Ngay khi Tô Mạn định lên xe, một bóng nhỏ bé đột nhiên chạy đến mặt cô quỳ xuống…
Tô Mạn sững sờ một chút, kỹ, là một đứa trẻ ba bốn tuổi, trông vẻ là một bé gái, gầy yếu, mặt mũi lem luốc, quần áo cũng bẩn, đặc điểm duy nhất là cô bé một đôi mắt to tròn.
Tô Mạn còn hiểu chuyện gì đang xảy thì cô bé : “Cô thể đừng đưa cháu ạ?”
Tô Mạn sững sờ, ngay lập tức nhận đây là ai.
Lúc trong thôn cũng phản ứng .
“Ồ, đây là con gái lớn của nhà Trần Nhị ? Lớn thế ?”
“ , gầy quá, còn nhỏ việc nhà .”
“Thật là, đứa trẻ nhỏ như cầu xin cho nó.”
…
Ánh mắt Tô Mạn dừng một chút, ánh mắt cầu xin của đứa trẻ, hề mềm lòng, mà thẳng cô bé : “Mẹ cháu trộm giấy báo trúng tuyển của cô, hủy hoại tương lai của cô, cháu cần nhận sự trừng phạt thích đáng!”
Nói xong cũng để ý đến cô bé nữa, định vòng qua cô bé để rời .
Sau đó liền cô bé : “Thứ đó vẫn còn ạ!”
Tô Mạn sững sờ, dừng bước chân: “Cháu gì?”
Cô bé thấy cô dừng , cho rằng hy vọng, vội vàng : “Thứ mà cháu trộm về vẫn còn ạ, cháu giấu , cháu thấy cháu lén lấy xem! Cháu nó ở , cháu lấy trả cho cô, cô sẽ giận cháu nữa ạ?”
Tô Mạn cô bé thật , nhưng trong lòng vẫn chút hy vọng là thật, nếu sẽ phiền phức, thế là cô nở một nụ với cô bé.
“Nếu cháu lấy thứ cô cần, thì cô sẽ giận nữa!”
Cô bé cuối cùng cũng : “Dạ, cháu lấy cho cô!”
Nói liền chạy bằng những bước chân nhỏ xíu.
Lúc , Trang Hồng Mai cuối cùng cũng phản ứng , cô ngờ đứa con gái của là kẻ phản bội, thế là cô hét lớn về phía cô bé: “Chiêu Đệ, con ranh con , mày đây cho tao!”
Chỉ là cô bé chạy nhanh, còn thấy bóng dáng.
Lục Hạ và những khác ở , hai mặt , tình hình thế nào.
Kết quả chỉ một lát , thấy bóng dáng nhỏ bé loạng choạng chạy về.
Cô bé thở hổn hển đưa phong bì trong tay cho Tô Mạn.
“Có cái ạ?”
Tô Mạn thấy phong bì liền đoán là đúng, dù đó cô từng thấy giấy báo trúng tuyển của khác.
Lại Trang Hồng Mai lúc thấy phong bì thì kích động, liền chắc là tám chín phần mười.
Mở xem, quả nhiên tên cô, là giấy báo trúng tuyển của cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-244-dua-tre-vo-toi-cuu-me-giay-bao-trung-tuyen-tro-ve.html.]
Tô Mạn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ngay cả trưởng thôn và những khác ở bên cạnh cũng ghé xem, thấy đúng là giấy báo trúng tuyển của Tô Mạn đều chút kinh ngạc.
“Lại là thật, ngờ thôn chúng còn một sinh viên đại học!”
“ , suýt nữa thì , con dâu Trần Nhị thật là độc ác!”
“ , còn lừa thanh niên trí thức Tô là giấy báo cô xé , đến lúc mà vẫn hối cải!”
“May mà con bé Chiêu Đệ thấy!”
…
Lúc các thanh niên trí thức cũng ghé , Tô Mạn cũng giấu giếm, trực tiếp đưa cho họ xem.
Lục Hạ thấy trường trúng tuyển là Học viện Ngoại thương Bắc Kinh, chuyên ngành tiếng Anh.
Cũng là một trường tồi, hơn nữa trong trí nhớ của cô, trường còn cải cách, cũng là trường trọng điểm, xem Tô Mạn thi thật sự tệ.
Bên chúc mừng cô xong, cuối cùng cũng nhớ còn chuyện của Trang Hồng Mai.
Tô Mạn thu giấy báo trúng tuyển, cô bé đang tha thiết , và Trang Hồng Mai hung tợn.
Sau đó thẳng với cô : “Đây là cuối cùng, nể mặt con gái cô mà tha cho cô, nhưng tin rằng, cô cũng sẽ kết cục .”
Cuối cùng, cô cô bé gầy yếu bên cạnh, tiếc nuối : “Làm con gái của cô thật đáng thương!”
Lần , Trang Hồng Mai đáp lời, lúc cô vô cùng hối hận.
Không hối hận vì trộm giấy báo trúng tuyển của Tô Mạn, mà là hối hận vì khi lấy xé ngay lập tức.
Thật cô nghĩ đến, xé thì cho dù Tô Mạn phát hiện là cô cũng chẳng thể gì .
mấy hạ thủ đều nỡ.
Cô thật sự quá ngưỡng mộ!
Ngưỡng mộ những thanh niên trí thức thi đỗ đại học.
Mà bây giờ trong tay một tờ giấy báo trúng tuyển, trong lòng cô chút khao khát, cô thậm chí còn nghĩ cũng thể .
Đến lúc đó trời cao hoàng đế xa, chỉ cần cô , ai cũng cô là Tô Mạn.
đến bây giờ cô mới , tất cả chỉ là ảo tưởng của cô mà thôi.
Lần đúng là mất cả chì lẫn chài.
Mà kẻ đầu sỏ gây tất cả chuyện … cô về phía con ranh con đang tươi rạng rỡ vì nghĩ rằng cứu .
Đều tại nó, nếu nó, giấy báo trúng tuyển cũng sẽ tìm thấy, sinh nó !