TN70: Tình Nồng Ngõ Cũ - Chương 100
Cập nhật lúc: 2026-04-15 09:44:16
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Từ tháng mười năm ngoái thư cho con bảo con giúp đỡ gia đình, cho nên mỗi tháng con đều gửi năm đồng về."
Lời dứt, trong đám đông nhỏ giọng :
“ bảo mà, năm ngoái cứ thấy mụ Điêu Ngọc Liên bưu điện rút tiền suốt, còn tưởng là gửi thư gửi đồ cho con gái chứ?"
“Ai dè là đòi tiền con gái !"
“Thật đúng là ngờ tới!"
“ thế, đúng thế."
Ngô Xuân Yến thẳng ánh mắt sắp phun lửa của Ngô Thắng Lợi, hề lùi bước.
“Hôm nay nhân lúc các dì đều ở đây, con định đoạt chuyện tiền phụng dưỡng luôn."
“Giấy trắng mực đen cho rõ ràng, như lỡ con đúng, bố thể cầm tờ giấy kiện con bất hiếu."
“ đấy, đây tất cả chúng đều thể chứng."
“Vẫn là giấy trắng mực đen thì hơn, cho rõ ràng."
“Chậc chậc, như Điêu Ngọc Liên chắc là thể tùy tiện lật lọng nữa."
“Mấy lời lúc chẳng các bà cũng thấy ?
Người cảm thấy năm đồng chẳng bõ bèn gì!
Chẳng chừng sang năm há miệng chờ sung đòi mười đồng tám đồng chừng."
Ngô Thắng Lợi cũng coi như thấu , Mã Bảo Quốc chắc chắn là do con khốn tìm tới, chuyện mặt chính là ép đồng ý.
Sự đến nước cũng chỉ thể nghiến răng đồng ý, cố nặn nụ .
“Yến Tử, con thật đúng là hiểu lầm ý của con ."
“Được, cứ theo ý con, chúng xuống."
“Giấy trắng mực đen, cho rõ ràng rành mạch."
“Yến Tử, như con hài lòng ?"
Câu cuối cùng của Ngô Thắng Lợi là nghiến răng nghiến lợi mà thốt .
Ngô Xuân Yến xong tiên cúi chào các dì trong đại viện một cái, ngẩng đầu lên trong mắt thấp thoáng ánh lệ.
“Các dì ơi, nếu con chỗ nào đúng, xin cứ nhắc nhở con."
“Yến Tử, con cái gì thế."
“ mà đứa con gái mỗi tháng đưa tiền cho như thế, mừng còn chẳng kịp, mà trách con đưa ít ."
“ thế, con bé nhà mà như thế thì mơ cũng tỉnh."
Ngày thường nhà ai con gái về nhà đẻ mang theo một cân thịt là ghê gớm lắm , m-ông còn ấm chỗ là cả cái đại viện tin hết .
Cuối cùng sự chứng kiến của trong đại viện, Ngô Thắng Lợi đích tờ thỏa thuận.
Giấy trắng mực đen rõ ràng Ngô Xuân Yến khi mỗi tháng gửi về nhà sáu đồng đúng hạn, coi như là tiền phụng dưỡng cho Ngô Thắng Lợi và Điêu Ngọc Liên.
Thỏa thuận lập thành hai bản, khi ký tên, hai cha con Ngô Thắng Lợi và Ngô Xuân Yến mỗi giữ một bản.
Chương 130 Mùa xuân thứ hai của sự nghiệp
Ngày hôm đó Ngô Xuân Yến ngay cả cơm trưa cũng ăn ở nhà, vội vã cầm tờ thỏa thuận rời .
Trước khi còn ghé qua tìm bạn Ngụy Minh Hoa, hai gặp ở cửa nhà họ Ngụy.
“Yến Tử, về ."
“Trời ơi!
Sao g-ầy nhiều thế , học đại học mệt thế ?"
Ngụy Minh Hoa thấy gương mặt nhỏ nhắn g-ầy rộc của bạn , xót xa nắm lấy tay Ngô Xuân Yến.
Nói xong bà nghĩ ngợi một lát, buông tay lấy từ trong túi một tờ mười đồng nhét tay bạn.
“Tiền lương ăn Tết tiêu sắp hết , chỉ còn từng thôi, cầm lấy mà dùng ."
“Minh Hoa, cần , ……"
“Ôi dào, cầm lấy , đến trường cũng đừng học quá sức, sức khỏe là quan trọng nhất đấy."
