TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 24
Cập nhật lúc: 2026-04-05 19:39:05
Lượt xem: 6
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đóng nhiều dấu thế gì?
Quê quán là ở đại đội Thanh Giang , là chữ 'Thanh' trong cỏ xanh chứ 'Thanh' trong nước trong đúng ?”
“ chẳng là sợ thiếu sót , đóng thêm vài cái cho chắc ăn, đúng, là chữ Thanh trong cỏ xanh.”
“Vẫn là ở công xã Văn Minh ?
Khéo thật, năm khảo sát ở đó.”
“Đại đội chúng ngay công xã Văn Minh, hôm nào gửi biếu cô con cá nhé, cá trắm đen chỗ chúng b-éo và to lắm, một con dài tới nửa mét đấy.”
“ dám nhận , chị già , bác cá thì cứ mang đến văn phòng đường phố, bảo dùng phiếu đổi với bác.”
“Được, đợi đến Tết đại đội kéo cá ở đ-ập, bảo con trai mang lên cho cô, cô thể quyết định ?
Chẳng lẽ em gái đây còn là lãnh đạo .”
“Lãnh đạo gì chứ, chỉ là một phó chủ nhiệm thôi, họ Chu.”
Triệu Mai Nha thấy là lãnh đạo, liền vội vàng bắt quàng họ:
“Thế thì xin mạn phép gọi một tiếng em gái Chu, đều là nhà cả, còn nhờ cô để mắt chăm sóc con gái thêm chút.
Nó nhát gan ít , chỉ sợ nó ngoài chịu thiệt, nhà Hà Xuân Sinh chắc cô chứ, nó ở ngay chỗ đó.”
Hà Thụy Tuyết đang thu ở một góc im lặng:
“...”
, ai mà chuyện giỏi bằng hai cơ chứ.
Chỉ trong ba phút ngắn ngủi mà cứ như quen ba mươi năm .
Thời điểm văn phòng đường phố khá thảnh thơi, phó chủ nhiệm trò chuyện giúp cô xong hộ tịch.
Đăng ký đóng dấu, cấp cho cô sổ lương thực và sổ thực phẩm phụ, hiệu suất việc cực kỳ nhanh.
Về đến nhà, hai cụ nâng niu cuốn sổ nhỏ mới lĩnh về, lật lật xem, xem mãi chán.
Hà Thụy Tuyết còn nhớ hồi gia đình cả nhập hộ tịch thành phố, họ cũng chỉ tranh thủ lúc lễ tết qua xem một cái, chứ hề tận tâm tận lực như bây giờ.
Triệu Mai Nha thực tế hơn, hỏi cô:
“Đơn vị công tác của con chuyện phân nhà ?
Nhà cả con chật chội lắm, Hiểu Khiết về ở thì đồ đạc của con chẳng chỗ mà để.”
“Không , nhà cửa ở thành phố khan hiếm lắm, gì chuyện nhà máy phân nhà, vả con một cũng khó xin cấp , chắc chắn ưu tiên những nhân viên gia đình đông .”
“Cũng đúng, nhưng con cũng tính là một cán bộ, đợi thêm vài năm nữa phân nhà tập thể, ở nhà lầu oai mấy.”
“Con thì chẳng thích ở nhà lầu, chỗ thì nhỏ hành lang thì hẹp, cứ như tổ kiến , động tĩnh gì là cả tòa nhà đều thấy.
Mẹ , con định đợi phân nhà nữa, tự mua một cái sân nhỏ riêng biệt, nhiều phòng một chút, còn thể đón hai cụ lên ở cùng.”
“Ái chà, con gái thật hiếu thảo, con bé ngốc , đều đợi phân nhà, con tự bỏ tiền mua, thế chẳng là lỗ ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-24.html.]
“Sao gọi là lỗ ạ, con mới đơn vị, đợi phân nhà chắc cũng mất mấy năm, nhà phân chắc cũng to lắm.
Con mua sớm ở sớm, tiết kiệm mấy năm tiền thuê nhà, khi phân nhà, con chuyển căn nhà đó cho cả.
Vợ Hà Hiểu Đoàn chẳng sắp sinh , chắc chắn dọn ngoài, để bỏ tiền mua, thế là vẹn cả đôi đường.”
“Con phân nhà, chẳng lẽ Hà Hiểu Đoàn phân nhà , nó còn phân sớm hơn con chứ.”
