TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 394
Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:38:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy theo ý cô , cháu gả nữa chắc."
Hà Hiểu Khiết chút tức giận, lời chút kịch liệt, “Cô út, cháu là cô, cháu thể dồn hết tâm trí cháu , Ôn Hiết công việc bận rộn, một em gái, chuyện gì cũng thể giúp cháu một tay, bao.
Cô còn gặp nó, đừng ác ý lớn như với nó chứ."
Triệu Mai Nha vốn dĩ đang lơ đãng lắng , liền trừng mắt cô , “Nói chuyện với cô út con kiểu gì thế, phân biệt đúng ?
Hay là cánh con cứng sợ ăn đòn?"
Hà Hiểu Khiết nhớ nỗi sợ hãi chi phối từ nhỏ, lập tức nhận sai, “Cô út cháu sai , cô đừng giận, là cô đ-ánh cháu một cái , em bé của cháu tức giận thì ."
Vừa , cô sấn tới sờ bụng cô, vô cùng nịnh nọt.
Hà Thụy Tuyết chỉ cảm thấy nỡ , “Thôi , cô giận, cũng đừng trách chị ."
Cô cũng nghĩ thông , thập thập mỹ đời chung quy là thiểu , huống chi là ở thời đại .
Có thể tìm một tôn trọng , đồng thời cũng thích, coi là khó đắc .
Ngày tháng chung quy vẫn tự trải qua mới nóng lạnh.
Cô khuyên nhủ nữa, mà , “Cháu và ngoài chơi cũng , nhưng báo cáo với bố , nhớ kỹ, nhà họ Hà v-ĩnh vi-ễn để chịu thiệt, nếu em trai cháu sẽ nhạo cháu cả đời đấy."
Hà Hiểu Khiết trịnh trọng gật đầu, “Cháu , cảm ơn cô út, lát nữa cháu sẽ với ."
Chương 321 Nỗi lo thầm kín
Tháng ba, Lữ Lan sinh con ở bệnh viện.
Vì m.a.n.g t.h.a.i hai nên cô sinh khá nhẹ nhàng, đau đớn bao lâu sinh một bé gái nặng hơn sáu cân.
Tên là Lữ Lan nghĩ xong từ lâu, gọi là Hà Diên Thi.
Hy vọng con bé bụng đầy thi thư, thông minh hơn trong việc học tập.
Hà Xuân Sinh cũng cảm thấy tên , khen ngợi hết lời, thuận tiện đặt cho con bé cái tên mụ là Linh Linh, mong con bé đầu óc hoạt bát lanh lợi.
Xem ông từ bỏ hy vọng thế hệ thứ hai nhà , định bắt đầu gánh vác thế hệ thứ ba .
Khoảng thời gian , mối quan hệ của Hà Hiểu Khiết và Ôn Hiết phát triển nhanh ch.óng, trở thành bạn trai bạn gái chính thức.
Hai thường xuyên hẹn chơi ở công viên gần đó, hoặc xem phim ở rạp chiếu phim.
Đáng tiếc phim ảnh thời phần lớn là kịch mẫu, những cảnh quá đà đều sẽ cắt bỏ, trong mắt Hà Thụy Tuyết thật sự gì đáng xem.
Có một cảnh thật sự thể cắt bỏ, ví dụ như trong phim “Lenin", một đoạn là cảnh đặc vụ âm mưu ám s-át.
Bối cảnh ở nhà hát, sân khấu đang múa vở ballet “Bốn con thiên nga nhỏ", cảnh dùng điệu múa nhẹ nhàng hoạt bát tương phản rõ nét với những lời thì thầm trong bóng tối, tạo nên một khí càng thêm quỷ dị.
Múa ballet mà, đều mặc váy ngắn lộ cánh tay và đùi, ở thời buổi hiện nay chắc chắn là biểu tượng của sự bại hoại phong tục.
cảnh quá quan trọng thể cắt bỏ, nếu sẽ ảnh hưởng đến cốt truyện của cả bộ phim, lúc vai trò của nhân viên chiếu phim mới thể hiện rõ.
Họ thường cầm một tấm bìa cứng cắt sẵn, phim chiếu đến đó là kịp thời che thiết chiếu , một nhân viên chiếu phim thành thục thể che chắn chuẩn xác những hình ảnh “vi phạm".
