TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 308
Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:27:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chương 249 Bắt giữ
Anh vội vàng vặn c.h.ặ.t nắp bình, vứt thật xa bên ngoài.
La Quốc Khánh hai tay trói quặt lưng, nửa tựa tường , vẻ chẳng thèm quan tâm:
“ thế, cái nhà máy của các quan hệ quái gì với ?
Vả , ít công nhân đều là từ làng , ít kết oán với , chỉ mong họ thất nghiệp hết về làng cày ruộng, tiếp tục sống những ngày khổ cực."
Là đầu tiên bước khỏi làng, đương nhiên săn đón.
Cầu xin việc, khúm núm mặt bao nhiêu , mỗi dịp Tết đến đều tận hưởng những ngày ở trong làng, chỉ mong ở thêm vài ngày, khác còn khen là trọng tình nghĩa nữa.
Thế nhưng nhà máy giấy mở, một nửa trong làng đều trở thành công nhân, ngay cả hai phụ nữ mắng thậm tệ nhất ở nhà bên cạnh cũng thể tự kiếm tiền,
Thấy thái độ của những đối với ngày càng lạnh nhạt, lòng như chuột gặm, vô cùng khó chịu.
Sao thể như ?
Họ cả đời quẩn quanh với đất cát, mãi mãi phủ phục chân cầu xin cơm ăn áo mặc chứ.
Cho nên mới tiếp cận Lưu Huân, kẻ bản tính tham lam , nghĩ xem thể lợi dụng hủy hoại cái nhà máy đáng ch-ết .
Ai ngờ, đến lúc hành sự, kẻ mà vẫn còn đang với về giới hạn, thật đúng là nực .
Những năm tháng đói kém, dân làng cùng cướp sạch lương thực gửi cho chị, khiến họ ch-ết đói, lúc đó chẳng ai đến chuyện giới hạn với cả.
Lương tâm của mài mòn sạch sành sanh từ năm mười sáu tuổi đuổi khỏi nhà .
La Quốc Khánh liếc xéo , dù trói nhưng cũng quá lo lắng, mê hoặc :
“Bây giờ, ngoài việc giúp còn con đường nào khác để , trở thành tội phạm phóng hỏa, là đại hùng cứu hỏa, tất cả đều trong một ý nghĩ của ."
Giọng điệu của chắc chắn, dường như dự liệu lựa chọn của .
Nào ngờ Lưu Huân hừ lạnh một tiếng, “tạch" một cái bật đèn trong kho lên:
“Lúc lừa , nghĩ đến cũng sẽ lừa ?
Mở to đôi mắt ch.ó của mà cho kỹ, thứ đốt rốt cuộc là cái gì!"
La Quốc Khánh trợn tròn mắt, ngừng lắc đầu lẩm bẩm:
“Làm thể chứ, thể nào..."
Hóa , thứ châm lửa chỉ là mấy xấp hàng bày bên ngoài, khi cháy thành tro, mới lộ thứ bên .
Là một đống cành cây, cùng với đống gạch ướt xếp bên , hỏa hỏa nãy giờ khói đen cuồn cuộn, nổ lốp bốp.
Chỉ là do mải đối đầu với Lưu Huân nên mới phát hiện .
“Trước khi đến kiểm tra , các kho xung quanh đều chất đầy hàng, thể chuyển hàng nơi khác ."
“Điều đều nhờ cái chủ ý ho của đấy, ký đơn hàng với đồng chí Hà, trưa nay cô cho kéo hết hàng tồn ."
La Quốc Khánh hai mắt trợn ngược:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-308.html.]
“Không thể nào, đ-ánh tiếng với đội vận tải , năm đó Tạ Bằng đắc tội với đại ca của họ, Hà Thụy Tuyết là do một tay ông đào tạo , những tuyệt đối giúp cô ."
“Suy nghĩ hạn hẹp quá, chẳng lẽ đời chỉ đội vận tải của đơn vị các mới xe tải, cô thể nơi khác mượn ?"
Lưu Huân mở to cửa chính, bên ngoài từ lâu của Ban Bảo vệ bao vây.
