TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 266
Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:21:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Có điều bà cũng đuối lý, nhếch mép, gượng :
“Thư Ngọc , con oán thím là đúng, nhưng lúc đó năng lực của thím hạn, chỉ thể lo cho bản .”
Thím cũng ngờ mấy đứa trai của con gì như thế, những chăm sóc con mà còn chạy đ-ánh bạc, khiến con chịu khổ."
Ngụ ý chính là trai ruột của con còn chẳng thèm quản con, còn hy vọng gì một thím họ như bà đối đãi tận tâm tận lực với con?
Phan Thư Ngọc thất vọng, xem, đây chính là thím của cô, v-ĩnh vi-ễn muôn vàn lý do, đến cả nhận cũng giành phần lý về .
Thực cô cũng chẳng bà thế nào, thậm chí thể hiểu cách của bà lúc đó, chỉ một lời xin chân thành thôi, mà khó thế?
Cô đáp , bầu khí nhanh ch.óng trùng xuống, Phan Thư Hoa từ phía bước cửa, mới coi như phá vỡ sự bế tắc:
“Mẹ, chân nhanh quá, con suýt nữa đuổi kịp."
Anh chủ động chào hỏi Phan Thư Ngọc:
“Chị Thư Ngọc, chào buổi sáng, vợ em ở nhà ở cữ, em cùng đến xin chị, chị đừng gay gắt với em như ở bệnh viện nữa nhé."
Phan Thư Ngọc vốn cảm thấy Phan Thư Hoa hạng lành gì, nhưng Diệp Trăn đối chiếu, cô mới thấy coi như là chút tình .
Cô khí phách mà đuổi bà ngoài, cùng với mớ đồ đạc của bà , lớn tiếng thèm.
cô thể.
Cuộc sống đè cong cái xương sống của một vị tiểu thư khuê các như cô , vì để chia thêm một miếng thịt mỡ, cô còn thể lời ngon ngọt lấy lòng các bà thím trong thôn, thì thể cứ nhất quyết đối chọi với thím chứ.
Nghĩ đến những ý niệm mà Hà Thu Sinh cứ lải nhải bên tai cô suốt đêm, Phan Thư Ngọc hít sâu một , dự định cứ lấy những thứ thể lấy tính.
Chương 215 Khoe khoang
“Thím , thím nếu đến đây để phô trương thì cần thiết .
Cháu giờ gả cho kẻ chân lấm tay bùn mà thím coi thường nhất , ở trong thôn mười mấy năm, cuộc sống của cháu khác thím một trời một vực, những thứ hàng ngoại thím cháu chắc hiểu."
Diệp Trăn cô kháy cho một câu nặng nhẹ, cũng lười khách sáo với cô:
“ thế, Thư Ngọc chịu khổ mấy năm , đến cả giáo dưỡng ngày xưa cũng vứt sạch .
Nhìn xem từ lúc thím cửa con những lời gì, đó là lời thể với trưởng bối ?
Cũng may là tính thím hiền, chứ đổi là bố con, cầm thước đ-ánh con ."
Phan Thư Ngọc nồng nhiệt đáp :
“Nếu bố cháu còn sống, thím e là trốn càng xa càng , còn dám vác mặt đến nhà cháu nữa.
Đa tạ thím còn nhớ đến, nếu cháu cứ ngỡ là kẻ mồ côi, trong nhà chẳng còn ai chống lưng cho nữa cơ đấy."
Đến cả kẻ dây thần kinh thô như Phan Thư Hoa cũng sự đối chọi gay gắt của hai , vội vàng ở giữa hòa giải.
“Chị , em diễn đạt, chị lượng thứ cho, bà em tìm chị xong là mừng rỡ cả đêm.
Chị chẳng mới phẫu thuật , mau trong nghỉ , đừng ngoài hóng gió."
Lại đầu :
“Mẹ , Thư Ngọc oán chúng là đúng, thử đặt cảnh của chị xem, nếu thành chị , sắc mặt ?
Không đuổi chúng ngoài là lắm , ít vài câu ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-266.html.]
Diệp Trăn để tâm, nực , bà lớn ngần bao giờ chịu thiệt.