Chỉ để khán giả thấy một phần nhỏ hình ảnh con , phía là màu đen.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-394.html.]
Xem xong phim Hà Hiểu Khiết còn phàn nàn với cô, cách đúng là giấu đầu hở đuôi.
Có một đoạn là nhân vật chính và vợ ôm hôn, kết quả hình ảnh biến mất, chỉ thể thấy âm thanh, còn tưởng hai họ đang gì cơ.
Càng che chắn kỹ thì càng dễ khiến nghĩ ngợi lung tung, trong rạp còn những kẻ vô ý thức những lời thô tục ở đó, khiến lúc đó cô yên, dám bên cạnh.
“Cho nên cháu cùng xem phim nữa ?"
“Có chứ ạ."
Hà Hiểu Khiết chút đắn đo gật đầu, vẻ mặt đầy ngọt ngào :
“Cô út, Ôn Hiết lúc dạo luôn nhớ mang cho cháu một bình nước ấm, lúc xem phim sẽ mua dâu dại cho cháu ăn.
Em gái nhỏ hơn cháu một chút, nấu ăn ngon cực kỳ, còn rang hạt hướng dương vị ngũ vị hương nữa, bệ cửa sổ nhà họ trồng mấy cây hướng dương, mỗi ..."
Cô lải nhải kể những chuyện vụn vặt vô thưởng vô phạt, là bộ dạng đắm chìm trong đó.
Hà Thụy Tuyết bàn việc thiện kế hoạch công tác, coi lời của cô như tiếng ồn trắng.
Bụng cô lớn , sự kiên trì của Triệu Mai Nha, cô định đủ tám tháng là sẽ xin nghỉ.
Những ngày cô vắng mặt sẽ do Hạ Lăng Thanh lớp, công việc trong tay sắp xếp từng bước một, cố gắng chi tiết tỉ mỉ, đề phòng cấp sai.
Giang Diễn Tự bưng đến một chậu táo xanh, xuống xoa bóp chân cho cô, “Thế nào, vẫn cảm thấy nhức mỏi ?"
Đến giai đoạn cuối t.h.a.i kỳ, Hà Thụy Tuyết tránh khỏi xuất hiện các vấn đề như chuột rút, phù chân, tiểu nhiều, ban đêm còn cảm thấy nội tạng ép đến mức khó thở dẫn đến mất ngủ.
Mà những triệu chứng đều chi-a s-ẻ lên Giang Diễn Tự, hai thường xuyên nửa đêm cùng lúc tỉnh dậy vì đau chân, đó đầy bất lực .
Vì thế, Giang Diễn Tự đặc biệt tìm học kỹ thuật xoa bóp huyệt vị, khi tỉnh dậy liền giúp cô bóp một chút.
Dù cô mới là đau thật, chỉ là ảo giác đau, đợi đến khi xác định vị trí chuột rút dịu , họ mới lượt xuống ngủ.
Mà khi trực tiếp cảm nhận sự gian nan trong quá trình t.h.a.i nghén, niềm vui khi sự sống trưởng thành mới càng thêm chân thực.
Anh tận mắt chứng kiến mỗi đứa bé cử động và lật , thể nhận thấy đứa bé đang lớn dần trong bụng.
Thế là sự mong đợi ngừng tích lũy, tình yêu dành cho đứa bé như r-ượu nồng ủ chín lắng đọng, dần trở nên đậm đà sâu sắc.
“Mùa táo ?"
“Ừm, tài xế xe tải bán bên đường, chắc là chở từ phía nam lên, thấy nên mua mấy cân."
Hà Thụy Tuyết ném một quả miệng, híp mắt:
“Ngon lắm."
“Anh thấy còn bán tì bà nữa, em sợ chua , đợi đến tháng chín mọng mua cho em."
Vừa , Giang Diễn Tự tự nhiên lót một chiếc gối mềm lưng cô, giúp cô điều chỉnh tư thế thoải mái hơn, cô tựa cánh tay ghé sát tai chuyện.
Hà Hiểu Khiết vốn định đến đây khoe khoang tình cảm cũng hai cho nổi da gà, cứ như một ngụm đường đỏ chặn ngang họng :
“Cô út, hai càng ngày càng quấn quýt thế."