-ết cũng chấp nhận.
“Công việc ở cửa hàng bách hóa, còn là chính thức, cô á?
Không thể nào!"
“Là thật đấy, nãy cô ngang qua quầy bánh ngọt, thấy em chào hỏi một nhân viên bán hàng đấy, còn nhét cho em nửa cái bánh quẩy thừng nữa."
Trương Lan Hà cảm thán:
“Em cán sự ở bộ phận thu mua, ngoài đều là một cán bộ cả."
“Cô chắc chắn đang lừa cô đấy, đó là của cô , thông đồng với cô để diễn kịch thôi."
“Không , cảnh gia đình Hà Thụy Tuyết cô hiểu, vả em cần thiết dối chuyện ."
Rất dễ dàng vạch trần.
Nhan Y Y cũng hiểu điều đó, nhưng cô từ chối thừa nhận.
Cơn giận vốn cô cố tình phớt lờ nãy thể kìm nén nữa, bùng phát dữ dội, cô nện giày da bước ngoài, chợt nhớ đến chuyện ngu ngốc .
Cầm một công việc tạm thời khoe khoang mặt Hà Thụy Tuyết, khác gì họ hàng xa khoe với cô là nhà 500 tệ tiền tiết kiệm ?
Số tiền đó chỉ bằng thu nhập nửa năm của gia đình cô .
Lúc đó cô chỉ thấy nực , lũ nhà quê đúng là thiếu hiểu , giờ đây...
ánh mắt Hà Thụy Tuyết và những cô , như một con khỉ ?
Vì hổ, mặt cô bỗng chốc nóng bừng lên, nóng đến mức cô hận thể tìm chỗ nào đó mà trốn , nhanh ch.óng, sự bối rối chuyển thành nỗi hận thù sâu sắc hơn.
Tất cả đều tại Hà Thụy Tuyết, rõ ràng tìm việc mà cứ , chuyên chờ để xem trò của cô !
Cứ chờ mà xem, đợi cô bám trụ vững ở trạm lương thực, nhà họ Hà đừng mong đong một hạt gạo ngon từ tay cô .
Chương 33 Có thù là báo ngay tại chỗ
Ra đến đại lộ, Hà Hiểu Khiết ngoái đầu một cái, mang theo vài phần ngưỡng mộ, :
“Cô út, tính tình Nhan Y Y ngang ngược như , mà bản lĩnh chẳng nhỏ , tìm việc ở trạm lương thực, lo cái ăn ."
“Nhà họ vốn dĩ chẳng lo cái ăn ."
Hà Thụy Tuyết bỏ đồ mua túi, trong lòng đang toan tính chuyện khác, vẻ mặt chút nghiêm nghị.
Hà Hiểu Khiết tưởng cô đang giận, sợ cô nổi tính khí đ-ánh một trận, bèn thành thục an ủi cô:
“Chẳng chỉ là một chân tạm thời thôi ?
Đến cả móng tay của cô út cũng chẳng bằng, vả , đợi cô công việc của cô, chẳng sẽ hổ thẹn đến mức nào , đến lúc đó cháu giúp cô nhạo cô ."
“Đó là vì cháu hiểu Nhan Y Y, lòng hẹp hòi lắm, chắc chắn cô hận luôn cả cháu ."
Thực ban đầu Nhan Y Y và Hà Thụy Tuyết mâu thuẫn gì lớn, chỉ là đơn phương thuận mắt thôi.
Hồi năm lớp 11, một bạn học lưng cô là bộ tịch, đó Nhan Y Y , quá mấy ngày cô ầm ĩ trong lớp, vu khống bạn học đó lấy trộm chiếc khăn lụa mới mua của .
lúc nguyên chủ thấy cô nhét chiếc khăn lụa ngăn bàn của , vốn dĩ định mặc kệ, nhưng cô vui khi thấy Nhan Y Y bẽ mặt, nên vạch trần cô ngay mặt giáo viên.
Vì cả hai bên đều bằng chứng xác thực, giáo viên chọn cách dĩ hòa vi quý, yêu cầu vu cáo và cáo mỗi về một bản kiểm điểm hai ngàn chữ.