TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 272

Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:22:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Lúc về nhà thấy bà đang xổm đất thong thả nhặt rau, trong nồi là cháo bột bắp khét lẹt, bàn ăn trống huơ trống hoắc, bà nổi cáu mới là lạ.”

 

Thế nhưng, chính cái mà bà xếp hạng bét trong lòng , thể chút do dự mà lấy gần như bộ gia sản của , Triệu Mai Nha tham tiền , Hà Hạ Sinh giàu hơn nhiều.

 

Bà chợt nhận rằng, Phan Thư Ngọc điểm nào khiến bà hài lòng, chỉ là đây bà vô thức phớt lờ mà thôi.

 

Đầu tiên là cô tính khí , bao giờ cãi bà, gả đây bao nhiêu năm đều ôn hòa nhã nhặn, từng đỏ mặt với bà bao giờ.

 

Bà hiểu rõ bản là tính cách như pháo nổ, nếu đổi thành Vương Đào Chi, ở nhà một ngày chắc đ-ánh nh-au ba trận.

 

Thứ hai là cô thật lòng lo nghĩ cho cái gia đình , ngay cả tiền bồi thường nhà ngoại cho cũng thể mang mua nhà, đón họ qua ở cùng, trong thôn vợ hiền thì nhiều, nhưng mấy ai như ?

 

cũng , ở nhà của con dâu, trong lòng bà luôn thấy cấn cái, cảm thấy ở nhà mắng cũng dũng khí.

 

Bà thấp giọng :

 

“Không cần vợ bỏ tiền , trong nhà cũng tiền, ngoài tưởng nhà họ Hà chúng chiếm đoạt của hồi môn của con dâu."

 

nhắc đến việc tự bỏ tiền , căn nhà là của thằng Ba, liên quan gì đến bà nhiều.

 

Tiền của bà đều để dành cho Đông Bảo, bây giờ bắt đầu gom góp, thiếu một đồng cũng .

 

“Mẹ, đây là Thư Ngọc chủ động đề nghị, cũng là một tấm lòng của cô , vả , con trai đúng là bản lĩnh, giờ công việc còn đây.

 

Tiền mượn của bố cần trả ?

 

Nghĩ đến việc thắt lưng buộc bụng trả nợ, con đều về quê quách cho ."

 

Lông mày Triệu Mai Nha dựng ngược lên, ngay lập tức chĩa mũi dùi :

 

“Sao sinh cái thứ vô dụng như cơ chứ, m-ông mọc rễ dính c.h.ặ.t lấy giường xuống nổi!

 

Suốt ngày cứ lờ đờ như ngủ tỉnh, phát hỏa, hận thể cầm gậy quất cho một trận."

 

“Mẹ, con là con trai , con lừa kéo cối xay ."

 

“Anh mà là con lừa thì , ít nhất dùng roi dọa còn đường mà động đậy, còn á?

 

Để thêm một lông lá nữa là thể gấu ngựa mùa đông , từ nhỏ đ-ánh bao nhiêu mà vẫn chừa."

 

“Thôi, nhịn vài câu , bà nhiều cũng sửa , cần lãng phí nước bọt."

 

Hà Đại Căn nhận tin sớm hơn bà, Hà Thu Sinh về với ông , bảo ông tìm các giấy tờ liên quan để lúc sang tên cần dùng đến.

 

Đối với chuyện của con cái, ông luôn để chúng tự do, điếc ngã gia chủ, ngày tháng sống hồ đồ một chút càng .

 

Có nhà thì ở, câu nệ ở , gì thì ăn, mặc kệ là tốn bao nhiêu tiền mua.

 

Chỉ cần phạm pháp, cứ để mặc chúng , già từng tuổi còn quản tới quản lui gì, giống như học xe đạp , lúc mới học thì giữ, học thì buông tay thôi.

 

Hồi trẻ ông lên thành phố bươn chải, va vấp bao nhiêu phen cũng thuận lợi vượt qua đấy thôi.

 

Ông nghĩ thoáng:

 

“Bà đấy, đừng quản quá nhiều, tiền của ai chẳng là như thế, để chúng nó tự bàn bạc .

 

Nói câu lọt tai chứ, hai đứa nửa chân bước quan tài , còn ở đây mấy năm nữa?

