TN70: Tình Nồng Ngõ Cũ - Chương 48
Cập nhật lúc: 2026-04-15 09:27:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ồ, đây chẳng Tiểu Ngọc ?
Bưng đồ gì ngon thế ?”
Điêu Ngọc Liên bóp giọng dịu dàng hỏi, ánh mắt như cái móc câu liếc tay Tiền Ngọc.
Tiền Ngọc tự dưng rùng một cái, nắm c.h.ặ.t cặp l.ồ.ng trong tay, mở miệng đốp chát một câu.
“Liên quan gì đến bà chứ?”
Tiền Ngọc mặc kệ khuôn mặt lúc xanh lúc trắng của Điêu Ngọc Liên, vòng qua bà bước nhanh đến nhà họ Tạ.
“Hừ!
Xem cái vẻ kiêu ngạo của mày kìa, đáng đời nhà lão Tiền mống đàn ông nào chống gậy.”
Điêu Ngọc Liên tức đến nghiến răng, đ-ập quần áo thình thình, một lầm bầm c.h.ử.i rủa.
“Dì ơi, nhà ạ?”
Buổi chiều Lâm Tiêu Đồng , Tạ Đại Cước đang nghỉ ngơi trong phòng, Cao Tú Lan ở gian chính dùng vải vụn và bông thêm một chiếc đệm tựa mềm cho Tạ Đại Cước.
“Tiểu Ngọc đấy ?
Tìm dì việc gì ?
Cháu cầm gì đây?”
Cao Tú Lan thấy hai chiếc cặp l.ồ.ng cơm tay Tiền Ngọc, ngửi thấy mùi thức ăn mặn.
“Dì ơi, ba cháu bảo cháu mang ít thức ăn ngon sang, dì và chú nếm thử ạ, cháu về đây.”
Tiền Ngọc sợ Cao Tú Lan đùn đẩy với , đặt cặp l.ồ.ng xuống là chạy mất, khi cửa còn một câu.
“Dì ơi, cặp l.ồ.ng để mai cháu sang lấy ạ!”
“Ơ —— cái con bé chạy nhanh thế gì?”
“Đi chậm thôi nhé!”
Cao Tú Lan còn kịp mở nắp xem bên trong là món gì thì Tiền Ngọc chạy về nhà .
“Chà!
Mùi thịt chắc chắn là tay nghề của lão Tiền .”
Đợi đến tối khi Lâm Tiêu Đồng về, nhà thấy bàn ăn bày hai đĩa thức ăn mặn.
“Mẹ, tối nay nhà ăn sang thế ạ?”
Lâm Tiêu Đồng giúp lấy bát đũa đặt lên bàn, bữa tối thịnh soạn tối nay mà lưỡng lự hỏi Cao Tú Lan.
“Là nhà họ Tiền gửi sang đấy, chú Tiền của con đúng là bếp trưởng của tiệm cơm quốc doanh khác!”
Cao Tú Lan đẩy Tạ Đại Cước từ trong phòng , đáp một câu.
Lâm Tiêu Đồng bếp giúp xới cơm xong, ba quây quần bắt đầu dùng bữa.
Lâm Tiêu Đồng tiên gắp một miếng thịt cừu, đây là cách của món Lỗ, hành ba rô trộn với thịt cừu xào lăn.
Thịt cừu tươi mềm mọng nước, chút mùi gây nào, ăn cùng cơm trắng cũng hề thấy mặn.
Món còn là cá phi lê chiên xào, là món cung đình nổi tiếng, lát cá chép khi chiên xào ngoài giòn trong mềm, bên ngoài lát cá vàng óng ánh bao phủ bởi lớp sốt chua ngọt, ăn một miếng, hương vị thơm ngon vô cùng.
Thức ăn tối nay thực sự quá ngon, Lâm Tiêu Đồng đ-ánh chén hết hai bát cơm nhỏ.
Tay nghề của chú Tiền, khi mở cửa, mở một tiệm cơm tư nhân thì lo khách.
Chương 62 Đại gia họ Phó
Do tối qua ăn quá ngon, nên sáng hôm tâm trạng Lâm Tiêu Đồng , thong thả ngân nga một điệu nhạc nhỏ.
“Lâm Tiêu Đồng, hôm nay em vui thế?”
Hà Thúy Thúy Lâm Tiêu Đồng với gương mặt rạng rỡ nụ , nhịn mở miệng hỏi.
“ đấy, gặp chuyện gì ?
Nói cho .”
Nhan Duyệt sắp xếp đồ đạc quầy cho ngay ngắn, cô cũng cảm thấy hôm nay Lâm Tiêu Đồng đặc biệt vui vẻ.
“Chẳng lẽ là chồng em sắp về !”
Chị Mai lên tiếng trêu chọc, tay đang đan chiếc mũ nhỏ, sắp sang đông , cháu ngoại bà thể để lạnh .
