TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 245
Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:21:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Thu-ốc mê hết tác dụng, vết thương của bà đau liên miên dứt, cộng thêm tâm trạng buồn bã, cả rơi xuống đáy vực thẳm.”
Chương 198 Tìm thấy
Cửa phòng bệnh đóng, Giang Diễn Tự đột ngột xuất hiện ở bên ngoài.
Anh hiệu cho Hà Thụy Tuyết một cái, thấy cô gật đầu, mới xách theo hai hộp sữa mạch nha .
“Đồng chí Phan, phẫu thuật của chị kết thúc , thế nào, chuyện đều thuận lợi chứ?”
Triệu Mai Nha vội vàng đón lấy, hai tay nhận lấy đồ mang tới, “Sao tới đây, Đông Bảo cho ?
Đều cả, đừng nó kêu gào dữ dội, thực chẳng chuyện gì .”
“Vậy thì , đây là một chút lòng thành của cháu, hy vọng đồng chí Phan sớm ngày hồi phục.”
“Người đến là , còn mang đồ gì?
Với nhà còn khách sáo thế.
Vẫn gọi là đồng chí ?
Xa cách quá, cứ theo Đông Bảo gọi là chị dâu là .”
Giang Diễn Tự thuận thế đồng ý, trò chuyện với bà vài câu.
Hà Thụy Tuyết thấy chị dâu ba nghiêng mặt tường im lặng tiếng, nghĩ ngợi một chút, “Mẹ, con và đồng chí Giang chút chuyện , ngoài một lát.”
Triệu Mai Nha lộ vẻ mặt “ hiểu mà”, trong lòng vui mừng pha chút xót xa vì con gái cướp mất, xua xua tay, “Đi , vài lời tâm tình mặt chúng tiện , thanh niên đều thích dính lấy mà.”
Thấy bà hiểu lầm, Hà Thụy Tuyết cũng giải thích nhiều, dẫn Giang Diễn Tự khỏi phòng bệnh.
Sau khi cô hỏi rõ phòng nghỉ của nhân viên y tế ở tầng , nghỉ chân mà vội vàng chạy tới, vặn thấy cô y tá trẻ đang đặt đứa trẻ lên giường dỗ dành.
Cô chỉ đứa trẻ sơ sinh đó hỏi Giang Diễn Tự, “Anh cách nào tìm bố con bé ?”
Vì trong bệnh viện lắp camera, tra ai vứt đứa trẻ cửa, nên chỉ thể sử dụng phương thức huyền học.
Giang Diễn Tự gật đầu, khi kỹ tướng mạo của đứa trẻ, nhắm mắt suy tính, qua một khắc mới mở mắt , sắc mặt chút mệt mỏi, thể thấy tiêu hao tinh thần ít.
“Cha ruột của đứa trẻ là gia đình quyền quý, nhưng vận mệnh của nó liên kết với một khác, một đứa trẻ khác sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm thế vị trí của nó.
Nếu can thiệp, đáng lẽ nó sẽ một gia đình công nhân viên chức nào đó nhận nuôi, sống một cuộc đời bình thường, cho đến hai mươi năm mới nhận , khi về nhà thì sóng gió liên miên, vì chấp niệm quá sâu mà kết cục .”
Nghe giống như kịch bản thật giả thiên kim ?
“Cho nên con bé vứt bỏ, mà là tráo đổi?”
là thất đức đến tận cùng .
Tráo con gia đình giàu thì còn miễn cưỡng hiểu là con cuộc sống , còn vứt bỏ con ruột của khác chứ?
“Ừm, đáng tiếc tính vứt nó là ai, lẽ gặp đứa trẻ sẽ thu hoạch.”
“Vậy cha con bé hiện tại ở ?”
Giang Diễn Tự chỉ tay lên lầu, “Ngay tại bệnh viện .”
Theo sự tính toán của Giang Diễn Tự, hai lên cầu thang đến cuối hành lang một phòng bệnh cao cấp nào đó, môi trường ở đây rõ ràng thanh tịnh hơn nhiều, giường bệnh độc lập.
Trong phòng bệnh truyền đến tiếng đối thoại của một nam một nữ:
“Anh mang xa một chút, đây là con của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-245.html.]
