TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 402
Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:38:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đồng chí Hà, bưu phẩm gửi cho , mang đến cho đây."
Cùng với tiếng chuông xe đạp trong trẻo, một kiện bưu phẩm đặt ngoài cổng viện, Hà Hiểu Hữu vội vàng khoác thêm áo , răng đ-ánh bò cạp, :
“Cảm ơn Nhị Đản, nhà uống chén cho ấm ?"
Anh nhân viên bưu điện đội chiếc mũ da ch.ó, rụt cổ trong chiếc khăn len xù xì, cách lớp găng tay vỗ vỗ vai :
“Không cần , chạy ngoài đường quen , lát nữa còn đưa thư cho khác nữa.
, đây là thư nhà đồng chí Hứa gửi tới, tiện thể mang cho luôn."
“Vâng, mang cho ngay đây."
“Vào nhà mau , là đứa nhỏ từ phương Nam tới, chịu rét ."
Hà Hiểu Hữu định quê thuộc về phương Nam, nhưng trong mắt những , e rằng chỉ ba tỉnh Đông Bắc mới tính là phương Bắc, đành ngậm miệng, cầm lấy bưu phẩm nhà.
Đám thanh niên tri thức mới và cũ chen chúc trong hai căn phòng, cả nam và nữ đều ở ký túc xá tập thể, sáu một phòng, ngủ chung một chiếc giường lò (kháng), dù là sinh hoạt ngủ nghê đều bất tiện.
Không dọn ở riêng, nhưng mùa đông thực sự quá lạnh, ngoài thì cân nhắc chuyện củi lửa đủ đốt, hàng ngày gánh nước nấu cơm, khi ngủ đốt kháng, cùng vô vấn đề khác.
Chi bằng cứ ở chung với để sưởi ấm cho , tránh việc ch-ết cống trong phòng cũng ai .
Một đám đàn ông con trai ở chung một chỗ, nóng từ giường lò bốc lên, mùi vị trong phòng thể tưởng tượng .
Hà Hiểu Hữu vô thức nhăn mũi, đặt bưu phẩm xuống chỗ ngủ của , đó vươn tay, phong thư rơi chuẩn xác tay Hứa Thạc.
Sờ thấy khá dày dặn, đoán chừng nhà họ Hứa chắc là nhét tiền cho , nếu cũng chẳng thể mặc áo bông mới.
Thực Hà Hiểu Hữu định mở bưu phẩm , nhưng Triệu Mãnh cứ luôn rêu rao điều kiện gia đình thế nào, nhà thương , khiến nảy sinh tò mò, ai nấy đều xem nhà gửi cho thứ gì.
Đặc biệt là vị thanh niên tri thức đến từ kinh thành , tự phụ là hào phóng nhất trong đám , Triệu Mãnh suốt ngày bám đuôi nịnh hót , còn khích bác mối quan hệ của bọn họ.
Anh cứ ngỡ Hà Hiểu Hữu là loại “đ-ánh sưng mặt để giả b-éo", nên trong lòng mấy phần khinh miệt.
Trong tiếng thúc giục, Hà Hiểu Hữu mở bưu phẩm , lớp ngoài cùng là một chiếc áo bông dày dặn, nhận đó là bộ của cha .
Bên trong đặt ba cân thịt hun khói, hai cân lạp xưởng, còn nhiều đồ hộp, là đồ nhà tự :
măng xào thịt băm, bò xào ớt, gà kho nấm... là những vị thích nhất.
Hà Hiểu Hữu nuốt nước miếng, chỉ cần cái hũ thôi là thể tưởng tượng tay nghề của chú Ba nhà .
Chương 328 Hãm hại
Bên dùng dây thun buộc ngay ngắn mấy tờ phiếu lưu hành quốc, vài hộp dầu sò (kem nẻ) và một lọ kem Tuyết Hoa, còn một chiếc áo len mới, cùng với khăn quàng cổ và găng tay dệt bằng len cùng màu, hai đôi tất len và hai đôi miếng lót giày bông loại dày, thứ chắc chắn là do .
Mở hai chiếc khăn mặt , bên trong quấn một chiếc đồng hồ báo thức nhỏ, một gói kẹo socola nhập khẩu, một con d.a.o nhỏ sắc bén dùng để phòng .
Thủ b.út lớn như , qua là của cô út hào phóng của cho.
Trước đó chiếc đài radio mang tới bày để giữ thể diện, nhưng đồng hồ đeo tay thì vẫn luôn đeo, sợ quá phô trương sẽ rước lấy rắc rối.
