TN70: Xuyên Thành Cô Út Cực Phẩm: Tôi Thà Độc Ác Chứ Không Tẩy Trắng - Chương 106
Cập nhật lúc: 2026-04-05 20:11:14
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Khoa bảo vệ và của ban quản lý xưởng lục soát từ nhà Tiền Đại Bưu tiền tiết kiệm và đồ cao cấp vượt xa thu nhập của ông , càng khẳng định thêm tội trạng của ông .”
Chuyện xôn xao khắp nơi, Lưu Học Siêu đích giám sát, cấp cũng bày tỏ sự coi trọng cao độ, tiền liên quan quá lớn, kết quả xử phạt đưa xuống khá nhanh.
Tiền Đại Bưu chắc chắn ăn đ-ạn, còn vợ ông Tưởng Khê những mà báo, thậm chí còn chủ động giúp ông che giấu, kết án cải tạo ở vùng đại tây bắc.
Mà vốn luôn âm thầm quan tâm nhà họ Tiền, chỉ đợi ngày vui vẻ đón chào cuộc sống mới là Tôn Lai Nghi thì ngẩn ngơ cả .
Cô chỉ chia một chén canh thôi mà, ai lật luôn cả cái bàn của cô ?
Tôn Lai Nghi vội vàng tìm ngóng nội tình, nhưng lúc đó trong phòng họp đều là tầng lớp quản lý, công nhân bình thường tường tận, chỉ Tiền Đại Bưu bắt trong lúc đang tiêu hủy tang chứng.
Cô liền nghi ngờ là do dồn ép quá mức, cánh bướm vỗ một cái mới dẫn đến việc Tiền Đại Bưu bại lộ và bắt sớm hơn, cục diện khác so với kiếp .
Con đường nữa , cô nghĩ cách khác thôi.
……
Khi Hà Thụy Tuyết Tôn Lai Nghi đột nhiên lảng vảng quanh một căn lều nát hoang phế, rõ ràng là đang khảo sát thực địa, cô hiểu rằng thời cơ để con “bọ ngựa" là cô tay đến.
Ngày nghỉ, Vương Đào Chi đang giặt đồ trong viện, cô ghé sát :
“Chị dâu, Tôn Lai Đệ thành góa phụ , chị ?"
“Chị mà chứ, hừ, tên nát r-ượu đó hạng gì , ch-ết là đáng đời!
Nhà họ Tôn sắp phát điên , mơ cũng tìm thấy nó đấy."
“Tìm cô á, thấy lúc khi xuất giá gia đình quan tâm như nhỉ."
“Hừ, em tưởng Chu Nhị Nha quan tâm là con gái chắc, đó là quan tâm đến những thứ tên chồng ch-ết tiệt của nó để kìa, căn nhà của tên nát r-ượu đó bán .
Tôn Lai Đệ chạy biệt tăm biệt tích, mụ mấy ngày nay ở trong viện ngày nào cũng c.h.ử.i, lời lẽ độc ác lắm, thực sự là đang c.h.ử.i con c.h.ử.i kẻ thù nữa?"
“Em hình như thấy Tôn Lai Đệ ."
“Thế ?
Ở ?"
“Em thấy ở gần trạm lương thực nơi Hà Hiểu Khiết việc, cô hình như đang tìm đổi lương thực, chắc là sống ở gần đó."
Vương Đào Chi gật đầu:
“Nghe quan hệ lương thực của nó chuyển , bảo chẳng tìm đổi, em xem Tôn Lai Đệ cũng đáng thương, mới kết hôn vài ngày thành góa phụ, lúc đó cứ khăng khăng đòi theo , giờ xem thế nào ?
Trong viện đều đang nó , khắc cha khắc chồng, hồi đó nếu nó lấy chồng sớm thì ông Tôn chắc cũng khắc ch-ết ."
“Đều là mê tín cả, ngay cả chị cũng tin ?"
