Giang Quân Mạc dừng một chút nhắc nhở: “Thi ngoại ngữ thì thi thêm môn đấy.”
Lục Hạ gật đầu: “Em .”
Giang Quân Mạc trầm mặc một lát, cuối cùng : “Em thi thì cứ thi, nhưng nếu khác hỏi, em cứ là học cùng !”
Lục Hạ lúc mới hiểu, cô dối, cô cũng lo lắng điều gì. Anh sợ cô nghi ngờ về nguồn gốc kiến thức.
Thế là cô : “Được! Nghe lời .”
chút tò mò hỏi : “Sao tiếng Anh?”
“Lúc nhỏ học cùng hàng xóm cũ, ông hồi trẻ từng du học nước ngoài về.”
Lục Hạ gật đầu, tiếp tục hỏi: “Vậy còn ? Anh định học chuyên ngành gì?”
Giang Quân Mạc suy nghĩ một lúc: “Anh hứng thú gì đặc biệt, điều duy nhất thích là vẽ tranh. Cũng thi đại học, học viện mỹ thuật tuyển sinh . Xem thư hỏi sư một chút.”
Lục Hạ đối với phương diện cũng hiểu : “Vậy nếu tuyển sinh thì ?”
Giang Quân Mạc xong do dự một chút: “Vậy thì học thiết kế kiến trúc , đối với cái cũng khá tò mò!”
tuy như , Lục Hạ vẫn thể hứng thú lắm, chỉ thể cầu nguyện thi đại học thể tuyển sinh viên mỹ thuật.
Cô đối với phương diện một chút cũng hiểu, chỉ thể xem bên Từ sư thế nào.
Sau đó, Giang Quân Mạc gửi điện báo cho Từ sư , tin vui là thể đăng ký chuyên ngành mỹ thuật. Hơn nữa thầy của họ mời trở viện trưởng Học viện Mỹ thuật của Đại học Kinh Thành.
Hơn nữa còn nhắn với Giang Quân Mạc rằng thầy sẽ ở Kinh Đại chờ .
Lục Hạ xong kích động thôi, vui mừng vì Giang Quân Mạc thể học chuyên ngành mà yêu thích nhất.
Tuy cô cảm thấy với trình độ của , giáo viên cũng dư sức, nhưng luôn khiêm tốn còn kém xa.
…
Nếu cả hai đều dự định, họ liền bắt đầu nỗ lực ôn tập theo hướng chuyên sâu của riêng .
Sau đó, các thanh niên trí thức cùng đến huyện đăng ký dự thi. Vì kỳ thi đại học yêu cầu đăng ký nguyện vọng khi thi, nên họ đang cùng nghiên cứu danh sách các trường.
Kỳ thi đại học đình chỉ quá nhiều năm, đột nhiên khôi phục, cũng những trường nào sẽ tuyển sinh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-233-dang-ky-nguyen-vong-muc-tieu-kinh-dai.html.]
May mà lúc quốc gia lẽ cũng ý thức vấn đề , nên báo chí các tỉnh đều đăng danh sách các trường và chuyên ngành tuyển sinh tại tỉnh .
những trường đều hiểu rõ lắm, họ chỉ đến vài trường danh tiếng tương đối nổi tiếng mà thôi.
ai cũng thể đoán lượng đăng ký thi đại học chắc chắn ít, dù điều kiện đăng ký cũng nới lỏng nhiều.
Cho nên cạnh tranh chắc chắn sẽ khốc liệt, lỡ như đăng ký trường quá mà thi đỗ thì ?
Vì , các thanh niên trí thức đều chút lo lắng, tụ tập với thương lượng nên đăng ký thế nào cho an .
“Chúng cũng trình độ của thế nào so với mặt bằng chung, thế thì đăng ký ? Thật là mò kim đáy bể.” Phùng Học Công nhíu mày lo lắng .
“ đề nghị nguyện vọng đầu tiên đăng ký một trường một chút để thử sức, đó các nguyện vọng đăng ký vài trường trung bình, cuối cùng đăng ký một trường cao đẳng để dự phòng cho chắc ăn.”
Người là Triệu Hoa. Từ khi tin tức khôi phục thi đại học lan truyền, dùng lời ngon ngọt gì thuyết phục nhà họ Sử mà họ đồng ý cho tham gia. Sau đó, mặt dày mỗi ngày đến điểm thanh niên trí thức học ké cùng .
Mọi tuy thích , nhưng cũng ai nhỏ nhen đuổi .
Thật ngoài , còn vài thanh niên trí thức kết hôn cũng định thi, trong đó Lý Ái Quốc. Đương nhiên, nữ thanh niên trí thức kết hôn thì tương đối ít, như Vu Phương thì trực tiếp từ bỏ vì con mọn.
Cho nên lúc ở điểm thanh niên trí thức ít, đều đang thảo luận sôi nổi nên đăng ký trường nào.
Lục Hạ và Tôn Thắng Nam lúc vốn đang ở phía thảo luận, đó liền Tôn Thắng Nam lặng lẽ hỏi Lục Hạ: “Em định đăng ký trường đại học nào?”
Lục Hạ thẳng giấu giếm: “Chắc chắn là ở Kinh Thành. Vì trình độ của , nên trường và trường kém hơn một chút đều đăng ký.”
Tôn Thắng Nam gật đầu, trong mắt chút ngưỡng mộ: “Em và Giang thanh niên trí thức đầu óc thông minh, ôn tập kỹ, chắc chắn thể thi đỗ. Thi đỗ là các em thể trở về thành .”
Lục Hạ hỏi : “Vậy còn chị, chị và Lưu thanh niên trí thức dự định gì?”
“Hai vợ chồng chị định đăng ký trường đại học ở quê của Lưu Quân. Quê chị thì chị về nữa, quê của Lưu Quân tuy là thành phố hạng ba, nhưng cũng mấy trường đại học, chắc điểm trúng tuyển sẽ cao ch.ót vót như Kinh Thành.”
Lục Hạ gật đầu tán thành: “Khá , hy vọng đều thể thi đỗ.”
“Hy vọng .” Tôn Thắng Nam thở dài, mấy tự tin.
Bên , khi thương thảo và chia sẻ thông tin về các trường , ai cũng dự định cho riêng .
Đa đều đăng ký trường đại học ở quê nhà hoặc trong tỉnh, ai dám liều lĩnh đăng ký trường quá nổi tiếng, chỉ sợ lỡ thi đỗ, lãng phí cơ hội ngàn năm một .