TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 350
Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:36:12
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Dù cũng chẳng đủ kiên nhẫn để dạy từ đầu, còn việc đồ bản lĩnh mất mặt , thể thoái thác là do nó thiên phú, dạy nổi.”
Bởi vì đồ xuất sắc nhất trướng lên tới thợ bậc ba, quà cáp gửi tới hằng năm cũng là nặng nhất, chẳng ai dám bảo dạy .
Triệu Mai Nha sang dặn dò lão Tam:
“Thu Sinh, con học theo những kẻ lương tâm đó , sư phụ dạy con bản lĩnh, ơn với con, con luôn ghi nhớ trong lòng."
“Mẹ, con mà, công việc của con cũng là nhờ sư phụ kết nối đấy ạ, chỉ riêng chuyện đó thôi là con ơn ông cả đời .
Còn Đông Bảo nữa, cũng nhớ tình nghĩa của em."
Hà Thu Sinh gắp cho cô một miếng khoai tây thái sợi, hỏi:
“Mẹ, món hôm nay đều là con thái đấy, xem sợi khoai tây đều chằn chặn , con luyện tập cả tháng trời đấy, thái hết mấy chục sọt khoai tây luôn."
“Cũng đấy, cũng là nhờ em gái con bản lĩnh, sắp xếp cho con nhà bếp đơn vị từ sớm, nếu con lấy đồ mà luyện tay?
Sư phụ con bảo còn học bao lâu nữa, bao giờ mới bếp chính đây, thể ngày nào cũng để tiểu Giang nấu cơm , đừng để thằng bé mệt quá."
Giang Diễn Tự xua tay:
“Mẹ, con mệt ạ."
“Con tính, ngày nào cũng chạy chạy còn thấy mệt cho con đây , ngày mai g-iết con gà bồi bổ cho con."
“Vợ lão Tam , con ở nhà cũng đừng rảnh rỗi, mấy nữa vài đôi giày, con ở nhà hồ vải vụn lót (hồ cách bối) nhé, đây là việc tỉ mỉ, con cứ thong thả mà .
Vợ lão đại, lát nữa nhớ đưa cho nó ít vải vụn nhé, dùng vải bông ."
Vương Đào Chi mới ăn nửa bụng, chẳng rảnh mà để tâm đến bà.
Triệu Mai Nha lập tức cảm thấy uy quyền của thách thức, gõ mạnh đôi đũa bát:
“Chỉ ăn, bao nhiêu con mà chẳng nghĩ cái chủ kiến nào hồn, chẳng quan tâm gì đến Đông Bảo cả.
Mẹ thẳng luôn ở đây, nếu công việc của Đông Bảo mà mất, thì tiền các con kiếm đều dùng để nuôi con bé.
Chính vì nó công việc nên các con mới ngày hôm nay.
Phải coi chuyện của Đông Bảo như chuyện của chính , nó mà thì và bố con cũng , cả cái gia đình đều chịu khổ theo..."
Triệu Mai Nha cố tình gây sự, bắt đầu dùng bộ lý luận đó của để tẩy não đám con cháu.
Hà Thụy Tuyết vội vàng gắp cho bà một miếng thịt muối:
“Mẹ, đừng khó nữa, nhà ai mà chẳng kém bản lĩnh hơn , còn học hỏi nhiều ạ."
Được cô tâng bốc cho mát lòng mát , Triệu Mai Nha chẳng buồn chấp nhặt với đám con trai con dâu vô dụng nữa, híp mắt gắp cho cô con gái cưng mấy miếng thịt nạc.
Bà khẳng định:
“Đông Bảo, con cứ đợi mà xem, tuy chỉ là một bà già nông thôn bản lĩnh gì lớn, nhưng cũng tuyệt đối để con chịu uất ức ."
Mặc dù nhà họ Triệu và Triệu Mai Nha là cùng họ, năm trăm năm lẽ là một nhà, nhưng bà tay thì chẳng hề nể nang chút nào.
Đầu tiên bà đến mặt bà già họ Triệu đ-âm chọc, Lưu Xuân Phân thì vẻ hiền lành nhưng thực chất là tay chân sạch sẽ, chuyên trộm đồ trong nhà mang về nhà ngoại.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-350.html.]
Con cái bà xuống nông thôn chịu khổ, mà hai đứa cháu trai bên nhà ngoại b-éo như cái hạt mít , đừng tưởng khóa tủ kỹ là xong, thực chất sớm lén đ-ánh chìa khóa phụ .
