Một Trình Ngọc Kiều mà lằng nhằng mãi, đến giờ vẫn còn nhảy nhót mặt yêu.
Nếu cô là Tô Mạn thì sớm đá bay !
Với điều kiện của Tô Mạn, tìm thế nào mà chẳng , cớ gì treo cổ c.h.ế.t một cái cây cong queo như thế.
Lục Hạ vốn xem thử Tô Mạn và Cố Hướng Nam sẽ kết thúc .
Kết quả còn kịp xem kịch , điểm thanh niên trí thức xảy chuyện động trời!
Đương nhiên, gây chuyện là nhóm thanh niên trí thức cũ, mà là thanh niên trí thức mới đến năm ngoái, Thẩm Nhất Phàm.
Hôm nay, hai cô gái trong thôn vì tranh giành Thẩm Nhất Phàm mà đ.á.n.h sứt đầu mẻ trán.
Lúc đầu tại họ đ.á.n.h , mà còn đ.á.n.h dữ dội, từ c.h.ử.i bới thô tục đến động tay động chân, túm tóc xé áo. Lúc kéo , hai cô vẫn còn hùng hổ mắng nhiếc đối phương.
Cả hai đều gào lên khẳng định là yêu chính thức của Thẩm Nhất Phàm...
Cô tặng khoai lang nướng cho Thẩm thanh niên trí thức, cô thì bảo lén đưa màn thầu trắng. Cô kể Thẩm thanh niên trí thức thơ tình cho , cô khoe Thẩm thanh niên trí thức thổi sáo trăng cho .
Tóm , từng lời từng chữ khiến dân làng mà mắt tròn mắt dẹt, ngây !
Vậy nên… Thẩm thanh niên trí thức chẳng là đang bắt cá hai tay ?
Trưởng thôn Lưu chuyện, sắc mặt đen như đáy nồi, lập tức cho đến điểm thanh niên trí thức áp giải Thẩm Nhất Phàm tới đối chất.
Các thanh niên trí thức khác tin cũng tò mò kéo đến xem náo nhiệt.
Lục Hạ và Tôn Thắng Nam cũng bế con đến hóng chuyện.
Lúc họ đến, Thẩm Nhất Phàm hiểu rõ ngọn ngành, đang giữa sân hùng hồn biện minh: “ hẹn hò với họ! Giữa chúng là tình bạn cách mạng trong sáng! Chắc chắn là hiểu lầm gì !”
Trưởng thôn thấy bộ dạng oan ức như thể là nạn nhân của , im lặng một lúc hỏi vặn : “Không hẹn hò, họ mang đồ ăn cho ?”
Thẩm Nhất Phàm nghiêm nghị đáp, mặt đỏ tim đập: “Đó là vì họ ngưỡng mộ tài năng của , học hỏi kiến thức từ , nên mới lấy lòng thôi.”
Lời , cả hiện trường chìm sự im lặng c.h.ế.t ch.óc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-truong-phu-phao-hoi-cua-ta-muoi-hang-toan-nang/chuong-216-tham-nhat-pham-bi-phat-co-huong-nam-ra-mat.html.]
Mọi vốn tưởng cố tình kiếm cớ chối tội, nhưng vẻ mặt nghiêm túc, chính trực của , liền lẽ tên thật sự nghĩ như .
Trong phút chốc, ai nấy đều cạn lời, gì cho với loại .
Lục Hạ suýt nữa thì bật thành tiếng. là kỳ quặc, đời kẻ mặt dày vô sỉ đến thế là cùng!
Anh cũng dùng cái đầu để nghĩ xem, thời buổi lương thực quý giá bao, nhà ai cũng thắt lưng buộc bụng. Nếu là yêu, ai dại dột mang lương thực tiết kiệm của cho ăn chứ? Thế mà Thẩm Nhất Phàm còn tỏ đó là điều đương nhiên.
Lúc , một trong hai cô gái lên tiếng, giọng run run vì tức giận: “Đồng chí Thẩm, như ? học hỏi từ khi nào? Chẳng giống những cô gái quê mùa khác, chủ động theo đuổi ?”
Thẩm Nhất Phàm nhíu mày, vẻ mặt thất vọng: “Đồng chí Ngô, nghĩ cô hiểu lầm . cô giống những cô gái khác là vì cô một trái tim ham học hỏi, cầu tiến, nên mới chủ động dạy cô. Cô nghĩ xem, mỗi chúng gặp đều dạy cô thơ, ngâm văn ?”
Cô gái họ Ngô lắc đầu nguầy nguậy: “ học với , đó là tôn trọng sở thích của . Hơn nữa, chính thơ tặng , còn bảo là riêng cho . tưởng chúng đang hẹn hò nên mới lén mang lương thực trong nhà cho ăn, mà cũng từ chối, còn ăn ngon lành mà!”
Thẩm Nhất Phàm xong, thở dài một : “Không ngờ đồng chí Ngô là thực dụng như , cô đang vấy bẩn tình bạn trong sáng cao giữa chúng !”
Cô gái họ Ngô tức đến nghẹn lời, định giải thích thì cô gái còn lên tiếng chen : “Anh thơ cho cô, là bài về gió, mây, ráng chiều ? Nếu là bài đó thì cũng cho , còn thề thốt là riêng cho . chuyện cảm động vô cùng, mang mấy cái màn thầu bột mì trắng mà nhà dành dụm để ăn Tết nỡ ăn cho .”
Cô gái họ Ngô xong im bặt, hốc mắt lập tức đỏ hoe, nước mắt trào . Những khác lúc cũng hiểu rõ chân tướng chuyện.
Vậy mà Thẩm Nhất Phàm vẫn còn đó hùng hồn giữa họ là tình bạn trong sáng.
Tình bạn trong sáng cái quái gì, dân làng xong chỉ c.h.ử.i thề!
Đây rõ ràng là bắt cá hai tay, lừa tình lừa tiền, còn lừa ăn lừa uống!
Người là con gái nhà lành, tưởng các đang tìm hiểu hẹn hò nên mới chắt chiu từng miếng ăn trong nhà mang cho. Anh thì , ăn xong chùi mép, đầu trở mặt quen , thật quá khiến tức giận!
Người nhà của hai cô gái xắn tay áo lên định lao đ.á.n.h một trận nhừ t.ử.
May mà trưởng thôn can ngăn kịp thời. Ông cũng để họ tiếp tục tranh cãi vô bổ, thẳng kết quả xử lý.
“Chuyện là Thẩm thanh niên trí thức sai . Ở thôn chúng giống như trong thành phố các , chuyện nam nữ ở riêng với học tập thơ văn gì đó, cũng chuyện nhận đồ của con gái nhà trở mặt bảo là tình bạn.
bây giờ chuyện lỡ , điều chuyện ảnh hưởng đến thuần phong mỹ tục. Thẩm thanh niên trí thức chịu chút hình phạt thì e là dân làng phục. Sau cứ để Thẩm thanh niên trí thức phụ trách gánh phân bón cho bộ đồng ruộng .”
Nói xong, ông cũng thèm để ý đến ý kiến phản đối của Thẩm Nhất Phàm, thẳng sang phụ trách điểm thanh niên trí thức là Cố Hướng Nam: “Cố thanh niên trí thức thấy quyết định thế nào?”