Chị vò quần áo lên bàn giặt mấy cái:
“Mặc kệ chị tin , luôn tin mà, chị thấy Chu Nhị Nha là tin sái cổ đấy, hai ngày nay đang lén lút thắp hương bái Phật, cái hình nhân để đ-âm ch-ết Tôn Lai Đệ kìa.
Chậc chậc, nếu năm đó chị tận mắt thấy mụ m.a.n.g t.h.a.i sinh con, thực sự còn tưởng mấy đứa con gái đó đều là nhặt về, thể chà đạp như chứ."
Hà Thụy Tuyết trò chuyện với chị một lát, liếc mắt sang thấy Tôn Kim Bảo đang chơi bi bên cạnh dừng động tác từ lâu, mắt đang đảo liên hồi, rõ ràng là lọt tai những lời của bọn họ, cô khẽ một tiếng về nhà .
Buổi tối gì phức tạp, cô hái một nắm rau xanh nhỏ trong viện, xào thanh đạm, lấy món sườn xào chua ngọt và màn thầu đóng gói từ nhà ăn về, tự bên bàn từ tốn ăn xong, thể cứ mãi ăn chực nhà cả .
Được , thực là do chị dâu nấu ăn nỡ bỏ dầu bỏ muối, nhạt nhẽo quá cô ăn quen, thỉnh thoảng cũng tự ăn ngon một chút.
……
Sáng sớm hôm , mấy nhà họ Tôn bộ xuất động, rầm rộ tìm Tôn Lai Đệ, mấy qua các con phố gần đó, còn liên hệ với ban quản lý phố từng nhà hỏi thăm, dọa Tôn Lai Đệ trốn trong căn phòng thuê tạm dám ló mặt , sợ tóm cổ.
Hà Thụy Tuyết đạp xe đến địa điểm mà Phương Vọng Quy với cô hôm qua, điểm kho báu ở dãy nhà lán do dân dựng lên từ mười mấy năm khi nhà ở khan hiếm, nhà đất quản lý c.h.ặ.t chẽ thì bỏ hoang, giờ sập mất một nửa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-thanh-co-ut-cuc-pham-toi-tha-doc-ac-chu-khong-tay-trang/chuong-106.html.]
Chỉ còn nửa bức tường chống đỡ, vài thanh gỗ gãy đan xen giữa căn nhà, bên phủ đầy cành khô lá rụng, những căn nhà tương tự xung quanh hàng loạt, là một nơi hẻo lánh ai để ý.
Hà Thụy Tuyết dọn dẹp đống gỗ nát và cành cây tản mát sang một bên, cầm một cái gậy ngừng gõ xuống đất, đột nhiên thấy âm thanh ở một chỗ chút khác thường.
Cô dùng cái xẻng sắt nhỏ mang theo đào đất, đào sâu một thước thì chạm một lớp vải dầu, gạt , bên là một cái hũ gốm thô bụng lớn.
Không vội động cái hũ, cô dùng cành cây khơi nắp gỗ đậy kín , lớp cùng là một xấp tiền và phiếu cuộn , đều là tờ “Đại Hắc Thập" mới tinh, cộng năm mươi tờ.
Tiếp đó là phiếu máy may, phiếu đồng hồ đeo tay và phiếu ngoại tệ - những loại phiếu chứng khá quý giá, bên chứa đồng bạc trắng, mười ba thỏi “tiểu hoàng kim" lấp lánh xếp ở cùng, mỗi thỏi là một lượng tiêu chuẩn, theo cách quy đổi cân cũ thời Dân quốc là hơn ba mươi gam.
Sau khi vét sạch cái hũ, cô còn lôi một đôi vòng tay vàng và một chiếc nhẫn hồng ngọc, công nghệ cắt gọt đ-á quý thời kỳ lắm, nhưng vẫn khó thể che lấp vẻ trong trẻo lộng lẫy của nó.
Trên nền tảng hàng thật, đ-á quý càng giống hàng giả thì càng giá, viên mắt thể sánh ngang với đ-á quý giả bằng thủy tinh đời , sàn đấu giá thể bán tới mức hàng chục triệu.
