TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 39
Cập nhật lúc: 2026-04-05 19:39:26
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 31 Mua sắm
Thấy sắp đến chiều, họ vẫn thu hoạch gì, bèn quyết định về nhà.
Đi nửa đường, Hà Hiểu Khiết nhớ xà phòng ở nhà sắp dùng hết, đề nghị hợp tác xã mua.
Hà Thụy Tuyết đương nhiên phản đối, hỏi:
“Cháu mang phiếu xà phòng ?"
“Cháu mang , lúc cửa cháu kiểm tra kỹ, chỉ sợ quên thôi."
Cô bé vỗ vỗ chiếc túi đeo chéo bên hông.
“Đã đến đây , là cửa hàng bách hóa xem , đồng nghiệp quầy đồ dùng hàng ngày mới về một đợt xà phòng, sản xuất ở Thượng Hải đấy, giặt xong quần áo mùi thơm, còn cái gọi là xà phòng lưu huỳnh gì đó, lúc ngứa ngáy nổi mẩn đỏ dùng nó là hiệu quả nhất."
Nhớ đến những nốt mẩn nhỏ ngủ ở nhà bà ngoại mà phát , Hà Hiểu Khiết lập tức động lòng:
“Đồ như , liệu đắt lắm ạ?"
Nếu cô bé dám lãng phí tiền, cô bé thể càm ràm cô bé suốt ba ngày nghỉ.
Hà Thụy Tuyết nghĩ một lát:
“Chắc là đắt hơn xà phòng thường một hai hào thôi, , tiền còn thiếu bù cho cháu."
“Vâng ạ!"
Có Hà Thụy Tuyết chi tiền, Hà Hiểu Khiết còn do dự nữa, yên tâm theo cô cửa hàng bách hóa.
Cuối tuần đông , trong tòa nhà chen chúc, ai nấy đều mặc áo bông dày cộp, trông càng thêm chật chội.
Nhiều vì sợ hàng mua hết nên thi chen hàng, nhân viên bán hàng mặc kệ hết, cứ thu tiền và phiếu là giao hàng.
Thỉnh thoảng chướng mắt tranh cãi vài câu, phát triển thành đ-ánh nh-au cướp giật cũng , nhân viên bảo vệ bận rộn duy trì trật tự.
“Đều , xếp hàng thì đừng mua!"
“Nghiêm chỉnh chút , từng một thôi, nãy ông mà, đừng tưởng lùn mà thấy nhé!"
Vài năm cửa hàng để cho hợp mốt lắp một loạt tủ kính, kết quả dịp Tết chen lấn vỡ mất mấy cái, đó liền đổi hết thành tủ gỗ bộ.
Chen đám đông, Hà Thụy Tuyết vươn tay cưỡng ép ngăn cản ông lão phía đang chen hàng, bày phiếu lên quầy, nhanh:
“Chào đồng nghiệp, cho một bánh xà phòng lưu huỳnh, hai bánh xà phòng thơm Đăng Tháp."
“Xà phòng thơm Đăng Tháp mỗi một tháng chỉ mua một bánh thôi."
Cô kéo Hà Hiểu Khiết bên cạnh:
“ cùng cháu gái ."
Người đó gật đầu, nhận lấy tiền và phiếu của cô, đếm qua một lượt, xác nhận sai sót kẹp chúng lên sợi dây thép đầu, đẩy phía , đó từ tủ hàng phía lấy những bánh xà phòng tương ứng, dùng giấy dầu gói đơn giản đưa cho họ.
Giọng điệu uể oải:
“Xà phòng lưu huỳnh bốn hào, xà phòng thơm Đăng Tháp năm hào, tổng cộng một tệ bốn hào, cầm lấy."
Hà Hiểu Khiết nhận lấy, vội vàng gật đầu:
“Cảm ơn đồng nghiệp."
Thái độ một chút là , gương tày liếp .
Vừa nãy lúc họ xếp hàng, phía giọng điệu bỗ bã, hét lên một câu:
“Cho bao thu-ốc l-á Phi Mã."
Nhân viên bán hàng dựng lông mày lên:
“Ai là thu-ốc l-á Phi Mã, tên là thu-ốc l-á Phi Mã ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-39.html.]
Anh lễ phép là gì hả cái !"
Anh sợ cô giấu thu-ốc bán cho , xin lời ý , mới coi như xuôi chuyện.
