TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 361

Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:36:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vương Đào Chi vỗ đùi:

 

“Ch-ết dở, quên hỏi xem lương của nộp lên , mỗi tháng nộp bao nhiêu.

 

Nếu cưới xong mà vẫn nộp tiền quỹ chung thì đúng là Hiểu Khiết nuôi cả nhà thật, thế thì thà kén rể còn hơn."

 

“Chị dâu, chuyện thực sự thể vội , càng vội càng dễ sai sót."

 

“Cũng đúng, để tìm thêm vài mối nữa xem ."

 

Ở một phía khác, Hà Hiểu Khiết đạp xe nhanh đến mức bánh xe như bốc hỏa, phóng nhanh qua con hẻm.

 

Tâm trí cô đầy những lo âu, để ý, khi sắp đến hợp tác xã cung tiêu thì va chạm với một chiếc xe đạp từ phía bên cạnh.

 

“Rầm" một tiếng, cả hai chiếc xe đều đổ nhào xuống đất.

 

“Ái chà!"

 

Hà Hiểu Khiết nghiêng ngã xuống, cánh tay quẹt xuống đất trầy xước, đau điếng, lúc cô chỉ cảm thấy cả thế giới đang chống .

 

Những uất ức tích tụ bấy lâu bùng nổ, nước mắt cô như vòi nước khóa , lã chã rơi xuống.

 

Bị chiếc xe đạp đè lên, cô buông xuôi, cứ thế bẹp đất buồn dậy.

 

Người cô đ-âm trúng cũng thương nhẹ, ban đầu định vài câu, nhưng thấy cô thương tâm như , lo lắng đ-âm trúng chỗ hiểm nào .

 

Anh vội vàng dựng xe của cô dậy, ghé hỏi han:

 

“Đồng chí, cô đau ở , cần đưa cô đến bệnh viện ?"

 

Chương 293 Cây khế (Gặp gỡ)

 

Bên tai vang lên lời hỏi han quan tâm của một đàn ông lạ mặt, lúc Hà Hiểu Khiết mới hậu đậu nhận một chuyện ngớ ngẩn đến mức nào, cô lồm cồm bò dậy khỏi mặt đất.

 

Vì cử động quá mạnh nên vô tình chạm vết thương.

 

“Suỵt!"

 

Cô đau đến mức kìm hít một khí lạnh, lấy từ trong túi hai chiếc khăn tay, tiên nhanh ch.óng băng bó vết thương cánh tay , đưa chiếc còn cho mặt.

 

“Cái sạch đấy, cầm lấy mà cầm m-áu ."

 

“À, , cảm ơn đồng chí."

 

Ôn Hiệt nhận lấy khăn tay, quấn cổ tay đang chảy m-áu, cô:

 

“Đồng chí, cô thật sự chứ, thấy cô vẻ khó chịu."

 

Nghĩ đến bộ dạng mất mặt của , mặt mũi Hà Hiểu Khiết còn chỗ nào để giấu, đỏ ửng cả một mảng lớn.

 

Cô xua tay dối:

 

“Thật sự , cơ địa nó thế, chịu đau, hễ va chạm nhẹ một cái là nước mắt tự chảy , chính cũng kiểm soát ."

 

Cô tùy tiện dối, Ôn Hiệt cũng nghi ngờ, thấy cô thể nhảy nhót, đúng là việc gì nghiêm trọng nên định rời .

 

Chưa kịp cô lầm bầm một câu đen đủi.

 

“Sao thế?"

 

Anh hỏi.

 

“À, liên quan đến , phanh xe của hỏng ."

 

Chiếc xe đạp nữ là cô nhờ cô út mua cho, tốn hơn một trăm mười bảy đồng.

 

tích góp lương cả năm trời, trong thời gian đó trưng diện cũng ăn uống chơi bời với đồng nghiệp, khổ sở bao mới rước chiếc xe hằng mơ ước từ cửa hàng về nhà.

 

Thế mà mới bao lâu chứ, hỏng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-361.html.]

Cái chắn bùn phía lệch, lớp sơn xe cũng trầy một mảng.

 

Lúc Hà Hiểu Khiết vô cùng hối hận, tại lúc đó cô chỉ mải khoe mẽ với đường mà nhất quyết cho quấn một vòng dây nhựa hoa hòe hoa sói lên xe, nếu chẳng đến nông nỗi .

