TN70: Vợ Quân Nhân Nuôi Con Dỗ Chồng Hằng Ngày - Chương 95: Lật Mặt Không Nhận Người

Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:57:21
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lần thái độ của Giang Xuyên cứng rắn, cho dù Đỗ Vãn Thu gì, cũng mềm lòng.

 

Mềm lòng với thỏa mãn, đó chính là đang dung túng cho cô đằng chân lân đằng đầu.

 

Sự kết hợp của bọn họ vốn dĩ là một sai lầm, Giang Xuyên cũng lười đôi co với Đỗ Vãn Thu xem ai đúng ai sai.

 

Chỉ cần cô đừng giở trò, thể coi như tồn tại.

 

Cuối cùng, Đỗ Vãn Thu một trở về khu nhà tập thể.

 

Chị dâu Vương theo bóng lưng cô mấy , thấy Giang Xuyên , trong lòng Đỗ Vãn Thu chịu thiệt thòi ở nhà họ Giang .

 

Mới kết hôn mấy tháng, quan hệ của hai tồi tệ đến mức .

 

Nếu qua vài năm nữa, e là sẽ gà bay ch.ó sủa mất.

 

Tặng cho Đỗ Vãn Thu một ánh mắt khinh miệt, ban đầu thể dỗ dành Giang Xuyên xoay mòng mòng, cô còn tưởng lợi hại lắm chứ.

 

Bây giờ chút khôn vặt dùng hết , những ngày tháng khổ cực cũng sắp đến .

 

Giao trả đứa trẻ cho Đỗ Vãn Thu: “Dạo bận lắm, nếu cô còn nhờ giúp trông trẻ, tăng thêm chút tiền công .”

 

Đỗ Vãn Thu bực bội gật đầu: “Đến lúc đó cứ với Giang Xuyên là .”

 

trả tiền cũng là cô , tiền trong nhà cũng do cô quản, chị dâu Vương đòi thêm bao nhiêu tiền công cũng liên quan gì đến .

 

Ở bên ngoài một thời gian, để Đỗ Vãn Thu trông trẻ, cô rõ ràng là vui.

 

Ban ngày nhờ chị dâu Vương giúp đỡ trông nom thì còn , buổi tối thì thể.

 

chỗ ở cũng chật chội, nhà họ Vương còn mấy đứa trẻ, nhường chỗ để sắp xếp cho con của Đỗ Vãn Thu.

 

Nửa đêm, lúc đứa trẻ tè dầm Đỗ Vãn Thu sụp đổ.

 

Bốp bốp đ.á.n.h đứa trẻ mấy cái.

 

“Oa oa oa~”

 

“Khóc cái gì mà , đồ vô dụng!”

 

Trước đây còn thể coi như công cụ, dùng để nắm thóp Giang Xuyên, bây giờ công dụng duy nhất cũng còn nữa, Đỗ Vãn Thu mất hết kiên nhẫn với đứa trẻ.

 

Thay tã cho nó một cách qua loa, đẩy góc giường mặc kệ.

 

Khóc thì cứ để nó , mệt sẽ ngủ thôi.

 

Khu nhà tập thể cách âm lắm, tiếng của đứa trẻ trong đêm đặc biệt ch.ói tai.

 

Cho đến khi đến gõ cửa, Đỗ Vãn Thu mới giả vờ giả vịt dỗ dành đứa trẻ.

 

Sớm về gặp Giang Xuyên, còn tự trông trẻ, cô về .

 

Đỗ Vãn Thu nghĩ như .

 

Giang Xuyên nghỉ phép, ngày hôm chắc chắn là gặp .

 

Đỗ Vãn Thu ném đứa trẻ cho chị dâu Vương chăm sóc trở về thành phố.

 

Nếu vì tổn thất hai ngàn tệ, trong lòng cam tâm, cô mới trở về dùng mặt nóng dán m.ô.n.g lạnh của nhà họ Giang.

 

Những sống cùng một tòa nhà thấy hành động của Đỗ Vãn Thu, đối với chuyện , đều tỏ vẻ mở mang tầm mắt.

 

“Đứa trẻ là do cô dứt ruột đẻ , cô thể yên tâm thoải mái ném cho khác chăm sóc như , cô còn lương tâm ?”

 

“Cô lương tâm thì loại chuyện hổ đó .”

 

“Nếu cô nuôi con, trực tiếp đưa cho nhà họ Giang là xong , còn nằng nặc nhét cho Giang Xuyên, mặt dày vô sỉ như thật sự là đầu tiên thấy.”