Đi ngang qua khu thực phẩm, Hà Thụy Tuyết mua một ít bánh ngọt và kẹo cần phiếu.
Quầy kẹo khác mấy so với siêu thị đời , phía nhân viên bán hàng là những “hộc" hình thang ngăn bằng ván gỗ, mặt đối diện với đám đông của những “hộc" đó nghiêng nghiêng, phía thấp phía cao, kẹo rời trưng bày trong đó, rõ mồn một.
Trong tủ kính cao ngất ngưởng, mấy tầng đều đầy ắp các loại kẹo và khối đường đủ màu sắc, thỉnh thoảng khiến vài đứa trẻ ngang qua thèm thuồng phát .
Trên quầy phía đặt một chiếc cân bàn đơn giản, kẹo cần cân đặt đĩa tròn màu trắng, tay của nhân viên bán hàng chuẩn xác, bao nhiêu là bốc bấy nhiêu, cơ bản sẽ sai quá lớn.
Cô mua nửa cân kẹo thập cẩm, bao bì ngoài thuần bằng giấy, lớp vỏ nhựa sặc sỡ, bên in hình trái cây, ngoài việc ghi rõ thương hiệu và nhà sản xuất thì bất kỳ thông tin nào khác, thể gọi là sơ sài.
Thực phẩm thời đại chẳng khái niệm hạn sử dụng, đa đồ ăn để hỏng vẫn cứ ăn như thường, chua một chút thể bỏ qua, màn thầu mốc?
Xé lớp vỏ là , chuyện nhỏ.
Mua xong đồ, hai đang định xuống lầu, tại quầy len, Hà Thụy Tuyết tình cờ chạm mặt giáo viên chủ nhiệm Trương Lan Hà.
Cô chủ động bước tới chào hỏi:
“Cô Trương, cô cũng ngoài mua đồ ạ?
Đây là Hà Hiểu Khiết, cháu gái em, cũng học trường , cùng khóa với em đấy ạ."
“Ồ, cô nhớ con bé , thường xuyên lên lớp tìm em chơi, hai cô cháu tình cảm quá."
Trương Lan Hà suy nghĩ một lát, nhớ bóng dáng thường xuyên bắt gặp ở cửa lớp cô.
Hà Hiểu Khiết thầm đảo mắt, cái bà cô kiểu gì thế.
Cô quản việc em lẽo đẽo theo chân chạy vặt là chơi cùng ?
“Vâng, chính là nó đấy ạ, cô Trương nhớ dai thật đấy, hèn gì chị dâu em khen cô chu đáo."
“Haiz, đó là chị khách sáo thôi, cô đang định tìm em đây, hôm nay cũng là tình cờ gặp ."
Ánh mắt Trương Lan Hà cô lộ vẻ áy náy:
“Công việc cô giới thiệu đây em chứ?"
“Vẫn ạ."
“Vậy thì , cô cũng mới nhận tin, họ định sẵn , em cũng chỉ tốn công vô ích, hỏng việc ."
Nói những lời mặt học sinh, Trương Lan Hà thấy thật là mất mặt, khỏi oán trách cô em vợ .
Đã cái gọi là cơ hội thi cử chỉ là cái bình phong, thì mắc gì gửi thư giới thiệu sang chỗ cô, chẳng là lừa ?
Vạn nhất Hà Thụy Tuyết hiểu lầm cô là cố ý, rốt cuộc cô những kết giao với nhà họ Tưởng, ngược còn mang tiếng oán trách, cô oan uổng bao.
Hà Thụy Tuyết chút ngạc nhiên, phàm là những vật phẩm khi hệ thống bạo kích, vốn dĩ sẽ biến mất, thịt lợn muối và trứng gà đây đều như , cơ hội công việc cũng nên giữ mới đúng, lẽ giữa chừng xảy chuyện ngoài ý .
Cô nhớ một lượt mô tả của hệ thống, nhấn mạnh hai chữ “cơ hội", lẽ hệ thống sớm dự báo, nhắc nhở cô sẽ công việc đó.
Cô mỉm , quá để tâm:
“Không ạ, em tìm việc ."
“Thế ?
Tìm nhanh ?"
“Vâng, ngay tại đây ạ, Tòa nhà Bách hóa 2, em ở bộ phận thu mua phía ."
Trương Lan Hà hít sâu một , kinh ngạc :
“ là một công việc thật."