TN70: Vợ Quân Nhân Nuôi Con Dỗ Chồng Hằng Ngày - Chương 101: Bước Ngoặt Cuối Cùng

Cập nhật lúc: 2026-04-21 22:57:27
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tống Viện lên lớp xong, thấy đồ Tiêu Thanh Như mang đến cho cô.

 

Khóe môi cong lên, ngoại trừ nhà, cũng chỉ chị em mới nhớ đến cô như .

 

Nghe năm nay bọn họ về Kinh Thị ăn Tết, Tống Viện thầm nghĩ, lẽ cô thể thu mua chút đặc sản ở quê cho chị em .

 

Táo đỏ tồi, Thanh Như thể tự ăn, cũng thể mang về Kinh Thị quà.

 

chắc chắn Tiêu Thanh Như bọn họ ngày nào xuất phát, Tống Viện cảm thấy vẫn nên nhanh ch.óng giải quyết xong chuyện thì hơn.

 

Qua hai ngày nữa nhà sẽ đến thăm cô, đến lúc đó nhờ mang đồ cho Thanh Như.

 

Quyết định xong xuôi, Tống Viện bắt đầu nấu cơm.

 

Một ăn cơm đơn giản, cho bánh bao ngũ cốc ăn thừa buổi sáng lên nồi hấp , xào thêm một đĩa cải thảo coi như xong việc.

 

Đợi Tống Viện ăn cơm xong, những bận rộn ruộng cũng tan .

 

Không chậm trễ thời gian, Tống Viện thẳng đến nhà đội trưởng.

 

Sau khi rõ mục đích đến, vợ đội trưởng trực tiếp đưa cho cô một túi táo đỏ phơi khô.

 

Tống Viện đưa tiền cho vợ đội trưởng, đối phương nhận.

 

“Cô giáo Tống, quan tâm nhiều hơn đến thằng nhóc thối nhà chúng , nếu nó lời cô cứ lấy gậy gỗ mà đ.á.n.h, và ba đứa trẻ ý kiến gì.”

 

Tống Viện thể đ.á.n.h trẻ con, cũng thể chiếm tiện nghi của .

 

Cười : “Đây là mua giúp bạn cháu, cô để tiền và phiếu cho cháu , thím mau nhận lấy ạ.”

 

“Bạn của cô giáo Tống chính là bạn của chúng , cho bạn hai cân táo đỏ đáng là gì, dù cũng là nhà tự trồng, tốn tiền.”

 

“Thế , đơn vị của bạn cháu yêu cầu nghiêm ngặt, nếu nhận đồ miễn phí của thím, là bản kiểm điểm đấy.”

 

Vợ đội trưởng gia thế bối cảnh của Tống Viện, liên tưởng một chút, liền bạn của cô là tình huống gì .

 

“Được, nhận lấy.”

 

Theo giá của hợp tác xã cung tiêu, đưa tiền và phiếu.

 

Người nhà đội trưởng đều về, Tống Viện lâu, sợ sẽ lỡ bữa cơm của .

 

“Cô giáo Tống, ăn cơm hẵng .”

 

“Thím ơi, cháu ăn ạ, mau ăn , cháu về đây.”

 

Đứng ở cổng lớn, theo bóng lưng Tống Viện rời .

 

Sau đó, vợ đội trưởng phòng véo tai con trai, xách ngoài.

 

“Bình thường nghịch ngợm lắm , cứ như ma vương hỗn thế , cô giáo đến mày trốn cái gì mà trốn?”

 

“Mẹ, đau đau đau! Mẹ mau buông tay !”

 

“Bảo mày chào cô giáo Tống một tiếng mày cũng chào, mày đúng là nợ đòn.”

 

“Con sợ cô giáo Tống.”

 

“Cô giáo Tống đ.á.n.h mày ?”

 

“Không .”

 

“Cô giáo Tống mắng mày ?”

 

Cậu bé vẫn lắc đầu: “Cũng .”

 

“Vậy mày sợ gì?”

 

Giải cứu đôi tai từ trong tay ruột: “Dù con chính là sợ cô giáo.”

 

Đội trưởng mà buồn : “Xem đây là bản tính của trẻ con, hồi nhỏ cũng sợ thầy giáo.”

 

Vợ đội trưởng hỏi: “Ông còn từng học ?”

 

“Sao từng học? Chưa từng học chữ?”

 

“Không chỉ là học lớp bình dân học vụ ? Nhìn ông đắc ý kìa.”

 

“Đó cũng là học.”

 

Hai mươi năm , lúc khác đều đang sống hồ đồ qua ngày, ông học lớp bình dân học vụ , đội trưởng cảm thấy giác ngộ của .

 

“Mau ăn cơm , ăn cơm xong đứa nào học thì học, đứa nào thì , bận rộn qua đợt thể nghỉ lễ .”

 

Vợ đội trưởng lên tiếng, tất cả trong nhà đều theo sự sắp xếp.

 

Sắp đến trường học, Tống Viện gặp Tần Bắc.

 

Vốn định giống như khi, coi như thấy.

 

Đối phương nhích một bước, chặn đường của cô.

 

“Cô giáo Tống.”

 

“Có việc gì?”

 

Thái độ của cô quá lạnh nhạt, trong lòng Tần Bắc đắng chát, tất cả những chuyện đều do gây .

