TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 384
Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:37:57
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 312 Khai hỏa lực
Lần nhà ngoại, kẹo sữa của Hà Hiểu Ái mấy họ cướp mất, con bé suýt ngất , Vương Đào Chi xót gì.
Mấy cô chị dâu của bà còn đó mát, cái gì mà chuyện trẻ con trêu đùa thôi, đến mức đó ?
Bảo bà quá nuông chiều con cái, chẳng nhà nào thèm rước .
Vương Đào Chi lập tức nổi hỏa, bế con bé chạy thẳng về, từ đó về bao giờ ép buộc con cái cùng về nhà ngoại nữa, chính là Hà Hiểu Khiết lo bà một ở nhà ngoại chịu ấm ức nên nào cũng cùng.
Theo lý mà , cô chắc hẳn quen với cách của nhà họ Vương, tức giận đến mức ?
“Cô út, cô , mợ hai thì thôi , mợ vốn dĩ chẳng ưa gì cháu, khắp nơi rêu rao cháu hủy hôn, sợ là chẳng gả ."
“Cô , mợ cả , sáng còn đang an ủi cháu cơ, ăn cơm xong là dẫn ngay một gã đàn ông qua một đời vợ đến, bảo là giới thiệu đối tượng cho cháu."
“Cô cái gã đó hôi lôi thôi thế nào , mồm miệng hôi rình, vợ bỏ chạy mất ."
“Thật là nực , mợ cả còn bảo gã thương , ngoài lăng nhăng.
Phi, thế cũng ai thèm dòm ngó gã chứ."
Lúc cô chuyện, tóc tai cũng run lên bần bật, rõ ràng là tức đến phát điên :
“Cháu đây còn thấy mợ cả là , trong nhà nhiều việc nhất, mắng cũng nhiều nhất, ai ngờ mợ thâm độc thế.
Cũng đúng thôi, hồi cháu sang nhà mợ ở mấy ngày, lúc mợ hai cho cháu ăn cơm, cũng chẳng thấy mợ giúp cháu một câu nào."
Cô xót mợ cả, nào cũng bắt gửi thêm chút đồ cho nhà mợ .
Không ngờ mợ cả coi cô như con gà đẻ trứng vàng, cô gả cho nhà đẻ mợ , chẳng thèm đếm xỉa đến việc đối phương xứng với cô , cũng chẳng quan tâm khi kết hôn cô sẽ sống .
Hà Thụy Tuyết vỗ vai cô :
“Cháu từng một câu , bà giới thiệu cho cháu đối tượng ở đẳng cấp nào, chứng tỏ trong lòng bà cháu ở đẳng cấp đó."
Hà Hiểu Khiết lườm cô:
“Cô út, cô khuyên cháu thì thôi, còn đây đổ thêm dầu lửa nữa."
“Cô chỉ là, nếu mợ cả cháu coi thường cháu như , cháu việc gì coi bà gì chứ?
Biết bà còn thấy cháu là loại điều nữa kìa."
“, bà đáng để cháu tức giận, mấy thứ đồ gửi về coi như đem cho ch.ó ăn."
“Thôi , cháu trong lòng tự rõ, chị chắc chắn sẽ đồng ý ."
Nhà họ Vương.
Vương Đào Chi chống nạnh chỉ mợ cả và gã đàn ông bên cạnh mắng nhiếc:
“Ái chà, trời sắp đổ mưa m-áu mà lợn rừng cũng dám bò tìm đối tượng thế .
Ngươi cái bộ dạng của ngươi xem, thẳng thì là củ khoai tây, ngược thì là củ khoai lang, thế mà cũng đòi đòi tìm con gái đối tượng, đúng là cóc ghẻ đòi ăn thịt thiên nga, mặt mũi thì xa mà mơ tưởng thì xa hoa."
“Ta thấy chim sẻ cũng chẳng cần tổ , cứ lên đầu ngươi mà , lông với bùn đều chẳng thiếu.
Đám lưu manh ngoài đường còn bảnh hơn ngươi chán, còn tưởng ngươi sống cống rãnh đấy.
Nhìn cái bộ mặt dơi tai chuột kìa, chắc là chuột tinh thành tinh ăn thịt đấy chứ?"
Bà cũng buông tha cho bà chị dâu trông vẻ vô tội :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-384.html.]
“Thời buổi mai mối lương tâm.
Người thế , chị gả con gái qua đó, chẳng là càng thêm ?
