TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 260

Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:21:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Bèn thuận theo bậc thang của cô mà xuống:

 

“Nghe thấy con gái , nó là đại lượng chấp nhặt với các , đến cả đất thổ cư cũng nhường , cái thể coi là ân nhân của nhà các đấy.”

 

Các còn dám truyền lời đồn đại về nó, thì chính là đồ vong ơn bội nghĩa!

 

Một lũ vô ơn, nhổ !"

 

Người nhà họ Hoàng đều ngờ tới, chỉ cãi một trận mà trong nhà lòi một ân nhân kỳ quặc.

 

Có điều bọn họ cũng lười tranh biện, chỉ mong tiễn hung thần , ngoan ngoãn như gà con , bộ đều rụt cổ cúi đầu.

 

Mãi cho đến khi nhà họ Hà rời , bọn họ mới bắt đầu lấy cái uy phong mặt nhà , bắt đầu đổ cho .

 

Đ-ập bát đ-ập bàn, còn náo nhiệt hơn cả lúc cãi với ngoài nãy.

 

Chương 210 Tranh chấp

 

Rau củ ruộng mùa thu ở nhà ăn hết, đặc biệt là dưa chuột, ớt và đậu que, bữa nào cũng , ăn đến mức thấy dày đều xanh lét.

 

Hàng xóm láng giềng trong đại viện cũng hưởng lợi, tùy tiện lấy ít tem phiếu dùng đến là thể đổi khối rau mùa thu.

 

Triệu Mai Nha khi về nhà bận rộn cùng Vương Đào Chi phơi rau khô, rảnh tay , công việc nấu nướng đương nhiên giao cho Hà Thu Sinh.

 

cái sự lười của liên quan đến phương diện trong cuộc sống, bao gồm cả nấu nướng, món tủ nhất chính là món hầm thập cẩm.

 

Tất cả nguyên liệu khi rửa sạch đều ném hết nồi, đậy nắp nồi hầm nhừ, cần thái, cà tím khoai tây bí đỏ khi hầm nhừ thì dùng xẻng đ-ánh nát .

 

Càng cần suy nghĩ đến việc bày biện, khi múc cơm xong, dùng cái môi sắt to múc một muôi đầy rau hầm, trực tiếp đổ sụp lên bát cơm.

 

Húp sùm sụp là đối phó một bữa, cuối cùng chỉ cần rửa mỗi cái nồi, nhẹ nhàng tiện lợi.

 

Đừng nha, hương vị tệ.

 

Muối và nước tương nêm nếm vặn, tinh bột của khoai tây hòa quyện trong đó, ăn cảm giác dính dính khá là đậm đà.

 

Anh ba vô sư tự thông phong cách Ấn Độ, khiến Hà Thụy Tuyết nhất thời phân biệt là đang ăn cơm đang ăn cám lợn.

 

“Đông Bảo, qua đây ăn cơm, hôm nay bỏ mấy miếng lợn hun khói nồi, bồi bổ hẳn hoi cho em?"

 

Hà Thu Sinh cầm cái môi sắt gõ gõ nồi, nhiệt tình chào mời cô ăn.

 

Vẻ mặt Hà Thụy Tuyết lộ sắc xanh của rau, liên tục ăn ba ngày cháo đặc, đầu hàng:

 

“Không cần , em ăn ở nhà ăn đơn vị ."

 

“Lại bậy, nhà ăn đơn vị các em chẳng chỉ bữa trưa thôi ?"

 

“Đồng nghiệp em mời em ăn cơm, ạ."

 

Nói thật lòng, cô thà đào hai củ khoai lang ném đống lửa nướng, còn hơn là tiếp tục chấp nhận sự đầu độc từ bữa ăn duy trì sự sống của ba.

 

Biết là và chị ba tình cảm thắm thiết, chị dưỡng bệnh ăn đồ nhừ, nhưng cũng thể mặc kệ sống ch-ết của khác chứ?

