TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 38
Cập nhật lúc: 2026-04-05 19:39:25
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“ ư?
gì bản lĩnh gửi thư trực tiếp cho nhân vật hai của Ủy ban Cách mạng chứ?
Yên tâm , ông chạy thoát ."
Vương Đào Chi đảo mắt, :
“Phó giám đốc mà rớt đài, chắc chắn sẽ sắp xếp lãnh đạo mới, ông thể thăng lên tổ trưởng, dù cao thấp thì to nhỏ cũng là một chức quan đấy."
Chí ít mỗi tháng tiền lương cũng tăng thêm vài tệ.
Ông nhiều:
“Chuyện của vội, quan trọng là con gái kìa, Hiểu Khiết, con đừng con tỏ vẻ quan tâm, bà , lúc con còn nghiệp chạy đến văn phòng đường phố hỏi thăm chuyện xuống nông thôn , về nhà là mất ngủ cả đêm.
Có mơ thấy ác mộng, tỉnh dậy là đòi nhường công việc cho con, tuyệt đối thể để con đến nơi đất khách quê ...
Bố hỏi bà mơ thấy gì bà cũng , tóm là chuyện gì."
Vương Đào Chi vạch trần, trừng mắt ông một cái sắc lẹm:
“Ông ngủ mê , lầm đấy."
“Được , lầm, mau ăn , mì đủ thì hấp thêm cho bà mấy cái bánh ngô."
“Còn ăn nữa ?
Buổi trưa ăn nhiều, buổi tối ăn ít thôi, các cứ để bụng mà ăn ở nhà máy, tiết kiệm bao nhiêu tiền."
“Thế thì đồ ăn ở nhà máy cũng ngon mới chứ."
Hà Hiểu Đoàn mếu máo, tống một miếng mì lớn miệng.
Anh đều nghi ngờ là nhà máy cho họ hưởng lợi, nên mới cố tình đồ ăn khó nuốt như , lãng phí cả nguyên liệu.
“Có cái ăn no là , con quên mấy năm đói đến mức nổi đường ?"
Vương Đào Chi lắc đầu, nhận thấy lượng đúng là ăn no, bà hấp thêm mấy cái bánh ngô định để dành cho sáng mai, chia cho mỗi nửa miếng.
“Ăn , cứ việc ăn , từng đứa một đều là đến đòi nợ cả."
Cuối cùng họ thực sự lời bà, chỉ dùng bánh ngô vét sạch dầu mỡ trong bát, mà đến cả chút nước đáy nồi cũng tha....
Cuối tuần, Hà Thụy Tuyết dẫn Hà Hiểu Khiết dạo bên ngoài, ngang qua rạp chiếu phim, đột nhiên cảm nhận khí thời đại, bèn bước .
Do ảnh hưởng của thời kỳ biến động, những bộ phim yêu thích đây còn chiếu nữa.
Năm 67, rạp chiếu chủ yếu là các bản tin tóm tắt và phim tài liệu, những thứ sẽ dễ mắc sai lầm, đến xem phim cũng gán mác tư sản.
Chỉ là khiến càng xem càng buồn ngủ, năm ngoái nguyên chủ bạn học mời xem vài buổi, nào cũng ngủ ngon lành.
Tình hình năm nay khởi sắc hơn, chiếu là những vở kịch mẫu (dạng bản hí), như “Trí thủ Uy Hổ Sơn", “Hồng Đăng Ký", “Sa Gia Bàng"...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-38.html.]
Áp phích phim là vẽ tay, nhân vật vẽ trông tinh , đôi má hồng hào như quả táo chín.
Ngày nghỉ rạp chiếu phim đông nghịt , hào hứng với việc xem phim, dù đây cũng coi là hoạt động hẹn hò của đôi lứa và sum họp gia đình duy nhất hiện nay ngoài việc dạo, vì vé xem phim dễ mua, đôi khi cần nhờ nhân viên mua “vé nội bộ".
Còn về việc xem phim gì thì quyền lựa chọn!
Đương nhiên là gì xem nấy.
Vận may của họ hôm nay khá , vé “Hồng Đăng Ký" vẫn còn vài tờ, một tờ hai hào năm xu, quầy bán vé bán hạt dưa và đồ uống, hai mua nước ngọt hương cam, định xem uống.
