TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 407

Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:38:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nhậm Trình Miễn từ khi gia nhập quân đội nhận nhiều sự chú ý, lợi đương nhiên cũng hại, ngoài sáng trong tối gây khó dễ cho , nhúng tay các bản báo cáo, chơi xỏ mấy , dựa khí thế sợ ch-ết, liều mạng dùng một thương tích đổi lấy những công lao khó lòng che giấu, chỉ thu phục đám binh lính trướng tâm phục khẩu phục, mà còn khiến đà thăng tiến của gì cản nổi.”

 

“Lúc đang ăn cơm, nhắc đến mấy cái thứ xúi quẩy đó gì, trai nếu ngay cả chuyện nhỏ cũng lo xong, thì còn gì đến bảo vệ quốc gia, về nhà mà tự lo cho cho xong."

 

“Lần nhiệm vụ về, chữ 'Phó' chắc là thể bỏ chứ, nhớ năm ngoái bắt một toán gián điệp, cánh tay c.h.é.m một nhát thì ?

 

Lại lập một chiến công hạng nhì nữa ?"

 

Nhậm Trình Miễn như đang khoe khoang vỗ vỗ cánh tay :

 

“Đã hồi phục , mấy con sâu rầu nồi canh trong quân đội cũng ông già xử lý , về là thể đè bẹp một cách chắc chắn."

 

Anh qua bưng thức ăn tới, chào Hà Thụy Tuyết ăn cơm, tiện mồm trêu chọc cô:

 

“Bạn học Tiểu Hà của chúng khi nào thì thể bỏ chữ 'Phó' ?

 

Năm tới kết hôn, còn nhờ cô giúp mua kẹo mừng đấy."

 

Lời thuần túy là đang đùa, nhà họ Nhậm thể thiếu vài cân kẹo mừng , Hà Thụy Tuyết gắp một miếng cá chép kho, :

 

“Anh Nhậm ở trong quân đội ngoài huấn luyện thì là nhiệm vụ, trong ký túc xá e rằng đến con muỗi cũng là giống đực, em chỉ sợ kẹo mừng đến tay mà tìm thấy nơi để dùng thôi."

 

“Không vội, đàn ông mà, sự nghiệp thành, thể lập gia đình?"

 

Nhậm Trình Miễn là vài phần chủ nghĩa nam t.ử hán, nhưng giống kiểu thuần túy vẻ đè nén phụ nữ , luôn cảm thấy đàn ông thì nên nuôi gia đình, chuyện kiếm tiền giữ thể diện cứ để lo, vợ chỉ cần chăm lo cho gia đình, tiêu tiền thoải mái, chuyện bên ngoài cần lo lắng.

 

Có chuyện gì cũng thể giúp dàn xếp thỏa, để cô muối mặt cầu xin khác, nếu phụ nữ nào chí cầu tiến, chỉ một lòng chồng con thì gả cho , lẽ thực sự sẽ sống hạnh phúc.

 

Bữa cơm của mấy diễn hài hòa, về chuyện kẻ hãm hại nhà họ Tưởng, Tưởng Mạnh Hành , họ cũng ngầm hiểu hỏi nhiều.

 

Đơn thuần là cuộc tụ họp bạn cũ, kể cho tình hình hiện tại của mỗi , thỉnh thoảng trêu đùa một câu, Nhậm Trình Miễn vô thức sờ túi áo , định lấy bao thu-ốc l-á , Tưởng Mạnh Hành ấn tay :

 

“Anh thôi , cái thói nghiện nặng thế nào , Thụy Tuyết thích ngửi mùi khói thu-ốc ."

 

Nhậm Trình Miễn lắc đầu, rụt tay , cảm thấy em của thực sự là hết thu-ốc chữa , qua thì từ bỏ, nhưng cứ ba năm tìm đối tượng, là hiểu khó bước khỏi đó.

 

thời gian trôi qua cũng sẽ thôi, cuối cùng cũng sẽ nhận rõ hiện thực.

 

Hơn nữa so với biểu hiện của Hà Thụy Tuyết trong đám cưới lúc , trái thu liễm hơn nhiều, qua cũng còn cái vẻ ân cần như nữa.

 

Chương 332 Bằng trình vạn lý

 

Trên đường tan , Hà Thụy Tuyết đạp xe về nhà.

 

Lúc qua con ngõ ngoài phố, cô bắt gặp Triệu Giai Giai và một đàn ông đang lôi lôi kéo kéo, gần kỹ, đàn ông đó là con trai thứ nhà họ Trần trong sân - Trần Vạn Lý, cả nẫng tay mất đối tượng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-407.html.]

