dù , Lục gia ở khu tập thể cũng mất hết mặt mũi. Mọi đều đồn đại Lục gia kén rể ở rể, ngay cả hôn lễ cũng , còn giúp nuôi cả nhà con rể.
Chuyện Lục mẫu tức đến mức mấy ngày liền nuốt trôi cơm.
Cuối thư, Lục Thu rằng kỳ thật Lục Xuân lẽ là hận Lục mẫu.
Bởi vì khi kết hôn, cô từng hỏi Lục mẫu, thế chỗ công việc của bà , như xuống nông thôn, cũng cần gấp gáp kết hôn, nhưng Lục mẫu đồng ý, cho nên cô mới nản lòng thoái chí mà lĩnh chứng.
Đọc đến đây, Lục Hạ cũng khẩy một tiếng. Cô còn tưởng Lục mẫu thật lòng yêu thương Lục Xuân lắm, xem cũng chỉ đến thế mà thôi, bà vẫn yêu bản nhất!
Xem xong, Lục Hạ cất lá thư . Biết kết cục của Lục gia, trong lòng cô vô cùng sảng khoái.
Tuy vì Lục Thu thư riêng cho , nhưng cô định hồi âm. Giống như Lục mẫu , cứ coi như đứa con gái là .
Nhận thư của Lục gia cũng ảnh hưởng gì đến Lục Hạ, ngược , kết cục của bọn họ khiến lòng cô nhẹ nhõm ít.
Cuối cùng cũng coi như trút một giận cho nguyên chủ.
Ngày hôm thức dậy, cả cô đều toát lên vẻ tươi , khiến ở điểm thanh niên trí thức chút ngạc nhiên.
Bất quá đều hôm qua cô nhận thư, vì thế liền hỏi: “Vui vẻ thế, chẳng lẽ trong nhà thư báo tin vui ?”
Lục Hạ gật đầu: “ , đúng là chuyện vui.”
Những khác cũng gật đầu, thấy cô cụ thể là chuyện gì thì cũng đào sâu hỏi kỹ.
luôn kẻ điều như .
Chỉ thấy Trang Hồng Mai thấy liền bĩu môi : “Chuyện gì mà vui vẻ thế, chẳng lẽ Lục thanh niên trí thức về thành?”
Lời dứt, điểm thanh niên trí thức nháy mắt rơi tĩnh lặng.
Đối với việc về thành, đó là điều mà tất cả thanh niên trí thức mơ cũng .
Đặc biệt là những thanh niên trí thức cũ, bọn họ xuống nông thôn lâu như , thấm thía nỗi gian nan của cuộc sống nơi đây, cho nên mới tìm cách để trở về.
Vì lúc câu đó, đều dùng ánh mắt phức tạp về phía Lục Hạ.
Lục Hạ cũng chú ý tới ánh mắt của , cô Trang Hồng Mai đầy ẩn ý một cái, đó : “Sao thể chứ, mới xuống nông thôn, nếu dễ dàng về thành như thì còn xuống đây gì. Là đại tỷ của kết hôn, em gái trong thư kể chút chuyện náo nhiệt ở nhà thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-48-tin-tuc-ve-thanh-pho-luc-ha-ra-tay-day-do-ke-xau.html.]
Nghe cô phủ nhận, khí tại hiện trường nháy mắt giãn . Tôn Thắng Nam cũng thở phào nhẹ nhõm, khí đúng lắm, bèn chủ động mở miệng hòa giải: “Vậy thì đúng là đáng mừng, xem tình cảm chị em các cô .”
Lục Hạ : “ , ‘đặc biệt ’ luôn.”
Nói xong chuyện của Lục Hạ, chuyển sang chủ đề khác. lúc trong lòng Lục Hạ vẫn đang suy nghĩ về chuyện của Trang Hồng Mai.
Cô cho rằng dọa cô một chút thì cô hẳn là sợ, ngờ nhớ lâu, nhanh như ngựa quen đường cũ.
Xem chút gì đó để cô nhớ đời, bằng cứ mãi âm dương quái khí lưng như , thật sự quá ghê tởm.
Cho nên buổi trưa hôm đó, lúc giặt quần áo, Lục Hạ thừa dịp xung quanh vắng liền trực tiếp chặn đường Trang Hồng Mai.
“Cô gì?” Trang Hồng Mai thấy Lục Hạ liền vẻ mặt cảnh giác.
Lục Hạ thấy bộ dạng đó của cô thì nhịn khẩy một tiếng. Chỉ chút gan đó mà còn đòi ba ngày hai bữa khiêu khích cô.
Thật sự nghĩ cô dám gì ?
Vì thế cô trực tiếp kéo cô sang một bên. Trang Hồng Mai hành động bất ngờ của cô dọa giật , phản kháng nhưng thắng nổi sức lực của Lục Hạ - uống nước linh tuyền.
Cô chỉ thể la to: “Cô gì ? Buông ! Lục Hạ, con khốn , cô gì?”
Thấy cô như , Lục Hạ cũng chẳng quan tâm nơi hẻo lánh , trực tiếp dùng tay hung hăng bóp c.h.ặ.t cổ cô , khiến Trang Hồng Mai thể phát tiếng nào nữa.
“Mắng , tiếp tục mắng ! Không cô giỏi mắng lắm ? Sao nữa?”
Vừa , tay cô dùng sức, ánh mắt lạnh lùng chằm chằm Trang Hồng Mai, dọa cho cô sợ đến ngây .
“A... A!” Ánh mắt Lục Hạ thật đáng sợ, cô g.i.ế.c !
Đó là suy nghĩ duy nhất của Trang Hồng Mai lúc .
Thấy cô run rẩy cả , hẳn là thực sự dọa sợ, Lục Hạ cảm thấy cũng hòm hòm liền buông tay .
Trang Hồng Mai thoát khỏi khống chế liền ngã bệt xuống đất.
Lục Hạ cũng thèm để ý, chỉ lạnh lùng : “Đây là bài học cho cô, nếu còn dám khiêu khích , cứ thử xem.”
Trang Hồng Mai cũng lọt , lúc cô cảm thấy Lục Hạ như ác ma, sợ tới mức vội vàng lồm cồm bò dậy chạy trối c.h.ế.t.
Lục Hạ rốt cuộc thở phào nhẹ nhõm, quanh một lượt, may mà ai thấy.