“Thế thì bán cho khác, nhà cửa để đó bao giờ cũng lo bán , chẳng con thể phân nhà tập thể ?”
“Cũng , nhất là mua một cái sân độc môn độc hộ, thích con chen chúc trong một cái sân với , ngày nào cũng cãi , mà nhức đầu...
Đợi lúc nào rảnh rỗi, qua cái sân đó của con trồng ít rau, để cả con thường xuyên giúp con trông nom, con chỉ việc hái mà ăn...
cái sân nhỏ như chắc rẻ nhỉ, ít nhất cũng một nghìn đấy.”
Hà Đại Căn gật đầu phụ họa:
“Phải tầm đó đấy, ở huyện cái sân khá một chút cũng mất sáu bảy trăm, ở thành phố từ một nghìn trở lên , vị trí cũng quá hẻo lánh, nhất là mua gần chỗ Đông Bảo để con bé buổi sáng thể ngủ thêm một chút, địa đoạn Cửa hàng bách hóa , nhà cửa xung quanh chắc chắn rẻ.”
Triệu Mai Nha trở nên nghiêm túc, tính toán:
“Nhà cả con gánh nặng lớn, mấy đứa nhỏ học, sắp tới thêm , chi tiêu hàng ngày nhiều, chắc lấy bao nhiêu tiền.
Chị hai con thì , rể và chị thu nhập đều cao, ít nhất thể cho con vay sáu trăm.
Những năm qua tiền họ gửi về bố đều cất , thể lấy bốn trăm, nếu đủ thì tìm họ hàng gom góp thêm một ít...”
“Mẹ, chuyện nhà cửa con tự nghĩ cách, thể dùng tiền dưỡng già của , vả chị hai con dù tiền cũng thể dốc sạch gia sản để ủng hộ con .”
Bà cụ trong chuyện vô cùng cố chấp, xua tay:
“Chuyện con nhất định , với bố con cũng đến mức bảy tám mươi tuổi cử động , dùng đến tiền dưỡng già.
Chị hai con thì càng khỏi lo, lương của nó với rể con cao lắm, trong tay chắc để dành mấy nghìn , con là em gái ruột của nó, giúp con thì giúp ai.”
Anh rể hai nhập ngũ từ những năm năm mươi, tham gia vài trận chiến lớn nhỏ, lập ít công trạng, đó đóng quân lâu dài hải đảo, hai năm lên chức tiểu đoàn trưởng.
Chị hai học hành giỏi giang, nghiệp trường y, năm xưa theo một nhóm bạn học lên tiền tuyến bác sĩ quân y nên mới quen rể, đó về thành phố tu nghiệp thêm hai năm.
Sắp sửa lên chức phó chủ nhiệm đến nơi thì chị dứt khoát từ chối đãi ngộ ưu hậu của bệnh viện lớn ở thành phố, theo rể hải đảo chịu khổ.
Không ít thầm lưng chị là ngốc, nhưng bản chị thấy .
Điều kiện ở hải đảo tuy gian khổ nhưng cũng cái lợi, trong tình trạng thiếu hụt nhân viên y tế, chị càng trọng dụng, bác sĩ phẫu thuật chính.
Kỹ thuật tinh xảo, đủ bình tĩnh, trong mấy năm chị cứu sống mạng sống của nhiều quân nhân, tốc độ thăng tiến cực nhanh, hiện giờ là chủ nhiệm khoa ngoại của bệnh viện quân khu.
Cả hai vợ chồng đều là những thu nhập cao, thu nhập một tháng vượt quá hai trăm, ăn mặc đều ở trong quân đội, trợ cấp, con cái đều học ở trường quân đội, tiền học phí sách vở đều bao trọn gói.
Bình thường chi tiêu của cả gia đình gần như bằng , cho nên tiền lương hàng tháng ngoài một phần nhỏ đem quyên góp và tiền dưỡng già gửi về nhà, còn đều gửi tiết kiệm.
Dân làng đây con gái thứ hai nhà họ Hà việc ở , chỉ mơ hồ là chị tiền đồ.
Sau thấy gia đình họ về quê thăm xe quân sự đưa đón, còn mấy mặc quân phục chào chồng chị , mới con rể thứ hai nhà họ là sĩ quan quân đội, vì thế đối với nhà họ Hà cũng thêm vài phần nể sợ.