TN70 Xuyên Đến Đêm Tân Hôn Với Người Chồng Lạnh Lùng Vô Cùng Mạnh Mẽ - Chương 278: Cô Hẹn Hò Với Tôi, Tại Sao Cuối Cùng Lại Gả Cho Kỳ Phúc Sinh

Cập nhật lúc: 2026-02-05 19:15:34
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kỳ Phúc Sinh bưng cốc từ từ uống, đôi mắt đục ngầu lóe lên, đoán Kỳ Thanh Mai đến vì chuyện gì.

 

Trong lòng thở dài!

 

Khương Hiểu Huy nắm chắc con gái ông trong lòng bàn tay!

 

Đặt cốc xuống, Kỳ Phúc Sinh hiền từ Kỳ Thanh Mai, : “Chuyện gì thể để ngày mai ?”

 

Ngày mai đương nhiên thể .

 

Nói chuyện mặt Khương Hiểu Huy sẽ tổn thương lòng tự trọng của .

 

Kỳ Thanh Mai kéo Kỳ Phúc Sinh dậy, đỡ ông xuống mép giường sưởi.

 

Dùng chiêu cũ đối phó với ông.

 

[Ôm cánh tay ông lắc lắc, nũng: “Bố, Hiểu Huy ưu tú như , cứ một giáo viên tiểu học thì quá lãng phí tài năng, bố giúp .”]

 

“Giúp thế nào?” Kỳ Phúc Sinh giả vờ hiểu hỏi: “Bố thấy đám trẻ trong làng thích nó mà.”

 

Nếu Khương Hiểu Huy thể giáo viên ở làng Đào Viên cả đời, chỉ lợi cho Kỳ Thanh Mai.

 

“Bố!” Kỳ Thanh Mai kéo dài giọng, bĩu môi : “Bố con ý gì mà, cứ giả vờ mặt con.”

 

Kỳ Phúc Sinh ha hả!

 

Cười xong, nhẹ nhàng vỗ vỗ mu bàn tay Kỳ Thanh Mai.

 

Lo lắng : “Con đừng trách bố, bố là vì cho con.”

 

“Bố, con thích Hiểu Huy là vì năng lực, tham vọng, nếu ở làng giáo viên cả đời, thì khác gì con gả cho những đàn ông khác trong làng?”

 

“Vậy ?” Kỳ Phúc Sinh ngỡ ngàng Kỳ Thanh Mai.

 

Cao Thu Phượng liếc Kỳ Thanh Mai, bà hiểu Kỳ Thanh Mai, nhưng bà thể kiểm soát Khương Hiểu Huy.

 

Nếu Khương Hiểu Huy rời khỏi làng Đào Viên, sẽ ai thể kìm hãm .

 

Nghĩ đến chuyện đây, Cao Thu Phượng mấp máy môi, cuối cùng gì.

 

Kỳ Thanh Mai lo lắng Kỳ Phúc Sinh: “Đương nhiên là , Hiểu Huy năng lực, nên một tương lai hơn, chứ mắc kẹt ở đây cả đời.”

 

thể với Kỳ Phúc Sinh rằng, Khương Hiểu Huy sẽ là thị trưởng.

 

Kỳ Phúc Sinh nhíu mày, ngờ con gái ông cũng là tham vọng lớn.

 

“Không còn sớm nữa, con về nghỉ ngơi .” Kỳ Phúc Sinh hút mấy t.h.u.ố.c lào, lạnh nhạt .

 

[“Bố!” Kỳ Thanh Mai tức đến dậm chân, “Nếu xã suất học đại học, bố hãy giúp Hiểu Huy giành lấy .”]

 

“Nếu nó học đại học, con thì ?” Kỳ Phúc Sinh ngẩng đầu hỏi.

 

Kỳ Thanh Mai thản nhiên : “Con học cùng .”

 

Kỳ Phúc Sinh mấp máy môi, xua tay với cô: “Chuyện để bố nghĩ , con về ngủ , bố với con cũng mệt .”

