TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 212
Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:17:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Nhà chồng cô quả thực đến, nhưng thà đến còn hơn.”
Mẹ chồng cô đến ép cô và chồng ly hôn, rằng nhà bà đứa con dâu trong sạch, sẽ chỉ trỏ lưng.
Lần thì những nhà khác con gái đồng ý, bắt đầu tranh cãi với bà .
Lời thể bừa, họ chỉ ở đó vài ngày, trong suốt thời gian đó đều ăn ở cùng , ngay cả quần áo cũng nguyên vẹn từng cởi , bà già năng cũng quá độc ác .
“Đủ !"
Đàm Vi lau nước mắt, cứng rắn :
“Bà rõ ràng rõ chẳng xảy chuyện gì cả, tìm cái cớ để ép ly hôn với con trai bà thì cứ thẳng, hà tất bôi nhọ danh tiết của những cô gái khác.
Có chuyện gì cứ nhắm , đừng kéo khác ."
Mẹ chồng cô chọc thủng tâm tư, cũng giả vờ nữa:
“Phải đấy, nhà ai con dâu như cô, ngay cả một đứa chống gậy cũng sinh nổi, chẳng lẽ hổ thẹn đến mức dám khỏi cửa ?
Nhà chỗ nào với cô, cô nếu còn chút lương tâm thì tự cút , mang theo cả hai đứa vịt trời nữa!"
“Đây là ý của bà, là ý của đàn ông của ?"
“Cô đừng quản là ý của ai, thật cho cô , từ khi cô mất tích, nhà cuối cùng cũng bớt một gánh nặng, chẳng còn ai cãi vã nữa, nó sống thoải mái thế nào .
tìm bà mối cho nó một cô gái mắn đẻ, phúc khí , nó cũng đồng ý ."
Sắc mặt Đàm Vi trắng bệch, thực việc chồng cô hôm nay đến đón khiến cô manh mối.
Chẳng qua vì tình nghĩa vợ chồng vài năm khiến cô ôm một tia hy vọng mà thôi:
“Bà bảo đích với ."
Bà già hừ lạnh một tiếng, phía ngoài đám đông, túm đàn ông đang trốn cánh cửa :
“Cô đúng là thấy quan tài mới đổ lệ mà, giờ con trai đến , cô mau ly hôn với nó ."
Nhìn thấy đàn ông rụt đầu rụt cổ, nửa điểm vui mừng sự trở về của , ánh mắt liên tục né tránh, Đàm Vi thất vọng.
“Được, thể ly hôn, nhưng con gái thuộc về ."
“Dĩ nhiên là cho cô, hai đứa vịt trời thì ai thèm."
Cô thèm để ý đến lời gào thét của chồng, mà thẳng chồng :
“Ý của là, và chúng ký giấy đoạn tuyệt quan hệ, đều là dưng, tương lai cũng đừng đến tìm chúng."
Người đàn ông chút do dự, đẩy một cái:
“Mau ký , chuyện thế , còn cần trả tiền nuôi dưỡng, đợi tìm cho một đứa m-ông to, cửa là thể sinh cho một thằng con trai mập mạp."
Nghe đến đây, đàn ông cuối cùng cũng hạ quyết tâm, gật đầu đồng ý:
“Được, Đàm Vi, với cô, cô hiểu cho , ngoài mà con trai thì ngẩng đầu lên nổi."
“Phải, con trai thì kiếm tiền cũng chẳng để gì, trốn ở nhà ăn bám cũng tìm việc , hầu như dựa của hồi môn của mà sống, nhịn; đem đồ ăn vặt và vải vóc mua cho con gái đem hết cho cháu trai , cũng nhịn.
Đến tận bây giờ, mới nhận lẽ nên nhịn, là các cầu ở mới đúng.
Lần cũng coi như trong họa phúc, thấu , nếu và con gái nhịn gia đình các cả đời."
“Hừ!