 

“Em chính là ăn cơm chứ gì."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-260.html.]

Hà Thu Sinh vui , liệt kê bằng chứng cô chê bai :

 

“Từ nhỏ em kén ăn , lúc ba tuổi nướng chim cho em ăn, em nóng nảy nhét đầy miệng, bỏng còn lóc là dở tệ, hại phạt ba ngày ăn cơm tối;

 

Lúc tám tuổi em học, bảo mang cơm cho em, kết quả là em hợp ý liền hất đổ cả bát cơm, cám lợn, mang theo tiền lẻ dành dụm cả tháng trời đưa em chợ mua bánh bao đường ăn..."

 

Hà Thụy Tuyết cũng đang cảm thán:

 

, bao nhiêu năm mà tay nghề của vẫn tiến bộ chút nào."

 

“Ở nhà đến cái xẻng còn cầm thì tư cách , đây gọi là dĩ dật đãi lao, hiểu ?

 

Lúc mùa vụ bận rộn thì ai món xào cho em, thể lấp đầy cái bụng là lắm ."

 

Trong nhà những dịp cần nấu cơm nhiều, đa đều là những lúc khẩn cấp như mùa vụ bận rộn.

 

Tay nghề của gì nhưng thắng ở chỗ nhanh gọn, thể đảm bảo ba mệt mỏi cả ngày về là cơm ăn ngay lập tức.

 

Ngặt nỗi cô em gái vô cùng coi thường, cô cũng nghĩ xem, thời buổi đàn ông thể bếp lắm , trong thôn ai mà chẳng khen lo cho gia đình?

 

“Dĩ dật đãi lao, em thấy là lùi để tiến thì , ba theo đúng là thiệt thòi, họ đừng về nữa, cứ ở thành phố sống cùng em."

 

“Thế , khác sẽ chỉ trỏ cột sống của mà mắng đấy, chuyện em đừng quản, cái đạo lý con gái nuôi dưỡng tuổi già ?"

 

Vẻ mặt Hà Thu Sinh lộ sắc giận, mang theo vài phần đau lòng:

 

“Lời của em thật là khó quá, tự hỏi đối xử với ba khá đấy, em về thăm họ mấy chứ, thậm chí là quan tâm họ vài câu thôi?

 

Mở miệng họ thiệt thòi, mới thế nào gọi là đau lưng đấy."

 

Hà Thụy Tuyết chút nên lời, đây đều là đãi ngộ của nguyên chủ chứ cô, nhưng những lời đúng là cô .

 

Mặc dù cô chỉ đón cha về bên cạnh, nhưng nghĩ kỹ thì đúng là chút quá đáng .

 

Vài câu nhẹ tênh xóa sạch công lao chăm sóc cha mười mấy năm qua của vợ chồng ba.

 

Ai chẳng ở riêng sống cuộc đời tự tại, ai suốt ngày khác quản thúc chứ?

 

Càng đừng bọn họ còn thể cung cấp giá trị cảm xúc cho cha , lúc họ vui thì đủ trò chọc họ , ai cũng điều đó.

 

Thái độ nhận của Hà Thụy Tuyết xưa nay vẫn luôn , cô rót một ly đưa tới mặt tạ tội.

 

Ánh mắt của cô thể chân thành hơn nữa:

 

“Anh ba, là em sai , em dùng từ đúng, đại lượng bỏ qua cho em ."

 

Hà Thu Sinh nhận lấy ly trong tay cô, vẫn hậm hực :

 

“Anh dám gây khó dễ cho em , lát nữa chẳng ném cái cây cán bột đầu chứ."

 

Cô vội vàng giơ ba ngón tay lên:

 

“Em hứa là sẽ ."

 

Thấy cô em gái xưa nay luôn cao ngạo kiêu kỳ đang rũ lông mày, dùng ánh mắt tội nghiệp , lòng Hà Thu Sinh mềm một mảng, còn thể nặng lời với cô nữa.

 

 

Loading...