Một trong đó cầm cái bình tông mà ném , đây chính là chứng cứ xác thực.
Lưu Huân quả là cách “g-iết diệt tâm", khi La Quốc Khánh bắt giữ, ghé sát tai :
“Không 'diệu kế' của , còn đồng ý hợp tác với đồng chí Hà , cô giành một đợt cung ứng thêm, chắc hẳn đến cuối năm thăng thêm một cấp.
Còn , cố ý hủy hoại tài sản quốc gia, tội ác tày trời, cứ ngoan ngoãn đến Tây Bắc mà cải tạo ."
Toàn bộ mưu tính thất bại, sắp đối mặt với cảnh ngục tù, La Quốc Khánh chịu nổi cú sốc, phát điên như rách cả mí mắt, vùng vẫy lao đến c.ắ.n , hận thể băm vằm thành muôn mảnh.
Lưu Huân lộ một nụ khinh bỉ, vẫy vẫy tay chào tạm biệt .
Nhìn đưa , gia nhập đội ngũ chữa cháy.
Lúc , quản lý kho điều cũng kịp thời dẫn chạy tới, mỗi bưng một chậu nước, dội cho ướt sũng, đảm bảo để một tia lửa nhỏ nào....
“Anh Lưu, nhờ cả , đây ạ."
Lưu Nhị Xương lay chuyển cô, đành nhận lấy hai cây thu-ốc l-á và một chai r-ượu cô đưa tới.
Anh thành thật :
“Cái quý quá, thu-ốc l-á Đại Tiền Môn, một cây cũng hơn mười đồng nhỉ, còn chai r-ượu Mao Đài nữa, một chai chín đồng, hàng đặc cung đấy, tiền cũng chẳng mua ... thật sự cảm ơn thì cứ nhét vài đồng bạc lẻ là , xem cô , ây dà, cũng ngại chẳng dám nhận."
“ đột ngột tìm , giữa trưa nắng ngủ trưa cũng yên, chẳng chẳng rằng đến giúp chở hàng, nếu chút thành ý thì gì còn mặt mũi nào mà tìm giúp đỡ nữa ạ?"
“Được , đành mặt dày nhận , cần giúp chở hàng cứ việc một tiếng, tới gì cũng nhận đồ của cô đấy."
Anh lái xe từ nhà máy thép thực là vi phạm kỷ luật, nhưng chỉ c.ầ.n s.au đó bù đủ tiền xăng thì cũng chẳng ai gì.
Anh vốn định tự bỏ túi tiền đó, ngờ Hà Thụy Tuyết khách sáo như .
Lưu Nhị Xương liền nghĩ, lát nữa về bóc một bao thu-ốc l-á phát cho trong xưởng, dù bận việc ở ngoài rảnh, bao thu-ốc l-á đó, Hà Thụy Tuyết cũng thể tìm khác giúp đỡ, sẽ lỡ việc của cô.
“Cầm đồ của em gái thì cần khách sáo, Lưu, hôm nay cả hai chúng đều rảnh, là tiệm ăn một bữa ?"
“Được, nhất định để mời cô, đấy nhé, đừng lúc thanh toán tranh giành với ."
“Đương nhiên , bảo là em khách sáo với mà."
Hai gọi hai món thịt đầy đặn ở tiệm ăn quốc doanh gần đó, ăn đến no căng bụng mới rời ....
Hà Thụy Tuyết về đến nhà, Triệu Mai Nha giống như một NPC cố định, lẳng lặng xuất hiện trong sân, đón cô ở cửa, giúp cô dắt xe đạp phòng.
Hà Thụy Tuyết lúc đầu còn hiểu, bà mà lúc nào cũng căn giờ chuẩn như .
Sau cả mới , bà lão tính chuẩn, rõ ràng là thương con, thấy thời gian đồng hồ treo tường gần đến giờ cô tan , là cứ ở cửa ngóng trông mãi thôi.
Bảo bà nhà đợi bà cũng chẳng chịu, là thấy cô đầu tiên.