Mộng Vân Thường

 

Kỳ Thanh Mai còn gì đó, thấy Cao Thu Phượng nháy mắt với , đành về .

 

“Anh Hiểu Huy.”

 

Kỳ Thanh Mai phòng, thấy Khương Hiểu Huy đang cầm sách .

 

[Áy náy : “Em tìm bố, nhờ ông giúp giành suất học đại học.”]

 

Đôi mắt vốn vô thần của Khương Hiểu Huy sáng lên, Kỳ Thanh Mai.

 

Kỳ Thanh Mai tới, nhẹ nhàng ôm lấy : “ bố em từ chối , yên tâm, em sẽ thuyết phục ông, ông thương em nhất, chỉ cần là chuyện em đề nghị, ông đều sẽ giúp em .”

 

Trái tim phấn khích đến cực điểm của Khương Hiểu Huy, trong nháy mắt dội một gáo nước lạnh, lạnh buốt.

 

Anh hít sâu một , nhẹ nhàng vỗ lưng Kỳ Thanh Mai, ánh mắt âm u, giọng điệu dịu dàng.

 

“Anh em là vì cho , em yên tâm, cũng sẽ mang em theo, cả đời rời xa em!”

 

“Anh Hiểu Huy, em trong lòng em.” Kỳ Thanh Mai dựa n.g.ự.c Khương Hiểu Huy, ngượng ngùng .

 

Khương Hiểu Huy ôm Kỳ Thanh Mai, mặt cảm xúc :

 

“Chúng kết hôn, trong lòng em, thì còn ai nữa.”

 

Kỳ Thanh Mai rúc lòng Khương Hiểu Huy, nhẹ giọng : “Anh Hiểu Huy, chúng sinh một đứa con .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-xuyen-den-dem-tan-hon-voi-nguoi-chong-lanh-lung-vo-cung-manh-me/chuong-278-co-hen-ho-voi-toi-tai-sao-cuoi-cung-lai-ga-cho-ky-phuc-sinh.html.]

 

Người Khương Hiểu Huy cứng đờ, mấy giây mới từ từ thả lỏng.

 

[Từ từ : “Không , chúng tận hưởng thế giới hai , đợi hai năm nữa hãy sinh con.”]

 

“Còn là bố em.” Kỳ Thanh Mai bất đắc dĩ : “Ông luôn yên tâm về , nếu chúng sinh một đứa con, ông sẽ yên tâm.”

 

“Lửa thử vàng, gian nan thử sức.” Khương Hiểu Huy bầu trời đen kịt ngoài cửa sổ, thời tiết âm u ba ngày, cuối cùng cũng quang đãng, trời .

 

“Nếu bố em yên tâm về , dù sinh mười đứa con ông cũng yên tâm.”

 

Kỳ Thanh Mai chỉ thấy Khương Hiểu Huy bằng lòng sinh với cô mười đứa con, hạnh phúc mỉm .

 

“Em đều .”

 

Khương Hiểu Huy mặt trầm xuống thổi tắt đèn dầu, đẩy Kỳ Thanh Mai lên giường sưởi.

 

Anh cố tình gây tiếng động lớn, Kỳ Thanh Mai kích thích kêu lên.

 

Tiếng động truyền đến phòng của Kỳ Phúc Sinh và Cao Thu Phượng.

 

Cao Thu Phượng đỏ mặt : “Nhanh ngủ .”

 

Kỳ Phúc Sinh hì hì: “Thanh Mai kết hôn, hai hôm nay mệt c.h.ế.t , tối nay mới chút sức.”

 

Mặt Cao Thu Phượng đỏ bừng, hờn dỗi liếc Kỳ Phúc Sinh.

 

Sau đó, Cao Thu Phượng với Kỳ Phúc Sinh: “Ông để Hiểu Huy rời khỏi đây.”

