TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 246

Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:21:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Có thể lên vị trí như ngày nay, Phan Thư Hoa dựa chỉ sức lực, trí mưu tự nhiên cũng ít hơn khác.”

 

Trong chớp mắt, trong đầu hiện danh sách nhiều kẻ thù, trong đó mấy kẻ chừa thủ đoạn, giới hạn, quả thực thể chuyện tráo đổi đứa trẻ để trả thù .

 

Tưởng Oánh cho con b-ú xong, bế con lòng vỗ ợ sữa, đứa trẻ sơ sinh toét miệng lộ một nụ răng.

 

Trong mắt bà lập tức tràn làn nước, ngay cả Phan Thư Hoa cũng vô cùng xúc động.

 

Vươn ngón tay nhẹ nhàng chạm đôi tay nhỏ bé của con, lớp da mềm mại là dòng m-áu giống hệt đang chảy.

 

“Thư Hoa, xem, con bé đang chào hỏi đấy, tin em , nó tuyệt đối mới là con của hai chúng .”

 

Ánh mắt Tưởng Oánh mang theo vẻ khẩn cầu, ôm c.h.ặ.t lấy đứa trẻ buông tay.

 

Phan Thư Hoa đỡ lấy vai bà , giọng trầm , mang theo sức mạnh khiến yên tâm, “Em yên tâm, cho dù con bé , khi xác nhận cũng sẽ đưa nó về chăm sóc thật .”

 

“Nó nhất định là thế.”

 

Tưởng Oánh cố chấp , “Anh nó thì em tự nuôi.”

 

“Nói bậy bạ gì thế, rốt cuộc ai là thật ai là giả tự nhiên sẽ sáng tỏ thôi, bây giờ quan trọng là tìm kẻ hung thủ trộm con bé , vạn nhất chờ chạy khỏi tỉnh thì muộn mất.”

 

Tưởng Oánh vội vàng gật đầu, hận thể băm vằm kẻ màn trăm mảnh, “Được, bảo điều tra , lát nữa em sẽ liên lạc với bố em, để ông cũng tới giúp một tay, em xem xem là kẻ nào thâm độc như , tay với một đứa trẻ mới chào đời.”

 

Chương 199 Chị họ

 

Tưởng Oánh bây giờ giống hệt một con sói cái bảo vệ con, hận thù động lực, c-ơ th-ể mới sinh của bà cũng còn yếu ớt nữa.

 

bế con ngược trở , khi gặp Hà Thụy Tuyết ở cửa, cảm kích , “Đa tạ hai đồng chí nhỏ, đây là con của , vốn dĩ định chiều nay xuất viện, nếu các bạn tìm đến, lẽ sẽ bao giờ cơ hội đưa con bé về nhà nữa.”

 

Cứ nghĩ đến hậu quả thể xảy , bà kìm mà bắt đầu thút thít.

 

“Chúng chỉ lên hỏi hai câu mà thôi, chị nên cảm ơn đồng chí mới đúng, đứa trẻ lúc bỏ rơi phòng bệnh của chị dâu ba , là cô bế lên , cũng là cô đưa về đây chăm sóc.”

 

Hà Thụy Tuyết chỉ cô y tá bên cạnh .

 

Tưởng Oánh vội vàng xoay cúi chào y tá, “Cảm ơn đồng chí, gì nữa, vì chăm sóc con bé mà lỡ công việc của cô ?

 

Đừng lo lắng, lát nữa sẽ giải thích tình hình với lãnh đạo bệnh viện các bạn, một đồng chí lòng thiện như cô, nên bệnh viện khen thưởng.”

 

Lời của bà vô cùng khẳng định, dường như việc khiến viện trưởng theo ý kiến của bà là chuyện gì quá khó khăn, thể thấy là ở vị thế cao lâu ngày.

 

Y tá vội vàng từ chối, còn cách xa danh hiệu công nhân tiên tiến lắm.

 

Tưởng Oánh gì, chỉ thầm đưa quyết định trong lòng.

 

Đối với ân nhân của con gái, bà đương nhiên báo đáp, ngoài việc tuyên dương công khai, còn tiền bạc và phiếu mua hàng.

 

Đưa trực tiếp thì lắm, cứ thông qua hình thức khen thưởng để bệnh viện phát cho cô .