Nếu thì thấy chị ly hôn tái giá cũng đấy, một kẻ ngu một kẻ độc, đúng là trời sinh một cặp."
“Cứ sốt sắng giúp nó hại con gái nhà thế , chỉ hận thể khen nó lên tận trời, lưng điều mờ ám gì cũng chẳng dám nghĩ tới .
Có mà, cứ như con ch.ó , chỉ thích nhặt đồ thối mà ăn."
“Chị dâu , đừng trách em lời khó , ngay cả khi chị cắm sừng trai em thì cũng nên tìm ai đó trông cho mắt một chút, nếu truyền ngoài trai em cũng mất mặt lây.
Cái loại gì thế , ngờ trong mắt chị nó mạnh hơn trai em, chẳng lẽ trai em là cái gối thêu hoa, giường dùng , nên chị mới trúng cái 'nội hàm' của gã ?"
Một tràng lời khiến cả nhà họ Vương mặt mũi tái mét.
“Nói cái gì đấy, cô bôi nhọ chị dâu như thế, chị còn mặt mũi nào mà nữa?"
“Là bà cho con gái .
Bố , đây con lười chấp nhặt, bố nhớ cho kỹ, hồi năm đói kém, chính là con mang lương thực về cứu mạng hai đấy, hai thằng con vô dụng của hai suýt nữa thì hai ch-ết đói ."
“Con điều vì mục đích gì khác, chỉ bố suy nghĩ cho kỹ, vạn nhất đau ốm gặp thiên tai địch họa gì, ai mới là thực sự cứu hai .
Hôm nay nếu hai cho con một lời giải thích thỏa đáng, con coi như cái nhà ngoại nữa."
“Phản , cô định loạn cái nhà !"
Ông Vương chỉ tay mắng bà, thấy bà vẫn trơ trơ chút lay chuyển, ông bà vợ một cái thở dài:
“Thôi, chúng quản nữa, chuyện của đám trẻ các tự giải quyết , đều là chị em trong nhà, náo loạn thành thế để cho."
Nói xong, hai ông bà dìu nhà.
Họ tuy thiên vị nhưng cũng ngu, đứa con nào tiền đồ và lương tâm họ đều thấy rõ.
Trước chẳng qua thấy Vương Đào Chi mềm lòng, dù thế nào cũng bỏ nhà ngoại nên mới mặc kệ bà.
Giờ náo đến mức , họ thực sự sợ hưởng sái con gái nữa.
Vương Đào Chi hừ lạnh một tiếng, đảo mắt quanh một vòng, thấy đám đều rụt cổ , dám lên tiếng.
Bà hiểu rõ, tất cả là vì chồng đang cán bộ, mấy họ hàng đắc lực nên họ dám đắc tội.
Nếu , với tính khí của trai bà thì sớm nắm đ-ấm bay tới đ-ánh bà .
Giống như Hà Thụy Tuyết , dù nhân dân chủ nhưng vẫn ít khắc sâu cái tính nô lệ trong xương tủy, tin cái đạo lý dân đấu với quan.
Anh trai bà ngày trông oai phong lắm, trong nhà nắm giữ quyền lực chỉ bố, lúc nhỏ bà thấy là phát khiếp, chẳng dám ông giận, giờ , ông cũng chỉ là hạng bắt nạt kẻ yếu sợ kẻ mạnh mà thôi.
Sau đợt sóng gió , cộng thêm chuyện nhà họ Tiêu, Hà Hiểu Khiết trái trong cái rủi cái may, bên tai yên tĩnh hơn nhiều.
Chí ít thì cô còn tùy tiện can thiệp chuyện tìm đối tượng của cô nữa, cũng ít khi thúc giục cô ngoài quen với những cùng lứa tuổi.
Mùng ba Tết, các nhà máy bắt đầu hoạt động, những công nhân mặc đồng phục xanh lũ lượt trở vị trí việc để phấn đấu.
Thời gian Hà Thụy Tuyết chạy ngoài ngày càng nhiều, đôi khi đến tận lúc ăn cơm tối mới thấy mặt cô, hỏi cô cô cũng hé môi.
tâm trí của Vương Đào Chi đặt lên cô.
Sau khi nhận thông báo, bà giống như một thùng thu-ốc nổ sắp nổ tung, túm tai Hà Hiểu Hữu mắng:
“Con giỏi thật đấy, đợi là đến văn phòng thanh niên trí thức đăng ký , sợ chúng phát hiện đúng ?"