 

“Một loại gạo nuôi trăm loại , gặp nhiều cũng thành quen thôi.”

 

“Ai dính dáng đến cô thật xui xẻo, may mà luôn ghét cô , từng qua với cô .”

 

“Loại phụ nữ chính là tâm cao hơn trời, cũng xem bản nặng nhẹ bao nhiêu, bây giờ công việc , cái đuôi càng vểnh lên tận trời, tránh xa cô một chút, đỡ cho hư.”

 

“Nhà họ Vương chẳng vì qua gần gũi với Đỗ Vãn Thu, mới ghét bỏ ?”

 

“Người xưa đúng, gần mực thì đen, gần đèn thì rạng, đó cũng chẳng loại gì, nhiều tâm nhãn lắm đấy.”

 

tâm nhãn, chơi bọn họ, vẫn nên tránh xa một chút thì hơn, đỡ cho ngày nào đó bán, còn giúp bọn họ đếm tiền nữa.”

 

“Đáng thương nhất vẫn là đứa trẻ, đợi nó lớn lên những chuyện , sẽ cảm nhận gì.”

 

“Theo thấy thà gửi về quê còn hơn, ít nhất bên đó đều là của đứa trẻ, vẫn hơn là ở nhà họ Giang rõ ràng, cũng nó mang họ Trương, là họ Giang.”

 

“Ở quê cũng là ăn nhờ ở đậu, huống hồ những đó đều thứ gì, đứa trẻ gửi về nuôi sống còn là một vấn đề.”

 

“Ít nhất Giang Xuyên đối xử thật lòng với đứa trẻ, ở bên ăn uống đều lo, trẻ con ở quê năm sáu tuổi bắt đầu đồng việc , đáng thương lắm.”

 

“Đây là bé trai, gửi về quê hơn, đồng việc thì đồng việc thôi, vẫn hơn là sắc mặt khác.”

 

“Cho nên mới đứa trẻ đáng thương, chọn thế nào cũng đúng.”

 

là mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh.”

 

“…”

 

Sống cùng một khu nhà ở quân nhân, chút gió thổi cỏ lay đều thể .

 

Tiêu Thanh Như đây từng tiếp xúc với Đỗ Vãn Thu, tham lam đến mức nào.

 

Ở bên chịu thiệt thòi, về xưởng thể sẽ gây chuyện.

 

Diêm Vương cản con quỷ tìm c.h.ế.t, cứ tiếp tục giày vò .

 

“Vợ ơi, đến giờ uống t.h.u.ố.c .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-vo-quan-nhan-nuoi-con-do-chong-hang-ngay/chuong-95-lat-mat-khong-nhan-nguoi.html.]

“Không mới uống ?”

 

“Đó là chuyện của buổi trưa .”

 

Trong việc điều lý cơ thể, Hứa Mục Chu còn để tâm hơn cả Tiêu Thanh Như.

 

Nhắc nhở cô uống t.h.u.ố.c đúng giờ tính, còn giúp Tiêu Thanh Như ngâm chân, xoa bóp, còn nấu cho cô những loại canh nước ấm cơ thể.

 

Mẹ Tiêu yên tâm về bọn họ, đến nhà xem một .

 

Thấy con rể chăm sóc con gái , hơn nữa cũng cảm xúc tiêu cực, nhịn ở trong lòng khen ngợi hết lời.

 

Lo lắng sẽ ảnh hưởng đến thế giới hai của đôi vợ chồng trẻ, mấy phút về.

 

“Vợ ơi, buổi biểu diễn tân binh thể xem .” Trong giọng của đàn ông tràn đầy sự tiếc nuối.

 

Vừa giao lưu từ Kinh Thị về, Hứa Mục Chu nhiều việc .

 

Tiêu Thanh Như : “Công việc quan trọng hơn.”

 

“Anh xem.”

 

Vẻ mặt tủi bám lấy Tiêu Thanh Như, lâu thấy dáng vẻ của vợ sân khấu.

 

“Anh từng xem.”

 

“Xem đủ.”

 

Được đàn ông của thưởng thức, Tiêu Thanh Như vẫn cảm giác thành tựu.

 

Hai ở bên , nếu thể thưởng thức lẫn , kinh doanh cuộc sống gia đình về cơ bản là điều thể nào.

 

Hất hất cằm: “Xem biểu hiện của , nếu tâm trạng em thể múa riêng cho xem một .”