 

và Du Vãn rõ ràng , thích cô , cũng sẽ giúp cô việc nữa, càng sẽ chấp nhận sự theo đuổi của cô .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-vo-quan-nhan-nuoi-con-do-chong-hang-ngay/chuong-101-buoc-ngoat-cuoi-cung.html.]

“Đây là chuyện của , liên quan gì đến ?”

 

Tần Bắc là do nguyên nhân của , mới khiến bọn họ đến bước đường .

 

Lúc thái độ của Tống Viện , nhưng cũng vì thế mà lùi bước.

 

Lần đầu tiên bày tỏ suy nghĩ của với Tống Viện.

 

“Đồng chí Tống, thích cô.”

 

Tống Viện kinh ngạc, mặc dù đây cô nhận tâm ý của Tần Bắc, nhưng lúc đó , hai ở trong trạng thái hiểu ngầm .

 

Hôm nay đây là ?

 

Sao bất thường như ?

 

Nghi hoặc Tần Bắc: “Anh uống nhầm t.h.u.ố.c ?”

 

Phản ứng của cô, khiến Tần Bắc suýt chút nữa quên mất những lời sắp tiếp theo.

 

Hắng giọng, tiếp tục : “ điều kiện gia đình , lẽ cả đời cũng cơ hội đổi đời, cho nên sẽ cưỡng cầu cô ở bên , chỉ cần thể bảo vệ bên cạnh cô, còn mong gì hơn .”

 

Bốn mắt , Tống Viện thấy sự nghiêm túc trong mắt .

 

“Anh đấy, bắt đầu xem mắt .”

 

Tần Bắc trầm giọng ừ một tiếng: “ sẽ can thiệp cuộc sống của cô, cô thể tiếp tục xem mắt, thậm chí thể kết hôn sinh con với khác.”

 

Tâm trạng Tống Viện khá phức tạp: “Vậy cũng rộng lượng thật đấy.”

 

Rộng lượng?

 

Anh rõ ràng là ghen tị đến mức sắp phát điên .

 

Chỉ là cách nào cưới Tống Viện, thể lỡ dở cô cả đời .

 

Có cơ hội bày tỏ tâm ý với cô, đây là ân tứ của ông trời , còn xa xỉ mong cầu điều gì nữa?

 

“Nếu thật sự đến ngày đó, sẽ xuất hiện mặt cô nữa.”

 

sẽ luôn âm thầm bảo vệ cô.

 

Cho đến khi kết thúc cuộc đời vô vị .

 

Sự nóng bỏng trong mắt Tần Bắc sắp Tống Viện tan chảy, cô thể dời tầm mắt: “ còn việc, đây.”

 

Tần Bắc cũng ép cô bày tỏ thái độ.

 

Thích cô, vốn dĩ là chuyện của một .

 

Lặng lẽ nhích sang bên cạnh một bước, nhường đường cho Tống Viện.

 

Tống Viện lập tức trường học, trái tim vẫn đang đập thình thịch ngừng.

 

xảy chuyện gì, mới khiến Tần Bắc sự đổi lớn như .

 

cảm giác ngọt ngào sinh trong lòng đang với cô, cô vẫn luôn buông bỏ sự rung động ban đầu đó.

 

Con đường như thế nào, cô .

 

ngay lúc , cô kiểm soát sự mừng rỡ như điên trong lòng.

 

Vỗ vỗ trán, tự nhủ với bản nhất định bình tĩnh, thể vì vài câu ngon ngọt của đàn ông, mà cho mờ mắt!

 

Hít sâu vài , lúc mới bình tĩnh .

 

Tống Viện suy đoán, lẽ nào là Thanh Như gì với Tần Bắc?

 

Nghĩ kỹ , thật sự khả năng .

 

Nhìn về hướng cổng trường học, cô quan sát một thời gian , mới quyết định bước tiếp theo thế nào.

 

Đây là bước ngoặt cuối cùng giữa cô và Tần Bắc, nếu vẫn kết trái đắng, thì cô sẽ từ bỏ.

 

Không bao giờ ôm giữ tơ tưởng nữa.

 

Tần Bắc tại chỗ hai phút, thấy về hướng trường học, lúc mới cất bước về nhà bên cạnh.

 

Suy nghĩ đè nén đáy lòng cuối cùng cũng , Tần Bắc chỉ cảm thấy nhẹ nhõm.

 

Giống như Tống Viện, cũng tiếp theo chờ đợi bọn họ là gì.

 

thể khẳng định, sẽ dùng hết sức lực để bảo vệ Tống Viện.

 

Cũng sẽ cố gắng hết sức, để nhà họ Tống liên lụy.

 

“Anh, nãy gì với cô giáo Tống ?”

 

“Cảm ơn cô thời gian dạy em nhận chữ.”

 

Tần Thiên toét miệng : “Anh, em lên núi nhặt củi tặng cho cô giáo Tống.”

 

Nhìn hình nhỏ bé của em trai, Tần Bắc : “Không cần em thêm phiền , qua vài ngày nữa sẽ kiếm cho cô một ít.”

 

“Qua vài ngày nữa trường học cũng nghỉ lễ , cô giáo Tống về nhà thì dùng đến củi nữa.”

 

“Khai giảng vẫn thể dùng.”

 

Cậu nhóc gãi gãi gáy, hình như là .

 

 

Loading...