Làm thể giống như Phan Thư Ngọc và mấy đứa trai của nó, đứa thì ngu đứa thì yếu.
Trong nhà dọn sạch bách mà vẫn còn ngủ chảy cả nước miếng, sáng cơm ăn mới phát hiện .
bà nể mặt con trai, chủ động đình chiến:
“Được , chúng trong chuyện."
Phan Thư Ngọc mời họ gian nhà chính, xách phích nước vỏ sắt rót .
Diệp Trăn thẳng lưng, dùng khóe mắt liếc cách bài trí trong phòng, ngạc nhiên phát hiện khá là tân thời tây phương, chẳng kém gì những căn biệt thự nhỏ mà bà từng thấy khi thăm bạn bè.
Trên bàn trải khăn nhựa màu trắng hoa văn chìm, bộ tách chén uống là gốm tráng men màu nhã nhặn đồng bộ.
Sàn nhà mặc dù gạch men gỗ đỏ, nhưng láng xi măng phẳng phiu, quét dọn sạch một hạt bụi, đủ thấy sống trong đó là gu.
“Đây là nhà của em chồng con nhỉ, chà chà, trang trí tệ, thật con bé đó là nông thôn đấy."
“Thím chẳng cũng từ nông thôn , thế nào, những bạn thím kết giao cũng coi thường thím như ?"
Phan Thư Ngọc đặt nước mặt bà , tới cái tủ bên cạnh lấy chút lá .
Lá thời bấy giờ là một thứ hàng hiếm, xếp vật tư loại hai của quốc gia, phần lớn đều dành cho xuất khẩu, hoặc cung ứng cho quan chức cao cấp.
Trên thị trường chỉ thể mua vụn, thực tế chính là những mẩu lá rơi khi sàng ở cửa hàng .
Hình thức , nhưng mùi vị thì khác biệt là mấy, mỗi nhà mỗi năm định mức cung ứng ba lạng vụn.
Loại mà Phan Thư Ngọc lấy là Mao Tiêm nguyên vẹn, xa cũng thể ngửi thấy mùi thơm, vì giá cả chắc chắn hề rẻ.
Đây là Hà Thụy Tuyết nhờ mang từ Thượng Hải về, đặt ở ngăn của tủ ngũ đấu trong phòng khách, chuyên dùng để đãi khách.
Tất nhiên, trong mắt Triệu Mai Nha, khách quý thì xứng uống, quen đến nhà rót cho bát nước đường đỏ là sự tôn trọng lớn nhất .
Phan Thư Ngọc hôm nay lấy lá mời khách, chắc mang tâm tư khoe khoang.
Ánh mắt Diệp Trăn quả nhiên hiện lên vài phần kinh ngạc, nhưng bà biểu lộ ngoài.
Phan Thư Hoa bên cạnh bà thì thành thật hơn, đợi nữa đưa tay , bưng chén lên hít hà thật kỹ, cảm thán :
“Đây là hái tiết Thanh minh nhỉ, lâu lắm em uống, cô em chồng chị thưởng thức đấy, hôm nào em tặng cô một bộ đồ ."
“Cô uống gì chứ, đây là mua để đãi khách thôi."
So với , Hà Thụy Tuyết thích uống đồ uống ngọt hơn, đặc biệt là nước ngọt gas , còn khênh cả thùng về.
“Nhà khác đãi khách đều dùng Phổ Nhĩ, thể pha nhiều , cô thể lấy Long Tĩnh , chứng tỏ chúng vẫn là khách quý mà."
Diệp Trăn đột nhiên lên tiếng hỏi:
“Em chồng con một ở cái sân lớn thế , lúc mua chắc tốn ít tiền nhỉ, các con ở nông thôn kiếm đồng tiền dễ dàng gì, nó còn tiêu xài hoang phí, mua mấy gian nhà đủ ở là , chẳng thương bố chút nào."
“Không phiền thím lo lắng, Đông Bảo năm đó vay tiền, nhưng phần lớn là do chị hai cháu bỏ , vả trả hết nợ ."
“Trả hết ?"
Diệp Trăn mặt đầy vẻ tin:
“Nó mới , một tháng kiếm bao nhiêu, ăn uống dành dụm một năm mua nổi ba gian nhà ?"