 

Hứa Mục Chu ôm c.h.ặ.t lấy hai cánh tay Tiêu Thanh Như: “Đợi em khỏe sẽ xoa bóp cho em.”

 

Tiêu Thanh Như lo lắng đang chơi chữ, mắc câu.

 

“Anh cứ nợ , em nghĩ sẽ đến đổi với , chơi đấy.”

 

Chỉ cần là điều kiện vợ đưa , Hứa Mục Chu chuyện gì cũng thể đồng ý.

 

Lúc tự nhiên cũng ngoại lệ.

 

“Một lời định.”

 

Tiêu Thanh Như vẫn còn đang đến tháng, những lúc thế Hứa Mục Chu chỉ để cô nghỉ ngơi nhiều hơn.

 

“Vài ngày nữa hẵng múa cho xem, vội.”

 

Tiêu Thanh Như giọng điệu trêu chọc: “Bây giờ đãi ngộ của việc nhà đến mức nào chứ?”

 

“Quả thực .”

 

Người khác chỉ thể cô từ xa, còn thể thưởng thức ở cự ly gần, thậm chí còn thể để vợ múa riêng cho xem.

 

Không còn ai may mắn hơn nữa .

 

Sau khi Hứa Mục Chu về nhà, hai khôi phục cuộc sống như keo như sơn ngày thường.

 

Bình thường ai bận việc nấy, về nhà thì cùng việc nhà, cùng sách, đài radio.

 

Lúc nổi hứng, Hứa Mục Chu còn dùng máy ảnh mua lúc kết hôn chụp cho Tiêu Thanh Như nhiều ảnh.

 

Phim đắt, rửa ảnh cũng đắt, hành động của Tiêu Thanh Như định nghĩa là kẻ phá gia chi t.ử.

 

nghĩ đến việc mấy chục năm vẫn thể lôi ảnh hồi tưởng cuộc sống hiện tại, Tiêu Thanh Như cảm thấy tiền tiêu đáng.

 

Qua nửa tháng, Hứa Mục Chu tiến hành huấn luyện kín, cũng bỏ lỡ buổi biểu diễn của Tiêu Thanh Như.

 

Mẹ Tiêu thời gian dư dả, ngược xem.

 

Những khác trong khu nhà ở quân nhân cũng xem, chỉ là nhận lời mời.

 

Đối với chuyện , ngoại trừ ngưỡng mộ vẫn là ngưỡng mộ.

 

“Chị dâu Giang, chị xem biểu diễn? Trước đây nào Thanh Như biểu diễn chị cũng mà.”

 

Mẹ Giang thầm mắng những đúng là chuyên chọc chỗ đau của khác.

 

Cười ngoài da nhưng trong lòng : “Chẳng đang ở nhà trông trẻ , lấy thời gian xem biểu diễn chứ.”

 

“Hơn nữa, biểu diễn cũng chẳng ho, chẳng qua chỉ là để g.i.ế.c thời gian thôi.”

 

“Chị dâu Giang, đây chị như , mặc dù Thanh Như hủy hôn với nhà chị, nhưng chị cũng thể ghi hận con bé chứ, dù sai cũng là con trai nhà chị.”

 

“Chuyện đó quả thực là A Xuyên nhà chị đúng, nhưng cưới Đỗ Vãn Thu, Thanh Như gả cho một đồng chí nam tiền đồ hơn, chị bây giờ cũng cháu để bế, coi như là đều vui vẻ cả .”

 

Mẹ Giang tức đến mức mũi cũng lệch , nếu thể lựa chọn, bà sẽ sống những ngày tháng như bây giờ ?

 

Những đúng là thích lời châm chọc!

 

Ban đầu thái độ của bọn họ đối với như , đều là một lũ gió chiều nào che chiều !

 

Tiếp tục chuyện với bọn họ Giang cảm thấy sẽ tức c.h.ế.t mất, rầm một tiếng đóng cửa lớn , tức giận về nhà.

 

“Người thật thú vị, ban đầu coi Tiêu Thanh Như như bảo bối, suốt ngày khoe khoang với chúng con dâu tương lai của bà lợi hại đến mức nào, bây giờ trở mặt , ngoài sáng trong tối bắt đầu hạ thấp khác.”

 

“Có một chính là như , chỉ cần trở mặt là hận thể giẫm lên bạn vài cước.”

 

“May mà gia thế Tiêu Thanh Như , nếu chắc chắn sẽ bắt nạt.”

 

“Ba tranh khí, con cái mới ít bắt nạt.”

 

“Là cái lý .”

 

 

Loading...