thật Tạ Quế Phương, xong như suy tư gì, đó hỏi cô xin một phần tài liệu thi, định giờ việc ôn tập một chút, chờ thêm hai năm cô thể đảm nhiệm công việc dạy học, cũng định thử xem.
Buổi tối khi trở về, Lục Hạ đem suy nghĩ của chính với Giang Quân Mạc, Giang Quân Mạc xong tỏ vẻ ủng hộ.
“Vừa lúc gần đây bận, con cái đều giao cho , em cứ đem tâm tư đặt ở việc học tập.”
Không chỉ là với cô như , còn đem bọn nhỏ gọi đây nhất nhất dặn dò, bảo bọn nó trong thời gian quấy rầy học tập.
Lục Hạ xong cảm động, quyết tâm nhất định thi đậu, phụ lòng tin tưởng của nhà đối với cô.
Chờ tới thời gian báo danh, cô liền lập tức báo danh, đó bắt đầu lợi dụng thời gian giờ việc để ôn tập.
Chẳng qua lúc , Lục Thu nữa tới trường học.
Nói thật Lục Hạ cô tới tìm cô cái gì, rốt cuộc từ chuyện của Lục gia lúc , bọn họ liền từng gặp mặt .
Phỏng chừng cô cũng là cô cùng bọn họ liên hệ gì .
Lần hai vẫn là ở bên hồ , rõ ràng qua bao lâu, vẫn cảm thấy cảnh còn mất.
Lục Thu lẳng lặng mặt hồ vẫn luôn chuyện.
Lục Hạ vốn dĩ đang chờ cô mở miệng, nhưng đợi một lát phát hiện cô còn gì, liền định mở miệng hỏi.
Cũng đúng lúc , Lục Thu rốt cuộc mở miệng.
“Ba mất ……”
Lục Hạ sửng sốt: “…… Chuyện khi nào?”
“Mấy ngày hôm , nhận điện thoại bên ngục giam, là nhiễm bệnh mất, bệnh cấp tính, chịu khổ gì.”
Lục Hạ xong gật đầu, trong lòng cũng là cảm giác gì.
Là khó chịu ?
Hay là thở phào nhẹ nhõm một ?
Rốt cuộc lời dối về thế của cô chỉ cha Lục , chỉ cần ông còn sống một ngày, cô cùng bọn nhỏ đều nguy cơ vạch trần.
Chỉ là nghĩ tới, ông thế nhưng rời bằng phương thức .
“…… Nén bi thương, lẽ với ông mà , đây cũng là loại giải thoát ,” rốt cuộc cha Lục tuổi nhỏ, so với việc nửa đời cơ hồ đều ở trong tù vượt qua, cũng cái nào hơn một chút.
Lục Thu lời cũng cái gì, mà là tiếp tục : “Mẹ cũng mất …… Ở lúc ba bao lâu bà liền điên , thừa dịp quản ngục chú ý, đ.â.m đầu tường.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-533-tin-tuc-ve-nha-ho-luc-trung-tuyen-nghien-cuu-sinh.html.]
Lục Hạ xong trầm mặc, ở mặt Lục Thu cái con gái chân chính , cô tiện biểu lộ cái gì, nhưng trong lòng cũng đích xác ý tưởng khổ sở linh tinh, chỉ là cảm thấy trừng phạt đúng tội thôi.
Mà Lục Thu phỏng chừng cũng cùng cô cái gì.
Khả năng ở cô xem , trong nhà tù thì tù, ch.ết thì ch.ết, liền như tan nát, chút khó thể tiếp thu thôi.
Cho nên tìm Lục Hạ cái “Nhị tỷ” trò chuyện.
Lục Hạ cũng thể lý giải cô , cho nên tuy rằng cho phản ứng gì, nhưng cũng trầm mặc cô xong.
“…… Từ hôm nay trở , chính là đứa trẻ ba .”
Nghe những lời , Lục Hạ khó đáp một câu: “ vẫn luôn đều ba ……”
Lục Thu trầm mặc, cuối cùng hỏi câu: “Vậy chị còn hận bọn họ ?”
Lục Hạ lắc đầu: “ để ý.”
Không hận, mà là căn bản để ý.
Lục Thu lời cũng minh bạch, còn thêm gì nữa.
Bất quá khi cô , Lục Hạ vẫn là cho cô một ít tiền, coi như là tiền lo hậu sự cho công ơn bọn họ nuôi lớn cô một hồi .
Thấy Lục Thu nhận lấy, cuối cùng Lục Hạ một câu: “Chờ Lục Đông tù cô hãy liên hệ , hứa với Lục Đại Hải sẽ chiếu cố nó.”
Lục Thu xong gật đầu, cô một cái, liền rời .
Đồng thời minh bạch ý tứ của cô, bảo cô về đừng tới tìm cô, mãi cho đến khi Lục Đông tù.
Cũng là lúc , Lục Thu mới ý thức , Lục Hạ Nhị tỷ của cô , cô là thật sự nhà đẻ.
Chính là chờ khỏi Kinh Đại, chồng chờ ở bên ngoài, trong lòng cô ấm áp, cô còn một cái gia đình, ……
Chuyện cha Lục Lục còn cũng ảnh hưởng gì đối với Lục Hạ.
Sau khi trở về cũng chỉ là đơn giản đem việc cho Giang Quân Mạc.
Giang Quân Mạc xem cô thương tâm lắm, cũng liền an ủi cô.
Lúc Lục Hạ đắm chìm trong ôn tập, mãi cho đến tháng 3 năm , thuận lợi thi đậu nghiên cứu sinh chuyên ngành Ứng dụng và Phiên dịch Tiếng nước ngoài của Kinh Đại.
Mà giáo sư hướng dẫn cô cũng là do chủ nhiệm giới thiệu, họ Lâm, coi như là giáo sư năng lực mạnh nhất chuyên ngành bọn họ mắt.
Giáo sư Lâm liền quen Lục Hạ, đối với cô cũng nhất định hiểu , tuy rằng lúc thi cử nương tay cho cô, nhưng đối với việc cô thể lấy xếp hạng thứ nhất thi đậu nghiên cứu sinh của , giáo sư Lâm vẫn là vui vẻ.