Ngô Xuân Yến nhịn ôm chầm lấy Ngụy Minh Hoa vẫn còn đang lải nhải.
“Ừm, , cảm ơn , Minh Hoa."
Vào lúc tồi tệ nhất của cô, một quan tâm cô như bên cạnh, thật .
……
Phó Chính Trạch nương nhờ Cục trưởng Vương, giờ đang nhúng tay mảng đen, cả ngày mặt ở nhà.
Sự nghiệp đón chào mùa xuân thứ hai, dựa cây lớn thì dễ hóng mát, tay còn mấy tên lâu la giúp việc.
Lúc đang ghế, dùng ngón tay thoa nhẹ kem dưỡng da lên mu bàn tay.
“Đại ca, tối nay chúng hành động luôn chứ?"
“Nhân lúc nhà máy còn , đúng lúc một mẻ lớn!"
Người đang khúm núm khom lưng chính là lão Nhị gian xảo trong bộ ba rơi xuống hố phân , Hồ Nhị Mao.
“Nhỏ tiếng chút, tao điếc ."
Phó Chính Trạch nhíu mày, đưa mắt liếc Hồ Nhị Mao đang khom lưng.
“Dạ ."
Hắn nghĩ ngợi một lát thắc mắc hỏi:
“Nói cũng , hai thằng em của mày đáng tin ?"
Hắn quan tâm đến chuyện , dù cũng từng hố một vố đau đớn.
Ch-ết tiệt, nghĩ đến cái thằng em trai ngu xuẩn hiện đang cải tạo .
Đen đủi!
“Tất nhiên , đại ca, chuyện cứ yên tâm, đều là những thật thà cả."
“Không chuyện khác, sức lực thì lớn lắm, công việc tối nay đúng là phù hợp."
“Thế thì , việc gì thì đừng phiền tao."
Phó Chính Trạch vẻ mặt kiên nhẫn, hiện giờ theo Cục trưởng Vương, vì phóng túng quá độ nên tinh thần khó tránh khỏi chút suy nhược.
Ban ngày việc gì đều ngủ bù, giờ thấy thắt lưng đau mỏi.
“Dạ ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-tinh-nong-ngo-cu/chuong-100.html.]
Hồ Nhị Mao nịnh nọt, cẩn thận ngó nghiêng xung quanh, thoắt cái lách khỏi một con ngõ nhỏ.
“Cái thứ quái gì chứ, chỉ là cái thằng bán m-ông mà còn bày đặt lên mặt với tao!"
“Đàn ông con trai gì mà cứ như con mụ lẳng lơ, còn bôi kem dưỡng da, thật là buồn nôn!"
Hồ Nhị Mao từ năm ngoái bắt đầu nhúng chàm, vốn định kiếm một món hời bên ngoài.
Chẳng ngờ sắp xếp việc trướng Phó Chính Trạch, thực sự khinh thường loại từ tận xương tủy.
“Mẹ kiếp, nếu đứa phá đám thì vàng miếng đến tay từ lâu ."
Hồ Nhị Mao lẩm bẩm c.h.ử.i rủa.
……
Tết sắp qua , Tạ Nghệ cũng trở về đơn vị, chuyến tàu về Dương Thành là mười giờ mười phút tối.
Cả gia đình bốn nhà họ Tạ tới ga tàu hỏa từ sớm, Tạ Nghệ đeo túi lớn túi nhỏ.
Trong túi đựng mấy hũ dưa muối tự tay Cao Tú Lan , một bộ quần áo mới, lương khô, và mấy cuốn sổ chép tay.
Đợt lúc Tạ Nghệ và Lâm Tiêu Đồng rảnh rỗi chép sách, sách Toán cơ bản chép xong, bèn để mang .
Cao Tú Lan đút hai tay túi áo Tạ Nghệ đang quấn áo bông to sụ, dặn dò kỹ lưỡng.
“Con trai, tàu thì cẩn thận một chút, đêm ngủ đừng ngủ say quá."
“Tú Lan, nó lớn tướng , tự mà."
Tạ Đại Cước miệng nhưng vẫn bước tới chỉnh cổ áo cho con trai.
“Lão Tạ, chúng mua ít cam cho con mang theo ăn tàu , thấy ở cửa bán đấy."
Cao Tú Lan kéo Tạ Đại Cước sải bước ngoài, để gian cho đôi vợ chồng trẻ.