 

Nghĩ đến chuyện về nhà sẽ lải nhải thế nào, Hà Hiểu Khiết thấy đau cả đầu.

 

Ôn Hiệt khẽ:

 

“Chuyện nhỏ mà, nhớ gần đây một tiệm sửa xe, tay nghề bác thợ , giá cả cũng công bằng, cùng cô qua đó nhé?"

 

“Thật ?

 

Như phiền quá , chỉ đường cho , tự qua cũng ."

 

“Không , hôm nay bận, coi như là lời xin cô ngã."

 

Hà Hiểu Khiết lắc đầu:

 

“Không của một , cũng để ý đường."

 

Từ chối , cô đành dắt xe theo .

 

Sau một hồi im lặng, cô thấy đối phương :

 

tên là Ôn Hiệt, chữ Hiệt trong Thương Hiệt tạo chữ, vẫn hỏi tên của cô nữa."

 

“À, tên Hà Hiểu Khiết, chữ Hiểu trong phá hiểu (bình minh), chữ Khiết trong thuần khiết."

 

“Đồng chí Hà, cánh tay của cô dường như còn sức lực, bong gân ?"

 

Hà Hiểu Khiết nhấc tay lên, đau đến mức nhíu mày:

 

“Hình như là , , lát nữa về xoa ít dầu hoạt lạc là khỏi thôi."

 

“Chuyện thể trì hoãn , bong gân điều trị sớm, cũng chút y thuật, nếu cô chê, để kiểm tra giúp cô nhé?"

 

Để thuận tiện kiểm tra, khi Hà Hiểu Khiết đồng ý, vén tay áo bông của cô lên, cách một lớp áo mỏng kiểm tra cánh tay cô.

 

Hơi ấm truyền từ da qua lớp áo lót mỏng manh, gần vẻ mặt nghiêm túc của , dường như thể đếm cả lông mi của đối phương.

 

Lúc mặt Hà Hiểu Khiết đỏ chẳng kém gì trái cà chua, ngay cả làn gió lạnh thổi qua cũng dịu sự nóng bừng hai má.

 

Ôn Hiệt đặt cánh tay cô ngang, nhẹ nhàng xoay chuyển chỗ thương, hỏi kỹ cô cảm thấy thế nào, cử động .

 

Sau khi nhận câu trả lời, chủ động thu tay , :

 

“Không , chỉ là thương ở mô mềm thôi, chạm xương .

 

Thời tiết cần chườm đ-á, qua một thời gian là khỏi, nếu cô đau quá thì khi về nhà hãy dùng nước lạnh chườm một chút."

 

Hà Hiểu Khiết vuốt tay áo xuống, vốn dĩ mồm mép linh hoạt lúc chỉ gật đầu phụ họa:

 

“Vâng, cảm ơn đồng chí, ."

 

“Để đẩy xe giúp cô cho, cánh tay cô nên hạn chế cử động."

 

Dưới sự kiên trì của , Hà Hiểu Khiết chỉ đành buông tay lái, lững thững bên cạnh .

 

Ánh hoàng hôn mờ nhạt dần tắt, kéo dài cái bóng của hai thật xa.

 

Vạn vật héo úa, chỉ đám rêu chân tường còn giữ chút sắc xanh, ngay cả những viên gạch tường cũng đóng băng nứt những khe nhỏ.

 

Mùa đông giá rét, thợ sửa xe sẽ bày hàng ngoài đường mà treo một tấm bìa cứng cửa nhà, đó các chữ như sửa chữa xe đạp, đài phát thanh, đồng hồ.

 

Sửa chữa đồ đạc cũng giống như thu gom phế liệu, đều là những việc cấp phép, tính là kinh doanh tư nhân.

 

nếu ông thu gom linh kiện hỏng khắp nơi lắp ráp thành xe đạp mang bán công khai thì đó mới là đầu cơ trục lợi.

 

Bác thợ kiểm tra xe của Hà Hiểu Khiết, nhanh ch.óng báo giá, đắt, một đồng rưỡi.

 

Ông còn an ủi cô rằng sơn bong cũng , cứ dùng thoải mái , khi nào cũ hẳn thì mang đến đây ông phun sơn cho.

Loading...