Cô bấm chuông xe đạp, khiến ánh mắt của hai :

 

“Trần Vạn Lý, cái gì đấy, chặn giữa đường cho ?"

 

Trần Vạn Lý vội vàng buông tay , giơ lên :

 

“Chị, em là... là cô kéo em ..."

 

Anh thực sự là giỏi ăn , nếu cũng chẳng vì sợ biểu hiện mặt cha vợ tương lai mà cầu cứu cả , Triệu Giai Giai nhét một giỏ trứng gà lòng , :

 

“Cầm lấy , nếu nhờ ở đó, em cũng em thể thuận lợi về nhà ."

 

Hà Thụy Tuyết chống một chân xuống đất, ánh mắt lướt qua đôi nam nữ , cảm thấy giữa họ chuyện.

 

Chưa đợi cô hỏi, Triệu Giai Giai tuôn hết sạch sành sanh.

 

Hóa cô lấy tiền từ chỗ tên đểu cáng đó, việc đầu tiên là cải thiện gia đình, mua thu-ốc loại nhất cho , mua quần áo mới cho các em, trong nhà thường xuyên ngửi thấy mùi thịt, hàng xóm thấy sắc mặt cô là Lý Hồng Phương hơn ít, còn thể thường xuyên ngoài tìm , cảm thấy là vì bệnh tình của bà chuyển biến , trong nhà gánh nặng nên mới trở nên dễ sống hơn một chút.

 

xung quanh nhà họ Triệu mấy tên lưu manh thối nát, bọn họ chẳng cần lộ giàu, chỉ cần sống hơn khác một chút là nhắm .

 

Hôm nay Lý Hồng Phương cầm tiền dự định chợ mua thức ăn, kết quả đường về nhà cướp sạch tiền và đồ đạc , mất hơn ba đồng tiền và một phiếu bầu, bản đẩy ngã xuống đất, cẩn thận đ-ập đầu xuống, bò cũng bò dậy nổi, Trần Vạn Lý ngang qua đỡ bà dậy đưa đến bệnh viện, bác sĩ nếu đến muộn một chút nữa thì thể sẽ nguy hiểm đến tính mạng.

 

Triệu Giai Giai sợ hãi ơn Trần Vạn Lý đến rơi nước mắt, chỉ là lúc đó cô mải lo sắp xếp chuyện đưa về nhà, nên kịp cảm ơn .

 

ngóng qua, Trần Vạn Lý là thuần phác lương thiện, chỉ là thạo ăn , Triệu Giai Giai giấu tiền đáy giỏ, ai ngờ ngay cả trứng gà cũng chịu nhận, cảnh tượng Hà Thụy Tuyết thấy chính là lúc hai đang đẩy đưa qua .

 

“Chỉ là trứng gà thôi mà, Vạn Lý, em cứ nhận , nếu cũng yên lòng ."

 

“Chẳng thế , em định thư cảm ơn gửi đến đơn vị các , để lãnh đạo các biểu dương một chút, ch-ết sống đồng ý, nhỡ để ấn tượng với cấp , thể tăng lương thì , đúng là bảo thủ quá mất."

 

Trong giọng điệu của Triệu Giai Giai mang theo vài phần mật khó nhận , một lòng lo nghĩ cho , chứ đơn thuần là sự ơn đối với ân nhân cứu .

 

Mặt Trần Vạn Lý sớm đỏ hơn cả trái hồng treo cây, tốc độ nhanh hơn, khó tránh khỏi chút lắp bắp:

 

cô là vì cho , thật lòng ghi nhận , thích chơi trội, , chẳng chuyện gì to tát, lúc đó đường chẳng ai, nếu đều sẽ giúp một tay thôi, , chỉ ..."

 

“Em hỏi em , lúc đó bà đất vẫn ý thức, thấy mấy ngang qua mà chẳng ai nghĩ đến chuyện giúp một tay cả, mới là thực sự."

 

Hà Thụy Tuyết trái hiểu nỗi lo của Trần Vạn Lý, chẳng qua là mới mất mặt xong, nên cố gắng khiêm tốn, chỉ sợ lộ diện mặt , lôi chuyện của bàn tán.

 

“Giai Giai, bằng lòng thì chuyện thư cảm ơn cứ thôi , em cũng đừng nghĩ đến chuyện xách quà đến tận nhà để cảm ơn, lời gì thì em riêng với ."

 

Triệu Giai Giai đảo mắt, cũng nghĩ đến điều gì đó, bằng ánh mắt thêm vài phần đồng cảm:

 

“Đồng chí Trần, mấy ngày nữa qua nhà em ăn bữa cơm nhé, em cứ đích cảm ơn , là bà yên tâm ."

 

 

Loading...