“Làm gì ạ, là sắp phát lương , em vui thôi ạ, hi hi hi.”
Người thuê cuối cùng cũng sắp nhận tháng lương đầu tiên, nghĩ thôi cũng thấy vui .
“Thế thì đúng là chuyện đáng để vui thật.”
Nhan Duyệt gật đầu, mặc dù nhà cô thiếu tiền, nhưng khoản tiền đầu tiên tự kiếm suy cho cùng vẫn cảm thấy khác biệt.
“Mọi bây giờ vẫn nuôi con cái, như chị đây lương tới tay là mua sắm cái bồi bổ cái cho gia đình, lương cơ bản là đủ tiêu .”
Chị Mai nghĩ đến việc gia đình, con cái, lúc nào cũng lo toan chuyện củi gạo mắm muối.
Nhà bà lâu lắm cùng các chị em thiết ngoài mua sắm đồ đạc.
Vẫn là con gái sướng hơn.
Mọi vẫn đang trò chuyện rôm rả thì thấy tiếng giày da nện xuống sàn cộp cộp.
Bốn ngẩng lên thấy Phó Chính Cương , theo là Triệu Vân Vân lâu gặp.
“Cho một bao thu-ốc l-á Đại Tiền Môn!”
“Hai chai Mao Đài.”
Phó Chính Cương đ-ập tờ phiếu điều phối Mao Đài lên quầy.
“Xấp vải sợi hóa học cắt cho bốn thước.”
“Hai loại bánh điểm tâm mỗi loại lấy cho một cân.”
Phó Chính Cương giống như một đại gia mới nổi, ưỡn thẳng lưng chỉ trỏ quầy, mua một đống đồ mà hề chớp mắt.
“Một bao thu-ốc Đại Tiền Môn ba hào năm, Mao Đài bảy đồng một chai, vải sợi hóa học bốn hào ba một thước, điểm tâm hai hào bốn một cân.”
“Tổng cộng là mười sáu đồng năm hào năm xu.”
Lâm Tiêu Đồng quầy tính tiền, Nhan Duyệt và chị Mai đặt đồ lên quầy, dùng túi của tòa nhà bách hóa gói .
Phó Chính Cương rung đùi, cái “pạch" một cái đẩy hai tờ mười đồng đến mặt Lâm Tiêu Đồng.
Hắn vẹo miệng xoa xoa đầu, đầu Triệu Vân Vân đang cúi đầu ngoan ngoãn lên tiếng, khoát tay lớn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-tinh-nong-ngo-cu/chuong-48.html.]
“Lấy thêm cho một hũ kem dưỡng da Đại Hữu Nghị, một bánh xà phòng thơm nữa.”
Phó Chính Cương cảm thấy vẫn nên cho Triệu Vân Vân nếm chút ngọt ngào, Phó Chính Cương từ lâu còn là cái thằng kiết lỵ của ngày xưa nữa .
Khóe mắt liếc thấy Triệu Vân Vân khi mua mấy thứ cho phụ nữ bôi mặt bôi tay, tâm trạng rõ ràng hơn một chút.
Phó Chính Cương xì một tiếng trong lòng, đàn bà cũng khá nhận thời thế đấy, theo mới ngày lành để sống.
Cái lão già mặt sẹo thì thể cho cô cái gì chứ!
Phó Chính Cương thầm tính toán trong lòng:
“Để xem con đàn bà Triệu Vân Vân chủ động với chuyện ly hôn .”
“Kem dưỡng da Đại Hữu Nghị hai đồng, xà phòng thơm Phượng Hoa hai hào, tất cả đồ đạc cộng tổng cộng là mười tám đồng bảy hào năm xu.”
Lâm Tiêu Đồng nhanh nhẹn thối cho Phó Chính Cương một đồng hai hào năm xu.
Nhan Duyệt đưa một đống đồ cho Phó Chính Cương, khẽ hắng giọng một cái, ý bảo Triệu Vân Vân đây xách đồ.
Triệu Vân Vân ngẩng đầu dịu dàng :
“Để em.”
“Cầm cho chắc đấy, Mao Đài dễ kiếm .”
Phó Chính Cương thấy bộ dạng của cô thì yên tâm dặn dò một câu, xoay thẳng.
Triệu Vân Vân vươn tay nhận lấy đống túi lớn túi nhỏ, buổi sáng ăn no, giờ xách đồ thực sự chút đuối sức, ngón tay thắt đến mỏi đau.
Trên mặt vẫn ngoan ngoãn xách đồ theo Phó Chính Cương, hai dần xa.
“Trời đất ơi, cái tiêu tiền chớp mắt luôn.”
Hà Thúy Thúy nghĩ đến việc đó một lúc tiêu hết hơn nửa tháng lương của , mặt lộ vẻ vô cùng kinh ngạc.