 

thưởng cũng phạt, thể lặng lẽ tráo đổi con gái bà với khác, chắc chắn nhân viên nội bộ bệnh viện phối hợp.

 

Chờ khi tìm , bà nhất định cho sống bằng ch-ết.

 

Bước khỏi phòng nghỉ, Tưởng Oánh một lòng ở bên đứa trẻ tìm lâu thêm một chút, bế con lên lầu.

 

Giang Diễn Tự bỗng nhiên mở miệng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-246.html.]

 

“Đồng chí nam , Thụy Tuyết , con của và chị dâu ba của cô duyên, thăm một chút ?”

 

Hà Thụy Tuyết sững sờ một chút, hiểu tại đột nhiên , nhưng vẫn phụ họa gật đầu.

 

, chị dâu ba lúc nãy ôm đứa trẻ buông tay, còn định nhận nuôi tạm thời con bé đấy, ngay cả y tá cũng chúng trông giống , tưởng đứa trẻ là do chị sinh .”

 

“Thế ?”

 

Phan Thư Hoa vốn dĩ cảm thấy yêu cầu của Giang Diễn Tự quá kỳ quặc, tưởng rằng nhận phận của nên ý đồ gì khác, tránh khỏi chút chán ghét.

 

Nghe thấy lời , tâm tư xoay chuyển liền đồng ý ngay, “Được, gặp cũng là cái duyên, quả thật nên thăm một chút, Oánh Oánh, em đưa con lên .”

 

“Không cần, em cùng .”

 

Tưởng Oánh cũng tò mò, tại đó đặt đứa trẻ một phòng bệnh cụ thể.

 

Cái gia đình gì đặc biệt.

 

Mấy tới phòng bệnh, Triệu Mai Nha thấy hai họ , :

 

“Vừa vặn quá, bác sĩ chị dâu con hồi phục khá , chiều nay thể xuất viện, ba con mượn xe kéo, chị dâu cả về nhà nấu cơm, lát nữa các con về là vặn cái ăn, ở đây canh giữ.”

 

Bà quét mắt qua hai lạ mặt, còn tưởng là đến thăm bà cụ ở giường bên cạnh.

 

Ai ngờ đàn ông đầu đồng t.ử co rút, khóe miệng run rẩy, thể tin bước nhanh hai bước về phía Phan Thư Ngọc, giọng điệu chắc chắn :

 

“Chị là, chị Thư Ngọc?”

 

“Anh là ai?”

 

Phan Thư Ngọc chút ngơ ngác, kỹ tướng mạo của mặt, phát hiện quả nhiên chút giống .

 

Tất nhiên, giống chú hai ch-ết sớm của bà hơn, cứ như là đúc từ một khuôn .

 

Người tới chút kích động:

 

“Em là Thư Hoa đây, Phan Thư Hoa, coi như là em họ ruột của chị, hai mươi năm , chị cũng chẳng gửi lấy một phong thư qua, em cứ nhắc chị suốt đấy.”

 

Phan Thư Ngọc bừng tỉnh, kinh ngạc nhưng bao nhiêu niềm vui khi nhận , ngược hừ lạnh thành tiếng.

 

“Các chẳng cũng tìm ?

 

vẫn luôn sống ở gần nhà tổ, chỉ cần các chút tâm tư, gặp chẳng là chuyện dễ dàng .

 

Mẹ năm đó mang theo đồ đạc của nhà chúng , xảy chuyện là vội vàng đăng báo phủi sạch quan hệ, thế, bây giờ sống khá giả , nhận tổ quy tông .”

 

Giọng điệu của bà thật sự , Phan Thư Hoa để ý, ôn tồn quan sát bà , phát hiện sắc mặt bà tệ, chỉ là vì phẫu thuật nên chút nhợt nhạt.

 

Điều thể gián tiếp chứng minh cuộc sống của bà khá , bởi vì nông dân bình thường ai lên bệnh viện thành phố khám bệnh .

 

“Chị Thư Ngọc, năm đó em cũng còn cách nào khác mà, ông nội chúng là thành phần gì chứ, địa chủ đấy!

 

Phải đ-ánh đổ đấy.

 

Nếu em sớm lính biểu hiện , lập vài công, đoàn trưởng sẵn sàng bảo lãnh, thì thể tiếp tục ở trong quân đội , đ-ánh thành phần t.ử trí thức đuổi về nguyên quán là may lắm .”

 

 

Loading...