Trong ký túc xá cũng chỉ vị thanh niên tri thức kinh thành là đồng hồ, mỗi hỏi giờ đều sẽ nhấc cổ tay lên, cố ý kéo dài một lúc, khoe khoang đủ mới báo giờ, hỏi vài xong cũng lười chẳng buồn đụng tới nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-402.html.]
Giờ đồng hồ báo thức thì tiện hơn nhiều.
Con d.a.o mài sắc, rút xem thử, ánh lạnh như tuyết.
Cậu thử d.a.o mặt , mà chỉ hì hì là để khi biển thể cạy nhiều hàu và bào ngư hơn.
Những khác gật đầu, cũng để ý lắm, nhưng trong mắt Triệu Mãnh lóe lên vẻ khác lạ, dường như đang kiêng dè điều gì đó.
Hà Hiểu Hữu ghi nhớ thần sắc của trong lòng, giũ giũ bưu phẩm, từ trong góc rơi nửa cân kẹo sữa.
Hà Hiểu Hữu mỉm hiểu ý, thầm nghĩ Hiểu Ái chắc là gửi hết đồ ăn vặt của cả tháng cho , lúc khác ăn kẹo cô bé thèm nhỏ dãi .
Anh cả và chị gái cho đồ, nhưng gửi kèm theo bưu phẩm hai mươi đồng tiền.
Đối với sự ghi nhớ của nhà, tự nhiên thấy cảm động vô cùng, đây cũng là động lực để nỗ lực sống và bao giờ từ bỏ việc học tập ở nơi .
Nếu gì hài lòng, thì khi quét mắt một vòng những ánh mắt mang đủ loại tâm tư, lấy một dải thịt hun khói, tối nay sẽ cải thiện bữa ăn, lấy socola chia cho mỗi nửa miếng, cũng quên gửi sang bên phía thanh niên tri thức nữ.
Được ăn thịt, đương nhiên là hân hoan cổ vũ, thì hầm lấy cải thảo, thì đun nước nóng ngâm miến, còn đồng chí nữ đặc biệt chạy tới hỏi quần áo nào cần vá , cô thể giúp.
Hà Hiểu Hữu khéo léo từ chối, rời khỏi đám đông ồn ào náo nhiệt, chậm rãi thu dọn bưu phẩm trong hòm, khẽ thở dài một tiếng.
Cứ ngỡ xuống nông thôn thể giúp tránh xa đám đông, nhưng thực tế khác xa so với dự tính của .
Chen chúc trong điểm thanh niên tri thức nhỏ bé, mỗi đều toan tính riêng của , mùa hè còn thể ngoài việc để tiêu tốn thời gian, mùa đông mới thật sự là khó vượt qua.
Lúc sách luôn tới phiền, cũng là đơn thuần tò mò, là cố ý nữa....
Buổi tối, Hà Thụy Tuyết đang ngủ say, bên ngoài đột nhiên truyền đến tiếng vật nặng rơi xuống đất, tiếp theo đó là một tiếng kêu kinh ngạc và tiếng ch.ó sủa dứt.
Hà Hiểu Húc ở phòng bên cạnh đ-ánh thức, phát tiếng oa oa.
Cô mơ mơ màng màng tỉnh , phát hiện Giang Diễn Tự đang mặc quần áo, nên cũng chậm trễ, khoác một chiếc áo đại bì bông ngoài.
Cô phát hiện một bóng đen đang chạy nhanh quanh ngôi nhà, Trần Trần và Lang Huynh đuổi theo sát nút phía , mấy suýt chút nữa c.ắ.n trúng vạt áo của đó.
“Cứu mạng, Thụy Tuyết, là đây!"
Nghe giọng giống như Tưởng Mạnh Hành, bật đèn hành lang lên, quả nhiên là .
Thấy là quen, Giang Diễn Tự bước tới khống chế bầy ch.ó .
Tưởng Mạnh Hành bệt xuống đất thở hồng hộc:
“Thụy Tuyết, ch.ó nhà cô lợi hại quá, cứ c.ắ.n c.h.ặ.t lấy m-ông buông , nếu mặc dày, thịt chắc tụi nó c.ắ.n đứt mất ."
“Ai bảo đường chính, cứ trèo tường gì?"
Cổng chính đang đóng, còn dính lá cây, qua là đường quang minh chính đại, trách ch.ó c.ắ.n.
“ là lặng lẽ tới đây mà, thể để phát hiện ."
Tưởng Mạnh Hành lồm cồm bò dậy, vội vàng giải thích mục đích đến đây.