TN70: Vợ Quân Nhân Nuôi Con Dỗ Chồng Hằng Ngày - Chương 173: Thời Gian Đoàn Tụ Hiếm Hoi
Cập nhật lúc: 2026-04-21 23:25:48
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ở đội sản xuất mãi đến mười hai giờ, gia đình Tiêu Thanh Như mới rời . Sau khi xe rời khỏi nhà họ Tần, lập tức chạy về hướng viện gia thuộc, mà đường vòng đến nhà đồng hương, mua năm mươi quả trứng gà, lúc mới về.
Tống Viện vốn dĩ giữ gia đình Tiêu Thanh Như ăn bữa tối, nhưng hai đứa nhỏ quấy . Ở bên ngoài tã lót các thứ cũng tiện, Tiêu Thanh Như liền từ chối.
Đợi bọn họ , Tống Viện dọn dẹp đồ đạc. Hạo Hạo theo lưng cô, chỉ hộp đồ hộp bàn: “Muốn, ăn.”
Tống Viện nhéo khuôn mặt bụ bẫm của con trai: “Có con là heo con đầu t.h.a.i , bữa trưa mới ăn bao lâu, ăn thứ khác .”
Tiểu gia hỏa híp mắt lặp : “Heo con.”
Tần Bắc bật thành tiếng: “Vợ , em con thì , đừng tự kéo chứ.”
Tức đến mức Tống Viện đuổi hai bố con họ ngoài. Tiểu gia hỏa chỉ cảm thấy vui vẻ, vẫn hì hì gọi heo con. Khiến cả Tần Bắc và Tống Viện đều cạn lời. Vừa bất đắc dĩ, buồn . chẳng cách nào trị tiểu gia hỏa .
Đặt đồ lên chỗ cao: “Tiểu Thiên, lúc nào ăn thì em tự lấy nhé, đừng cho thằng nhóc thối ăn, nó bây giờ đang mọc răng, mấy thứ đều ngọt, ăn nhiều .”
Tần Thiên : “Ai đó e là sắp thèm đến chảy nước miếng đây.”
“Thèm cũng thể cho nó ăn, chúng lén ăn thôi.”
Hạo Hạo thấy , tức giận nhảy cẫng lên tại chỗ vài cái, đó hầm hầm chạy về phòng, còn đóng sầm cửa .
“Anh con xem, ý một câu là nổi cáu.”
Tần Bắc bất đắc dĩ: “Vợ , em đừng cố ý trêu con nữa.” Anh cầm một viên kẹo, đặt ở cửa: “Nếu con ăn, lát nữa sẽ cún con tha mất đấy.” Sau đó bước những bước chân nặng nề rời .
Khoảng nửa phút , cánh cửa mở một khe hở. Bên trong thò một bàn tay nhỏ mập mạp, khều viên kẹo trong, đó cẩn thận đóng cửa .
Cảnh tượng Tống Viện đều thu trong mắt: “Anh cứ chiều hư con .”
“Thỉnh thoảng ăn một viên, .”
Nghỉ ngơi một lát, Tần Bắc khỏi nhà . Lần Tần Thiên cũng theo, Tần Bắc từ chối. Trong phạm vi khả năng cho phép, con trai thì nên nhiều việc một chút, thể chờ khác hầu hạ .
……
Mới một buổi sáng gặp cặp sinh đôi, Tiêu nhớ chúng . Đặt bọn trẻ lên ghế sô pha, trêu đùa với chúng.
“Mẹ, lúc ăn Tết thì sắp xếp thế nào ạ? Con và Hứa Mục Chu sẽ bớt chút thời gian lên thị trấn một chuyến, mua hết những thứ cần chuẩn .”
“Không cần hai đứa mua , chuẩn gần xong , dạo đến nhà đồng hương đổi hai con gà, đều ướp xong treo lên , đợi đến ngày ba mươi Tết mua hai cân thịt, mua một con cá là .”
“Lương thực cần mua thêm ạ?”
“Không cần, đủ ăn .”
Tiêu Thanh Như : “Vậy đến lúc đó con và Hứa Mục Chu sẽ phụ trách mua thịt.”
“Được, hai đứa mua , ở nhà trông Tả Tả và Hữu Hữu.”
Lúc ăn Tết Tiêu Hoài Thư và Phương Ánh Thu cũng sẽ về, Tiêu Thanh Như suy nghĩ đến lúc đó mua thêm chút thực phẩm phụ, thể đổi khẩu vị đồ ăn.
Có mấy đứa nhỏ ở bên cạnh, tâm trạng cả ngày của Tiêu đặc biệt . Buổi tối còn đưa mấy đứa nhỏ ngủ cùng.
“Hai đứa nhóc cứ đến tối là đặc biệt quấy , ngày mai bố còn nữa, nhất đừng để chúng phá rối.”
“Để bố con tự ngủ ở phòng khách.”
Ba Tiêu ngủ ở phòng khách, hơn nữa còn ngủ cùng mấy đứa nhỏ. “Bà một lo liệu chúng , ở đây còn thể phụ giúp một tay.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-vo-quan-nhan-nuoi-con-do-chong-hang-ngay/chuong-173-thoi-gian-doan-tu-hiem-hoi.html.]
“Ông ngoài việc phá rối thì còn gì nữa?”
“Bà câu , năm đó bà sinh Hoài Thư và Thanh Như, chẳng cũng là thức đêm chăm con ?”