Bà già họ Triệu xong, lập tức liên tưởng đến lượng tồn kho những năm qua hao hụt cực kỳ nhanh ch.óng, đặc biệt là bánh quy và quẩy xoắn.
Bà còn tưởng già nên trí nhớ kém, hóa là kẻ gian trong nhà .
Lưu Xuân Phân chồng lôi về giáo huấn một trận, còn sang tận nhà ngoại bà ầm lên, bắt bà nhanh ch.óng quy tiền trả , nếu đừng hòng ăn một bữa cơm t.ử tế.
Bà chỉ còn nước ngày đêm nghỉ dán vỏ bao diêm, đến cửa nhà cũng thời gian mà bước .
Quay , bà đến Triệu Nhị Hà, láng giềng thường xuyên bắt gặp lão nửa đêm còn lén lút khỏi ngõ, chừng là từ giường của cô nhân tình nào đó bò xuống.
Chẳng là loại yêu tinh mê hoặc đến mức nào mà khiến lão trông ngày càng hốc hác, môi chẳng còn chút huyết sắc nào.
Thảo nào lão công việc đàng hoàng mà vẫn nuôi nổi gia đình, hóa là kiếm “đồng tiền xương m-áu" đó .
Ngày xưa đàn ông nuôi gái trẻ, phụ nữ lớn tuổi cũng thích trai trẻ mà, lão suốt ngày chạy ngoài, tiền mang về nhà chẳng sạch sẽ .
Thế là nhà họ Triệu náo loạn gà bay ch.ó sủa, Lưu Xuân Phân mệt quá nên nghĩ quẩn, càng nghĩ càng thấy chồng buổi tối dạo vẻ mấy mặn mà, nghi ngờ lão ở bên ngoài kiếm tiền bẩn thật.
Bà cãi với lão suốt ba ngày trời, ép lão cắt đứt với đàn bà bên ngoài, nếu con cái họ chẳng bao giờ ngẩng đầu lên .
“Còn dám , cái loại trộm như bà thì danh tiếng của con cái lắm đấy, năm đồng bạc để trong ngăn kéo bà lấy ?"
“Hay lắm, ông còn giấu cả tiền riêng cơ đấy, Triệu Nhị Hà, ông khai thật , tiền ở , ông rẻ rúng quá hả, ngần tuổi mà còn ham hố cái loại đó cho ."
Cả hai đều dội nước bẩn lên , vì chuyện mà đ-ánh nh-au một trận tơi bời.
Triệu Mãnh chẳng buồn can ngăn, trái còn thừa lúc ai chú ý lén lẻn phòng.
Dù cũng gánh tội , chi bằng lấy thêm vài đồng nữa.
Lần chơi b-ắn bi ăn tiền với còn thắng mấy hào đấy.
Đợi khi để dành đủ tiền, sẽ mua một công việc, xem Triệu Dũng còn dám lên mặt với nữa .
Triệu Mai Nha tay, những gia đình là lực lượng nòng cốt tung tin đồn nhảm đều trở nên bát nháo, vì chuyện nhà mà đau đầu nhức óc, chẳng còn tâm trí mà quản chuyện nhà họ Hà nữa.
Còn về những dân hóng hớt đơn thuần thì chỉ cảm thấy mở mang tầm mắt, ngày nào cũng những chuyện náo nhiệt trùng lặp để xem.
“Mẹ ơi, Triệu Nhị Hà thực sự b.a.o n.u.ô.i thật ạ?
Cái bộ dạng đó của lão mà cũng trúng ?"
“Mẹ bừa đấy, mới thấy lão hai thôi, chắc là lén lút chợ đen, quỷ mới lão đang cái trò mờ ám gì."
Triệu Mai Nha một cách nhẹ tênh, chẳng hề thấy hổ thẹn vì tung tin đồn nhảm chút nào.
Bà là như đấy, bà thể thêu dệt chuyện của khác, nhưng cho phép khác con gái bà một câu.
Còn về nguồn cơn của lời đồn là Triệu Thúy Nha, từ mấy ngày vì tiền mang theo tiêu sạch sành sanh, chẳng xin đồ gì ăn nên về núi .
Ngủ vạ vật ngoài đường lớn cũng xong vì văn phòng đường phố tuần tra, lý do chính đáng thì lưu thành phố.
Tuy nhiên, dù về nhưng Triệu Mai Nha cũng chẳng định bỏ qua cho họ.
“Đông Bảo, qua tết sẽ về một chuyến, xem dẫn em chị em đến chặn cửa nhà nó mà mắng cho một trận .