Dù cô kiếp cũng chút tài sản nhưng cũng gánh nổi, Tiền Đại Bưu lấy từ .
Đeo thử viên đ-á quý lên ngón tay, khoảnh khắc giơ tay lên đặt ánh mặt trời, Hà Thụy Tuyết đột nhiên hiểu tại ví phụ nữ đều là những con rồng cái vĩ đại.
Bản cô cũng bất kỳ khả năng kháng cự nào đối với trang sức lấp lánh và vàng bạc, hơn nữa còn cực kỳ bá đạo, thấy là trong lòng ngừng nhớ mong, nhất định tha về tổ của cho bằng , hận thể ngủ đống đó.
Thu hết thứ gian hệ thống, lấp đất đào , dùng chân giẫm bằng, đó khôi phục hiện trường, Hà Thụy Tuyết hớn hở về, hệ thống đúng lúc truyền tới tin vui ——
【Sự kiện đang kích hoạt, cướp đoạt một khoản tài sản bất ngờ cực lớn của Tôn Lai Nghi, bạo kích đặc biệt, nhận thẻ [Bách Bệnh Toàn Tiêu] x3】
Hà Thụy Tuyết luôn cảm thấy cái hệ thống thể suy nghĩ của , hiểu hiện tại cô đang cần cái gì nhất.
Mở phần giới thiệu thẻ , đương nhiên là giới hạn sử dụng, chỉ thể dùng lên đang bệnh, ngay lập tức xóa sạch bệnh tật mắc , bất kể là bệnh nan y chỉ là một vết xước nhỏ.
Vì tác dụng tức thì, hiệu quả quá đáng sợ, nên cần cân nhắc kỹ lưỡng mới sử dụng.
Vậy nên tấm thẻ rõ ràng là để dùng cho Giang Diễn Tự ?
Hà Thụy Tuyết định về nhà quần áo đến nhà tang lễ, thấy Hà Xuân Sinh đang cổng viện với vẻ mặt hoảng hốt đợi cô.
“Anh cả, tìm em chuyện gì?"
“Đông Bảo, cha mấy hôm sửa mái nhà, ngã từ đó xuống."
Đầu óc Hà Thụy Tuyết như một nhát b.úa nện mạnh, niềm vui thu hoạch đầy túi tan biến sạch sành sanh:
“Anh cái gì?"
“Đông Bảo, em đừng cuống, chuyện gì lớn , hôm qua mới gọi điện lên, gãy xương, chỉ là khớp xương trật một chút, giường tẩm bổ là ."
Trái tim nhảy vọt lên tận cổ họng lúc mới dần dần rơi bụng:
“Có bệnh viện xem ?"
“Vì là chấn thương do ngã nên tiện di chuyển, Thu Sinh mời bác sĩ của công xã về xem, kê cho ít thu-ốc giảm đau, để một lọ dầu thu-ốc, xoa hai ngày , cha còn đau lắm nữa."
“Sao sớm ạ."
“Còn sợ em lo lắng , , thực chuyện lớn, chỉ là bác sĩ công xã nhất nên ăn thêm chút viên canxi, ở huyện dễ mua lắm, nên mới nghĩ tới việc báo cho chúng một tiếng.
Nếu em thực sự yên tâm thì đợi cuối tuần về xem ."
Hà Thụy Tuyết gật đầu:
“Đừng đợi đến cuối tuần nữa, em đến đơn vị xin nghỉ, giờ về luôn."
Hà Xuân Sinh , nhưng nỗi lo âu mặt cô vẫn vơi bớt.
Không đơn thuần là lo lắng cho cái chân của Hà Đại Căn, mà là lo lắng chuyện liệu mang ý nghĩa của một điềm báo nào đó ?
Vì cô tay với Tôn Lai Nghi, nên bắt đầu từ cha cô, những xung quanh cô đều sẽ gặp những bất trắc khác .