 

Kỳ Phúc Sinh trầm ngâm một lúc lâu, mới lên tiếng.

 

“Nó ở đây, thể kiểm soát nó.”

 

Cao Thu Phượng hiểu suy nghĩ của Kỳ Phúc Sinh, nhưng Thanh Mai… con bé rốt cuộc giống Trung Tài.

 

“Phúc Sinh, Thanh Mai rời khỏi làng Đào Viên, chắc là chuyện .”

 

“Bà …” Kỳ Phúc Sinh lật , đối mặt với Cao Thu Phượng ngạc nhiên .

 

“Ừm.” Cao Thu Phượng nhẹ nhàng đáp một tiếng, tiếp tục : “Giấy gói lửa, chuyện xảy , một ngày nào đó sẽ phơi bày ánh sáng. Đến lúc đó, Thanh Mai ? Miệng lưỡi của đám đàn bà trong làng , con bé chịu nổi ?”

 

Kỳ Phúc Sinh im lặng.

 

Một lúc lâu , ông mới : “Thanh Mai dù cùng Khương Hiểu Huy, cũng bây giờ.”

 

“Ừm, ông trong lòng tính toán là .” Cao Thu Phượng lật , lưng về phía Kỳ Phúc Sinh.

 

Hồi tưởng quá khứ, nước mắt theo gò má lăn xuống gối.

 

từng xem mắt với em trai của Kỳ Phúc Sinh là Kỳ Phúc Thiên, nên gặp khó xử.

 

Cũng để tránh lời tiếng của khác, Cao Thu Phượng khi kết hôn với Kỳ Phúc Sinh cắt đứt liên lạc với .

 

Một buổi trưa hè nọ, Kỳ Phúc Sinh họp ở xã, Kỳ Trung Tài theo đám trẻ trong làng sân phơi lúa chơi, Cao Thu Phượng một ở nhà ngủ trưa.

 

Nghe thấy tiếng cửa, bà còn tưởng là Kỳ Phúc Sinh về.

 

Khi đàn ông đến gần, Cao Thu Phượng nhận Kỳ Phúc Sinh, giật nảy , đối diện với ánh mắt dâm đãng của Kỳ Phúc Thiên.

 

“Anh nhà, việc gì tối hãy đến tìm .”

 

tìm cô.” Kỳ Phúc Thiên bên giường sưởi, Cao Thu Phượng chất vấn: “Năm đó, rõ ràng cô xem mắt thành công với , tại cuối cùng gả cho Kỳ Phúc Sinh?”

 

Cao Thu Phượng sợ hãi, co góc giường, hai tay ôm chân, đau khổ .

 

“Xin , chuyện năm đó là với , là tình yêu đôi lứa, bây giờ là chị dâu của . Cậu là , nhất định sẽ phụ nữ bằng lòng gả cho , cho …” sinh con đẻ cái.

 

cần phụ nữ nào cả.” Kỳ Phúc Thiên ngắt lời Cao Thu Phượng, “ cam tâm. Cô rõ ràng là của , đột nhiên thành của Kỳ Phúc Sinh, cam tâm. Cũng phục!”

 

Trời nóng, trong nhà càng oi bức.

 

Vì căng thẳng sợ hãi, cộng thêm oi bức, chiếc áo ngắn tay Cao Thu Phượng mồ hôi ướt, dính c.h.ặ.t , để lộ đường cong của bà.

 

Kỳ Phúc Thiên mà nóng mắt, bất chấp sự phản kháng của Cao Thu Phượng, đè bà xuống hết đến khác.

 

Cao Thu Phượng ngừng giãy giụa, nhưng bà thể thoát khỏi Kỳ Phúc Thiên.

 

kêu cứu, sợ gây lời đồn thổi của khác, khiến bà cả đời thể ngẩng mặt lên .

 

Khi Kỳ Phúc Thiên đạt mục đích, Cao Thu Phượng tuyệt vọng nhắm mắt .

 

 

Loading...