Giang Quân Mạc ngày thường tuy rằng đối với chuyện ăn uống tùy ý, nhưng cô vẫn thể thích ăn bánh kem.
Trước tiệm cà phê đó, Lục Hạ cảm thấy bánh kem nhà họ tồi, cùng Giang Quân Mạc vài , đó liền thích bánh kem tiệm đó. Lục Hạ thỉnh thoảng sẽ ghé qua mua một ít mang về cho .
cô cứ cảm thấy phiền phức, chi bằng tự học .
Kết quả khi đến cửa hàng đồ điện, cô phát hiện nơi lò nướng. Hỏi mới món ít mua, cho nên bọn họ căn bản nhập hàng.
Tuy nhiên, cửa hàng trưởng ở đây Lục Hạ quen ông chủ của họ, liền sẽ đề xuất với ông chủ, chờ nhập hàng tới sẽ thuận tiện nhập về một cái, đến lúc đó sẽ đưa tới cho cô.
Lục Hạ xong tỏ vẻ cảm tạ, liền cùng Giang Quân Mạc rời .
Về đến nhà, mấy đứa nhỏ phát hiện ba cũng mua quần áo cho thì quả nhiên vui vẻ, từng đứa lập tức quần áo mới, đó chạy tới chạy lui trong sân, chỉ một buổi chiều liền bẩn hết……
Lục Hạ tức đến mức , mắt thấy tâm phiền, ném bọn nó cho Giang Quân Mạc xử lý. Dù ở tuổi , trẻ con cũng sẽ nhớ lâu.
……
Chờ khi trường học , Lục Hạ bất ngờ nhận điện thoại của Dư Vãn, hẹn cô ăn cơm.
Lúc cô liền cảm thấy nghi hoặc, nhưng trong điện thoại cũng hỏi nhiều. Cô tìm cớ tan sớm một ngày, báo với Giang Quân Mạc là sẽ về ăn cơm, liền tới tiệm cơm hẹn với Dư Vãn.
Khi cô đến thì Dư Vãn còn tới, xuống đợi một lát liền thấy cô vội vàng chạy tới.
Bất quá khi thấy Dư Vãn, Lục Hạ tổng cảm giác cô hình như quá thích hợp, mặt tựa hồ mang theo một nét u sầu……
Điều chút kỳ quái, rốt cuộc lẽ tính cách Dư Vãn xưa nay đều chút tùy tiện, mỗi ngày đều đặc biệt vui vẻ, thật sự ít khi tâm sự.
Cũng là xảy chuyện gì?
Bất quá Lục Hạ suy đoán nếu cô tìm đây thì hẳn là chuyện .
Quả nhiên, hai gặp mặt khi tùy tiện trò chuyện vài câu, ăn đến một nửa, liền Dư Vãn : “Tớ đối tượng !”
“Hả?”
Lục Hạ kinh ngạc ngẩng đầu lên: “Chuyện khi nào thế? Sao qua?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-519-mua-lo-nuong-du-van-cong-khai-ban-trai.html.]
“Sau tết, chính thức xác định quan hệ là chuyện tháng !”
“Ủa? Nhanh như ! Vậy mà giấu kỹ thật đấy. Chúc mừng nhé, mau xem, đối phương là như thế nào mà thể cho cái vạn năm thông suốt như rung động?” Lục Hạ xong tò mò hỏi.
Dư Vãn đến đó chút ngượng ngùng: “Anh là . Thật bọn tớ quen từ sớm. Ngày thường tớ tan tầm sẽ ngang qua chỗ nhà . Năm ngoái một tan tầm muộn, gặp hai tên lưu manh uống say chặn đường, lúc tớ sợ ch.ết, là cứu tớ.”
Lục Hạ đến đó nở nụ : “Chà, còn là hùng cứu mỹ nhân cơ đấy!”
Dư Vãn xong cũng : “Lúc tớ đặc biệt sợ hãi, nhưng cùng cũng quen , cũng ngại bảo đưa tớ về nhà, chỉ thể c.ắ.n răng tiếp tục đạp xe về.
Kết quả về đến nhà mới phát hiện phía , hóa là sợ tớ xảy chuyện, liền vẫn luôn chạy theo tớ, mãi cho đến khi đưa tớ về đến tận nhà.”
Lục Hạ đến đó ha hả , quá trình quen thật mộng mơ nha!
“Vậy đó thì ? Các liền quen thuộc, đó tự nhiên mà ở bên ?”
Dư Vãn lắc đầu: “Không ! Sau đó một thời gian dài tớ cũng từng thấy . Vốn dĩ tớ còn nghĩ cảm tạ một phen , bất quá đó cũng tìm !”
Lục Hạ đến đó nhướng mày: “Vậy các mà liên lạc ?”.
“Sau tớ gặp . Một dạo phố tớ gặp cướp giật, tên giật túi của tớ bỏ chạy, tớ đuổi theo hai con phố cũng đuổi kịp, là giúp tớ đuổi theo.
Lần tớ liếc mắt một cái liền nhận là , đó mặt dày mày dạn hỏi tên và địa chỉ nhà.
Ngày hôm liền tặng đồ cho nhà , cứ như bọn tớ liền quen thuộc……”
Lục Hạ xong : “Không tồi nha, hai hùng cứu mỹ nhân, thể duyên phận giữa các còn lớn! Kia nếu quen sớm như , vì cái gì năm nay mới ở bên ?”
Dư Vãn đến đó mặt lộ một nụ khổ, thở dài : “Là cảm thấy bọn tớ xứng đôi, cho nên vẫn luôn đồng ý.”
“Hả? Có ý gì?”
“Thật tớ sớm thể thích tớ, tớ thấy cũng cảm giác tim đập thình thịch. Liền ở lúc tớ cho rằng bọn tớ sẽ đương nhiên ở bên , do dự. Tớ cũng là thật lâu mới suy nghĩ của .”
Lục Hạ đến đó chút đoán , theo hỏi: “Anh công việc gì?”
Dư Vãn lắc đầu: “Anh công việc chính thức, bởi vì bằng cấp cao, mắt chỉ thể một ít việc tay chân, chạy việc vặt.”