 

Nếu bà thực sự thích thì sang nhà Đông Bảo mà ở, con bé chắc chắn sẽ chào đón."

 

Chương 220 Quy hoạch nhà mới

 

“Không ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-272.html.]

Triệu Mai Nha dứt khoát từ chối:

 

“Phòng của Đông Bảo là để phòng cưới, ở vài ngày thì , chứ thể ở lâu dài trong đó .

 

Ông ?

 

Nhà già đều mang theo ám khí, cát tường, ít nhất đợi chúng nó kết hôn hai ba năm mới qua đó ."

 

Hà Thụy Tuyết ngơ ngác:

 

“Mẹ, mấy chuyện thế, nhà ai kết hôn mà đuổi bố ngoài chứ?"

 

“Đấy là thành phố các con, ở trong cái chuồng chim , kết hôn còn chắc phòng tân hôn, đương nhiên là chú trọng cái .

 

Chúng thì để ý, vạn nhất kinh động đến Mẹ Sanh Mẹ Độ, tới nữa thì ."

 

Hà Thụy Tuyết hiểu , nguồn gốc của cái hủ tục lẽ là để thuận tiện cho đôi trẻ chuyện .

 

Rời xa bố sống riêng một thời gian, chỉ cần là sức khỏe bình thường thì đều thể mang thai.

 

Hà Thu Sinh khựng một chút, đầu qua:

 

“Cái đúng nha , hồi con kết hôn nghĩ đến việc dọn ngoài ."

 

“Cái thứ bất hiếu , ở nhà của mà còn dám đưa yêu cầu , giỏi thì hồi đó tự tìm chỗ mà xây mấy gian nhà , xem cản ."

 

Điều bà là, lão nương quản kết hôn cát tường , cứ tạm bợ mà sống , sống nổi thì thôi.

 

Hà Thu Sinh gượng :

 

“Là của con, , và bố đều dễ dàng gì."

 

Hà Thụy Tuyết khuyên vài câu, nhưng Triệu Mai Nha vẫn cố chấp, vẫn kiên trì theo bộ quy tắc của bà.

 

Cô chỉ đành thuận theo bà cụ:

 

“Con để dành phòng cho bố , đợi khi con kết hôn thì bố dọn qua ngay nhé."

 

“Được, ngày ngày ở bên cạnh Đông Bảo, còn sống thêm vài năm nữa."

 

……

 

Ngôi nhà cuối cùng chuyển nhượng danh nghĩa , qua tay hai , để họ nhận mua nhà là nhà họ Hà.

 

Nhà họ Hoàng là keo kiệt nhất, lúc dọn đồ hận thể cạy luôn cả gạch tường xuống.

 

Nào là tấm đ-á nén dưa muối, sào tre phơi quần áo, và mấy mảnh rèm cửa cũ rách treo cửa sổ, ngay cả tro than vùi trong bếp cũng móc mang hết.

 

Cả nhà lớn nhỏ đều đeo bao lớn bao nhỏ , còn dùng xe ba gác để kéo, còn tưởng họ bao nhiêu gia sản.

 

cũng may nhờ họ cái gì cũng nỡ bỏ , tất cả các phòng chỉ còn tường và nền đất, cũng cần dọn dẹp gì nhiều, chỉ cần lau chùi sạch những chỗ bẩn thỉu, gọi đến sửa sang là xong.

 

Việc phiền đến thứ hai, nền tảng hợp tác , Hà Thụy Tuyết vẫn mời đội thợ thi công cũ.

 

Thời buổi trang trí nhiều yêu cầu phức tạp, chỉ cần mời thợ nề và thợ mộc là .

 

Ngói lợp cho đủ, chỗ nào thiếu gạch thì lấp , đó dùng xi măng láng phẳng mặt sàn, cửa và cửa sổ hỏng thì dỡ xuống mới, còn về phần nội thất mềm, chỉ đợi hai cha con bãi phế liệu tìm đồ cũ về thế.

 

Không mua nổi đồ nội thất mới, mà là đồ cũ sửa dùng sẽ kinh tế hơn.

 

Trước sân nhà họ Hoàng là một mảnh đất trồng rau, rau bên trong nhổ sạch, chỉ còn cỏ dại.

 

Họ đổi gì, vẫn dùng để trồng rau, còn việc nuôi gà thì thôi, diện tích đủ.

 

 

Loading...