“Tiêu Đồng, lúc ở nhà, em nhớ ?"
Lúc chờ tàu đông lắm, Tạ Nghệ nhân lúc ai chú ý nhỏ giọng lời tâm tình.
“Tất nhiên , ở ngoài cũng tự chăm sóc nhé."
Lâm Tiêu Đồng mặt nở nụ , len lén nắm lấy bàn tay lớn của Tạ Nghệ nhanh ch.óng buông .
“Lúc rảnh thì học một lát là , cũng đừng ép bản quá."
“Tiêu Đồng, em yên tâm, nhất định sẽ xem kỹ mà."
Ép buộc?
Không tồn tại .
Ép buộc đối với đàn ông mà chính là ý nghĩa “ ", trong từ điển của đàn ông hai chữ “ ".
“Sức khỏe vẫn là quan trọng nhất, đợi đến mùa hè em sẽ đảo thăm ."
Nói đoạn cô cũng chút đến đảo hải nam ăn dừa, nhặt hải sản, thổi gió biển thật thoải mái.
“Tiêu Đồng em thật ."
Tạ Nghệ suy nghĩ trong lòng mặt, mắt Tiêu Đồng đang , tim đ-ập thình thịch liên hồi.
Mười phút Cao Tú Lan và Tạ Đại Cước , Tạ Đại Cước đưa túi cam nhỏ cho Tạ Nghệ, vỗ vỗ vai con trai.
“Tu tu ——"
Đoàn tàu phát tiếng còi hú, nhân viên đường sắt xoạch một cái kéo cửa toa tàu, những chờ tàu đều dậy kéo hành lý chen chúc lên tàu.
“Bố, , Tiêu Đồng con đây."
Tạ Nghệ cũng xách hành lý đất sải bước lên tàu, khi vẫy tay chào nhà.
Ba Cao Tú Lan, Tạ Đại Cước và Lâm Tiêu Đồng cũng chạy tới cạnh sân ga, vẫy tay thật mạnh với Tạ Nghệ.
Tạ Nghệ bên cửa sổ, thò đầu hét lớn:
“Mọi cũng về ạ."
Nhìn đoàn tàu lao nhanh v.út qua, bóng hình nhà dần trở nên nhỏ bé, cuối cùng biến mất khỏi tầm mắt.
Anh sờ lên ng-ực trái của , trong túi áo trong đặt một tấm ảnh cả gia đình nho nhỏ.
Trái tim đang đ-ập ngừng, tất cả những gì bây giờ cũng là để bảo vệ cuộc sống yên bình cho gia đình trong hồ đồng.
Anh là một phàm trần, kiếp chỉ mong đất nước yên bình, nhà khỏe mạnh.
……
Ba nhà họ Tạ cũng về, quấn áo bông dày, đút hai tay túi, sóng vai bộ về.
Cũng gần mười giờ rưỡi , ban đêm nhiệt độ lạnh lắm, thở phả đều ngưng thành sương trắng.
Cao Tú Lan rụt cổ :
“Cái thời tiết quái quỷ , thật là lạnh ch-ết ."
Tạ Đại Cước cầm đèn pin, nheo mắt :
“Trên lò vẫn còn dư canh thịt dê, đợi lát nữa về chúng hâm nóng uống cho ấm ."
Lâm Tiêu Đồng phụ họa một câu:
“Con còn nướng khoai lang lò nữa."
“Được, chúng mau về thôi."
Ba nhanh ch.óng về phía hồ đồng, giờ nhà nào nhà nấy đều ngủ .
Trong ngõ nhỏ đen ngòm, yên tĩnh vô cùng, thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng mèo kêu ch.ó sủa.
Ba lặng lẽ sân, kinh động đến trong đại viện.
……
Tại một nơi nào đó ở Kinh Thị đang việc hăng say, thỉnh thoảng truyền đến tiếng đứt quãng.
Một giọng đang hối thúc:
“Đại ca, Lão Tam, hai đào ?"
Có mất kiên nhẫn:
“Đừng giục nữa, đang đào đây ?"
“ thế, Nhị ca, ban đêm ban hôm bắt chúng em tới đào hố, đây chính là cái mẻ lớn mà đấy hả?"
“Lấy nhiều lời vô ích thế, Lão Tam chú mày dùng sức chút coi!"
Mùa đông khắc nghiệt đất hầu hết đều đóng băng, chẳng dễ đào chút nào, đào một lát mà lòng bàn tay đau rát .