Không khí trong rạp lâu ngày lưu thông, hệ thống gió tươi như đời , mùi vị cho lắm.
Bộ phim mắt là phim đen trắng, hiệu quả âm thanh càng khỏi bàn, thỉnh thoảng còn kẹt phim, màn hình đen, vân vân.
Nhạc phim thì , ít bạn học hát qua, nhưng cô từng xem màn hình lớn IMAX 3D, âm thanh vòm Dolby Atmos, bây giờ xem cái cũng chỉ để cho .
Đã thấy biển rộng thì khó mà lòng với dòng suối nhỏ .
Nhấp một ngụm nước ngọt, so với đủ loại sữa đồ uống đời , nước ngọt thời thể nếm mùi tinh dầu tổng hợp rõ ràng.
Trái ngược với sự buồn chán của cô, Hà Hiểu Khiết xem một cách say sưa, đôi mắt dán c.h.ặ.t màn hình phim, lời thuyết minh của nhân viên chiếu phim, mặt lộ vẻ phấn khích, hai tay múa may theo động tác của nữ chính, trông vẻ hận thể nhảy trong đó diễn một đoạn.
Rời khỏi rạp chiếu phim, Hà Thụy Tuyết dẫn cô bé đến quán cơm quốc doanh gọi hai bát mì chay, chắc là vẫn còn nhớ món thịt kho tàu ở nhà.
Hà Hiểu Khiết bất kỳ phản ứng nào với món thịt khâu nhục bàn khác, khi nhanh ch.óng ăn xong, cô bé đang lúc cao hứng, đòi kéo Hà Thụy Tuyết công viên chơi.
“Khoan , theo cô đến văn phòng đường phố một chuyến."
Theo lý thì chuyện nhà cửa nên tìm đến Sở quản lý nhà đất, nhưng khi xác định mua loại nhà nào thì mạo tìm đến đó lắm, vả đối với tình hình của cả con phố, họ chắc hiểu rõ bằng văn phòng đường phố.
Trong thời đại thông tin lưu động, thể xem nhà qua livestream như hiện đại mà tìm căn nhà ưng ý còn chuyện dễ dàng, huống chi là thời đại mà tin tức chủ yếu truyền miệng như hiện nay, trải qua hết đến khác “tô hồng", tình trạng thực sự của căn nhà sớm biến dạng .
Dù đến mấy, hai đạp xe qua ba bốn con phố, xem qua những căn nhà do nhân viên văn phòng đường phố giới thiệu, hoặc là bỏ hoang, sửa sang chẳng khác gì xây mới, hoặc là những khu nhà tập thể (đại tạp viện) đông đúc, trong sân một đống sinh sống.
Đi một vòng, Hà Hiểu Khiết cuối cùng cũng hiểu mục đích ngoài hôm nay của cô út, và thầm ngưỡng mộ, cô út nhà riêng của , còn cô bé thì vẫn ở cùng em gái nhỏ.
Hà Hiểu Ái ngủ yên giấc, nghiến răng kèn kẹt, cô bé cứ tưởng bên cạnh chuột kêu, cũng là do hồi nhỏ ăn no để di chứng .
nếu cô út dọn ngoài, cô bé cũng thể về phòng .
Nghĩ , cô bé lập tức tràn đầy động lực, hạ quyết tâm nhất định giúp cô út tìm nơi ở ưng ý.
Đáng tiếc sự việc chuyển biến theo ý chí cá nhân, hai dạo cả ngày việc vô ích.
Hà Thụy Tuyết nhận vẫn nghĩ chuyện quá đơn giản, tiền trong thành phố ít, ít gia đình đông công nhân viên chức đều ở chật chội.
Nguồn nhà phù hợp đều trong tay một ít , thông tin vốn dĩ là một loại tài nguyên quý giá, cô chẳng lý do gì tự nhiên chạy đến hỏi, đương nhiên sẽ bụng mà cho cô .
Tuy nhiên cô hề nản lòng, kiếp thuê nhà còn chạy qua mấy trung tâm môi giới nữa là, huống chi là định nơi ở cho mấy chục năm , chắc chắn chuyện một sớm một chiều mà xong .
Cứ thong thả thôi, dù hôm nay cô ngoài cũng là để dạo, thư giãn tâm trạng, cần quá gấp gáp.