“Nhìn đàn ông đó mặc bộ đồ Tôn Trung Sơn, tóc còn chải bóng lộn dầu, cái điệu bộ đó chắc là một lãnh đạo, hoặc thì cũng là con cái nhà lãnh đạo.”
Chị Mai kiến thức rộng rãi, bộ dạng khoe khoang của Phó Chính Cương mà lắc đầu .
Bà chỉ là hiểu bình thường ăn cái giọng điệu giống như bọn Việt gian thế .
Câu tiếp theo hình như sắp thốt :
“Yoshi, hoa cô nương!
Kẹ kẹ kẹ.”
“Người đó , là của Ủy ban Cách mạng đấy.”
Lâm Tiêu Đồng khi thấy Phó Chính Cương dẫn Triệu Vân Vân , radar hóng hớt lập tức hoạt động.
“Tiểu Lâm, em quen hai đó ?”
Chị Mai thấy đàn ông đó thuộc Ủy ban Cách mạng thì sắc mặt lập tức đổi, hèn gì giữa thanh thiên bạch nhật mà dám thản nhiên mua nhiều đồ như .
“Chị Mai, chỉ em quen, mà cũng từ lâu !”
Lâm Tiêu Đồng lấy hạt dưa thong thả c.ắ.n, dù hai cũng sớm xuất hiện trong kho bát quái của họ .
“Rốt cuộc là ai thế?
Đừng úp mở nữa, mau .”
Nhan Duyệt câu của Lâm Tiêu Đồng cho tò mò ngứa ngáy, đôi mắt đào hoa Lâm Tiêu Đồng.
“Lâm Tiêu Đồng, em chắc là cái tên ngốc rơi xuống hố phân chứ?”
Hà Thúy Thúy tỉ mỉ nhớ diện mạo của Phó Chính Cương, đột nhiên lên tiếng một câu.
“Ái chà!
Chị Thúy Thúy chị đúng là vẫn thông minh lanh lợi như ngày nào nha!”
Lâm Tiêu Đồng nhướng đôi lông mày nhỏ, phủi phủi vụn hạt dưa tay, tiếp.
“Tên đó chính là con trai út nhà Chủ tịch Phó ở nhà máy thực phẩm 2 thành phố, chuyện nhà chắc chị Mai rõ nhất.”
“Hóa là nó !
Hèn chi, thằng nhóc với ba nó mặt mũi giống hệt .”
Chị Mai thấy , lập tức hứng thú hẳn lên, đặt đống len tay xuống, ghé sát hạ thấp giọng .
“Chị dạo thằng nhóc đó, chính là cái bà Hạ Thải Vân , khắp nơi tìm bà mai để tìm cho nó một cô vợ thành phố.”
“Hạ Thải Vân tuyên bố rằng con dâu xinh là thứ yếu, nhất là công việc.”
“Chị đám bà mai vùng đó đều Hạ Thải Vân quấy nhiễu hết một lượt, giờ bà mai nào thấy bà cũng độn thổ cho xong, chỉ sợ bà bám lấy.”
“Em bảo xem, tìm con dâu mà yêu cầu nhiều thế , nào đầu óc bình thường mà dám gả con gái ?”
“Chuyện thì đúng là em qua?”
Lâm Tiêu Đồng còn Hạ Thải Vân đang bận rộn tìm vợ cho Phó Chính Cương.
“Mẹ ở ngoài khắp nơi tìm con dâu, mà bản đứa con trai chẳng tự tìm một phụ nữ ?”
Hà Thúy Thúy hiểu nổi, đây là vở kịch gì nữa đây.
“Cô gái hôm nay là ở đại viện nhà em, cô lấy chồng .”
Lâm Tiêu Đồng bóc một múi quýt nhét miệng, tiếp tục quăng quả b.o.m lớn hố bát quái.
Quýt ngọt thật, chua chua ngọt ngọt, c.ắ.n một miếng là nước mọng tràn trề.
“!!!
Trời đất ơi, cái cũng quá kích thích .”
Ba lập tức chấn động đến ngẩn ngơ, há hốc miệng gì.
“Đây chẳng là trò lưu manh ?
Họ sợ tố cáo ?”
Chị Mai vốn ít nam nữ vì quan hệ bất chính mà Ủy ban Cách mạng bắt thẩm vấn.
Lúc thả về thì cũng lột mất một lớp da, còn cạo đầu âm dương, thỉnh thoảng còn lôi cho đấu tố.
“Tên đó chính là của Ủy ban Cách mạng mà.”
Nói thế là chị Mai hiểu ngay cái lắt léo bên trong, hóa là nhà bắt nhà đây mà!
một điểm Lâm Tiêu Đồng cũng hiểu, Phó Chính Cương dám dẫn Triệu Vân Vân ngoài, sợ chồng cô đ-ánh cho một trận ?