“Oánh Oánh, em chê nó trông , chẳng , chờ nó lớn lên một chút là sẽ thôi, hơn nữa, con của chúng lo chuyện gả chồng .”
“ là !
Đừng đặt mặt .”
Tiếng trẻ con vang lên,
“Để bế nào, ô ô, Nữu Nữu đừng , ghét con , là cô nghĩ thông suốt thôi, chờ qua hai ngày là thôi.”
Hà Thụy Tuyết gõ cửa bên ngoài, tiếng tranh cãi bên trong lập tức im bặt, “Vào .”
Đẩy cửa , cô phát hiện đàn ông đang bế đứa trẻ, phụ nữ né tránh với tư thế gượng gạo, dường như ưa con bé.
Cô khỏi cảm thán tâm tính con, những chuyện thể cảm nhận thông qua huyết quản.
“Đồng chí chào , chị dâu đang viện ở tầng , hôm nay vứt đứa trẻ ở cửa, lên đây hỏi thăm một chút, nhưng chắc là các chị.”
Người đàn ông bế đứa trẻ với tư thế vụng về, lắc đầu , “Không , phiền , cô cứ tiếp tục hỏi , nếu Nữu Nữu nhà mà mất thì chắc là lo ch-ết mất.”
Người phụ nữ co rụt đồng t.ử, xoay phắt chằm chằm cô truy hỏi, “Trai gái, bọc bằng vải gì?”
“Con gái, bọc bằng ga giường của bệnh viện.”
“Có thể cho xem một chút ?”
Người đàn ông nhíu mày, đặt đứa trẻ cái giường nhỏ bên cạnh, “Oánh Oánh, em ám ảnh , con của chúng ở đây mà.”
“Không, nó .”
Tưởng Oánh đẩy tay , mặc kệ c-ơ th-ể hồi phục mà bước xuống giường bệnh, nắm lấy tay Hà Thụy Tuyết, “Đồng chí, phiền cô dẫn qua đó, coi như cầu xin cô.”
“Chuyện ...
.”
Hà Thụy Tuyết giả vờ như khó xử nhưng nỡ từ chối, dẫn bà xuống lầu.
Vì mấy chạy quá nhanh, đàn ông phía giữ kịp, chỉ thể thở dài một tiếng, bế đứa trẻ theo .
Bên ngoài phòng nghỉ, Tưởng Oánh thấy đứa trẻ bên trong qua khe cửa, tim đ-ập càng lúc càng nhanh, dường như một giọng từ trong u minh bảo bà rằng, đây mới là con của bà .
Cho nên cái nãy là đồ giả, khiến bà ngay cả một chút ý định gần gũi cũng , thậm chí từ tận đáy lòng cảm thấy chán ghét.
Bà khó mà giữ bình tĩnh, nhanh ch.óng xông , nhào lên giường bế đứa trẻ lòng dỗ dành, “Nữu Nữu, đến , đừng sợ.”
Dường như cảm nhận mùi của , đứa trẻ sơ sinh há miệng lên.
Tưởng Oánh xót xa thôi, lưng cởi cúc áo cho con b-ú, tay bế con nhẹ nhàng đung đưa.
“Uống chậm thôi, ngoan ngoan chắc là đói lả , là đúng, bây giờ mới tới tìm con, sẽ dùng mạng sống để bảo vệ con.”
Y tá trợn mắt há mồm bà , cảm thấy là vấn đề về tinh thần.
Chồng bà là Phan Thư Hoa tới, nhíu mày đưa bà về, nhưng khi tới phía thấy đứa trẻ trong lòng bà cũng sững sờ.
Tuy rằng mặt trẻ sơ sinh quá nhiều thứ, nhưng cha , tướng mạo của con nhà đều là độc nhất vô nhị.
Đứa trẻ mắt mũi và mắt giống hệt ông bố mất của , cái miệng giống Tưởng Oánh.
So với con bé , đứa trẻ đang bế quả thật một chút điểm nào giống hai họ, da dẻ còn đen hơn một tông, càng thể so sánh với vợ làn da trắng như tuyết.