Mẹ Tiêu xót xa cho đàn ông nhà , ban ngày còn , ban đêm ngủ ngon giấc thì ? Thế là bà phản bác: “Đã bao nhiêu năm chăm trẻ con , e là ông quên mất cách chăm .”
“Quên thì thể luyện tập , chứ là chăm trẻ con.” Ba Tiêu vẻ mặt kiên quyết.
Đợi bọn trẻ về Kinh Thị , gặp một mặt sẽ dễ dàng như nữa. Không giống như vợ , Kinh Thị lúc nào, thì Kinh Thị lúc đó.
Không lay chuyển ba Tiêu, cuối cùng tất cả nhất trí đồng ý, buổi tối sẽ để Tả Tả và Hữu Hữu ngủ cùng hai ông bà.
Tắm rửa cho mấy đứa nhỏ xong, khi cho b.ú sữa, Tiêu liền bế chúng về phòng. Tiêu Thanh Như chút yên tâm, cứ mãi ghế sô pha trong phòng khách. Nếu bọn trẻ quấy , cô cũng tiện kịp thời dỗ dành.
Hứa Mục Chu cũng ở bên cạnh Tiêu Thanh Như. Nghe tiếng hai ông bà dỗ trẻ con trong phòng, cùng với tiếng của mấy đứa nhỏ, hai một cái. Mấy đứa nhỏ trở nên ngoan ngoãn như từ lúc nào thế?
Không nhịn tự kiểm điểm bản . Có lúc bọn họ chơi cùng con đủ kiên nhẫn, cho nên chúng mới quấy ?
“Xem chúng để tâm nhiều hơn một chút.”
Hứa Mục Chu gật đầu: “Chúng là đầu tiên bố , đủ cũng là chuyện bình thường, nhận thiếu sót, đó kịp thời sửa chữa là , cần quá khắt khe với bản .”
Tiêu Thanh Như : “Vốn dĩ em còn chút áy náy, nhưng hình như cũng lý, con cái và bố vốn dĩ chính là cùng trưởng thành mà.”
Hứa Mục Chu một chút cũng khiêm tốn: “Anh cảm thấy so với nhiều , chúng coi là những bậc cha đạt tiêu chuẩn .”
“Đồng chí Hứa, khiêm tốn khiêm nhường một chút.”
“Phô trương một chút cũng , chúng trộm cướp, cũng ảnh hưởng đến cuộc sống của khác, chỉ cần bản vui vẻ là .”
Đạo lý hết bộ đến bộ khác, Tiêu Thanh Như nhiều , cũng cảm thấy cách của Hứa Mục Chu cực kỳ đúng. Đời ngắn ngủi, quan trọng nhất chính là khiến bản vui vẻ. Nếu ngay cả bản cũng thể vui vẻ nổi, thì mang cảm giác hạnh phúc cho những xung quanh?
Mãi đến hơn chín giờ tối, bọn trẻ ngủ say, Tiêu Thanh Như và Hứa Mục Chu mới lên lầu. Cách biệt mấy tháng, hiếm khi thể trải qua thế giới của hai , hai ăn ý nhịp nhàng.
Mãi đến nửa đêm về sáng, thấy tiếng trẻ con , Tiêu Thanh Như xuống lầu cho chúng b.ú sữa một . Ăn no uống đủ, mấy đứa nhỏ liền ngoan ngoãn ngủ.
Trở lầu ôm Hứa Mục Chu ngủ, một giấc ngủ đến hừng đông. Sờ sờ vị trí bên cạnh, trống . Hứa Mục Chu thức dậy từ lúc nào.
Nằm ườn giường năm phút, nghĩ đến việc bọn trẻ uống sữa, Tiêu Thanh Như lúc mới khó khăn rời khỏi chăn ấm. Rửa mặt xong xuống lầu, đúng lúc thấy Hứa Mục Chu bưng cơm từ trong bếp .
“Vợ ơi, mấy đứa nhỏ vẫn tỉnh, chúng ăn cơm , nếu lát nữa chúng uống sữa, em ăn ngon miệng.”
“Xem chuyện chăm trẻ con vẫn là bố chúng lợi hại, thế mà thể ngủ lâu như .”
“Thế mới gừng càng già càng cay.”
Ba Tiêu rửa mặt xong, liền thấy lời . “Lời là khen chê thế?”
Hứa Mục Chu lập tức : “Đó chắc chắn là khen ạ, bố, hai chăm trẻ con vất vả , mau xuống ăn cơm ạ.”
Mẹ Tiêu tủm tỉm: “Mẹ từng thấy nam đồng chí nào chăm chỉ hơn Tiểu Hứa, nào con rể ở nhà, đều tìm cơ hội bếp nữa.”
“Rảnh rỗi thì cũng là rảnh rỗi, nấu cơm cũng , chỉ cần bố chê tay nghề của con là ạ.”
“Tay nghề của con sắp đuổi kịp đầu bếp của tiệm cơm quốc doanh , còn chê cái gì nữa?”
Hai ông bà đối với con rể nhà hài lòng. Lúc ăn cơm nể mặt, mỗi ăn thêm một cái bánh bao chay.
Ăn cơm xong ba Tiêu , ba còn vẫn ở nhà chăm trẻ con. Cuộc sống bình bình đạm đạm, nhưng bọn họ đều trân trọng thời gian đoàn tụ hiếm hoi .