Cô còn lý lẽ cơ đấy, đến phân xử xem, nhà ai chồng nào chịu đựng nổi loại con dâu , một lèo đẻ hai đứa con gái, nghĩ cứ tiếp tục sinh , kiểu gì cũng con trai thôi, kết quả cô hỏng thể, sinh nữa!
Cô cố ý để nhà tuyệt tự tuyệt tôn đúng ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-212.html.]
Còn mau mau nhường chỗ cho , thật là điều!"
Chương 172 Cảm giác tham gia
Không con trai mất khả năng sinh sản, điều trong mắt những kẻ ngu vô tri quả thực coi là nguyên tội của phụ nữ.
Một tuổi tuy tiện thẳng điều gì, nhưng trong ánh mắt vài phần đồng tình.
Thấy ai phản bác, bà già càng hăng hơn:
“Mấy tên mìn đó cũng thật là mắt mù, bắt một con gà mái đẻ trứng thì tác dụng gì?"
Lúc những mặt thể nhịn nổi:
“Bà cái gì ?"
“Lời cũng quá khó , dù cũng là con dâu bà mà."
“Các ở đây cái gì, thật sự gặp chuyện e là còn quá đáng hơn chứ."
Bà kéo tay con trai :
“Vừa , đồn công an cách chính quyền cũng xa, các thủ tục ly hôn ."
Hà Thụy Tuyết nổi nữa, huých nhẹ Phương Vọng Quy một cái, bỗng cảm thấy bên cạnh lạnh lẽo, đầu thì đối mặt trực tiếp với cái ch-ết ch.óc của Giang Diễn Tự.
Cô nịnh nọt, một động tác cầu xin tha thứ.
Giang Diễn Tự thu hồi ánh mắt, dùng mắt đo đạc cách giữa cô và Phương Vọng Quy, càng càng thấy thuận mắt, nhịn kéo cô về phía một chút.
Nói chuyện thì chuyện, cần thiết gần thế ?
Phương Vọng Quy hiểu ý đồ của cô, cố ý cất cao giọng:
“Đồng chí Hà, nhớ cô từng với , việc sinh con trai con gái là phụ thuộc đàn ông đúng ?"
“Chứ còn gì nữa, cũng giống như trồng trọt , hạt giống thì trồng , hạt giống là cái gì thì trồng cái đó, trồng đậu mà đòi mọc dưa ?
thấy là kẻ bản lĩnh, mới đổ lên đầu vợ, ai dùng thì đó tự .
Đồ vô dụng!
Ngay cả con trai cũng sinh nổi, đúng là ngẩng đầu lên thật, mà là , sinh cái thứ thì hổ ch-ết mất, lấy mặt mũi mà bắt con dâu chứ."
Câu tương đương với việc phá vỡ nhận thức của thời bấy giờ, nhưng lý lẽ nhất định.
Mắt Đàm Vi sáng lên, thêm vài phần thần thái.
Người đàn ông của cô cứ cảm thấy như đang kháy , chỉ khép nép sợ hãi, mà còn rơi sự tự nghi ngờ bản .
Bà già dĩ nhiên sẽ một câu của cô lay động, nhưng thấy những lời bàn tán của khác, mặt mũi rốt cuộc cũng giữ nổi, tức giận xông cào cấu cô.
Giang Diễn Tự chắn mặt cô:
“Bà già, thong thả chút , già ngần tuổi đừng để sụm lưng."
“Con mụ lăng loàn , quyến rũ hai thằng đàn ông giúp đỡ cô, còn mặt mũi !"
Đối mặt với cơn thịnh nộ bất lực của bà , Hà Thụy Tuyết khoanh tay, lông mày bên trái nhướng lên, khí thế áp :
“Sao, ghen tị ?
Đừng vội, bây giờ ai chống lưng cho bà cũng chẳng là gì, đợi đến lúc bà xuống đất mà ai mồ cho bà mới gọi là t.h.ả.m thực sự đấy, ôi chao, mà là bà chắc lo đến mất ngủ mất.
Nghe khuyên một câu, con trai bà dựa dẫm , hôm nay thể bỏ vợ bỏ con, ngày mai thể vứt bỏ bà già vô dụng thôi.