TN70: Nữ Phụ Trà Xanh Xinh Đẹp - Chương 53: Hai Người Anh Gặp Nhau, Thẩm Vệ Sơn Lại Ăn Dấm Chua

Cập nhật lúc: 2026-02-13 18:13:04
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nghe thấy Lâm Hướng Mỹ thản nhiên gọi Đỗ Trường Viễn là ngay mặt Thẩm Vệ Sơn, Đỗ Trường Viễn khó hiểu cô. Thấy em gái rạng rỡ, nghiêng nhường đường: “Vào trong .”

Hai phòng, Đỗ Trường Viễn đóng cửa , chỉ tay về phía ghế sô pha: “Ngồi .”

Lâm Hướng Mỹ hưng phấn thôi, cũng chẳng buồn xuống, cô tiến lên mật nắm lấy tay Đỗ Trường Viễn, chỉ Thẩm Vệ Sơn, hớn hở hỏi: “Anh, đoán xem, đoán xem là ai?”

Anh là ai? Là Thẩm Vệ Sơn, nhưng là Thẩm Vệ Sơn nguyên bản sống ở thời đại . Đây là chuyện hai với lúc ở nhà Lâm Hướng Mỹ.

Chẳng lẽ Tiểu Mỹ đoán quan hệ của hai ? Chẳng lẽ lúc Tiểu Mỹ thật, hai đang yêu ?

Sắc mặt Đỗ Trường Viễn trở nên nghiêm trọng. Tiểu Mỹ yêu đương cũng , nhưng ngốc nghếch dẫn đến mặt gọi là "" trực tiếp như ? Đây là khai hết phận với Thẩm Vệ Sơn ?

Tiểu Mỹ liều lĩnh. Gia đình Thẩm Vệ Sơn là thành phần bần nông chính gốc, với bối cảnh đó, sẽ nghĩ gì về chuyện xuyên thư quái đản ?

Huống hồ Thẩm Vệ Sơn , qua là loại thâm trầm, tâm cơ nhỏ.

Chỉ trong chớp mắt, Đỗ Trường Viễn nghĩ ngợi nhiều. Thậm chí còn tính đến chuyện nếu Thẩm Vệ Sơn lật lọng tố cáo họ là kẻ điên, sẽ đưa Lâm Hướng Mỹ chạy , trốn thế nào.

Thấy Đỗ Trường Viễn thần sắc âm trầm, đang não bổ cái gì, Lâm Hướng Mỹ cũng úp mở nữa, trực tiếp công bố đáp án.

Cô cố ý hạ thấp giọng, thần bí mà hưng phấn: “Anh, là Tiểu Sơn đấy, Tiểu Sơn ở cạnh nhà ngày xưa !”

Cái gì? Thẩm Vệ Sơn là Tiểu Sơn? Đỗ Trường Viễn sửng sốt, kéo Lâm Hướng Mỹ sang một bên, nghi hoặc hỏi nhỏ: “Tiểu Mỹ, lúc nãy ở nhà em thế, mới loáng một cái biến thành Tiểu Sơn ? Hay là em nhầm?”

Hừ! Chuyện còn trách ai , chẳng tại cái tên Thẩm Vệ Sơn kỳ quặc .

Lâm Hướng Mỹ lườm Thẩm Vệ Sơn một cái, giải thích với Đỗ Trường Viễn: “Anh, chuyện đều tại Tiểu Sơn, đây cứ giấu , thấy ..., hai chúng chuyện một lúc, mới chịu khai thật.”

Lâm Hướng Mỹ tự động lược bỏ quá trình nhận đầy phức tạp và khó của với Thẩm Vệ Sơn.

Đỗ Trường Viễn qua đầu Lâm Hướng Mỹ, quan sát Thẩm Vệ Sơn, thử thăm dò: “Trường b.ắ.n Lam Hồ?”

Khóe miệng Thẩm Vệ Sơn cong lên, hề do dự đáp: “10 điểm, 9 vòng.”

Đây là điểm giống hệt mà hai đạt trong một hứng chí thi thố tại trường b.ắ.n kiếp .

Lúc đó chỉ hai họ, kết quả ai khác .

Đây là một kỷ niệm nhỏ thú vị trong đời, đó họ cũng từng kể với ai.

Lâm Hướng Mỹ mà ngơ ngác, , tò mò hỏi: “Hai đang gì thế?”

hai đàn ông hẹn mà cùng phớt lờ cô, một lát.

Đỗ Trường Viễn hiểu ý : “Tiểu Sơn.”

Thẩm Vệ Sơn cũng : “Thần ca.”

Hai đàn ông cao lớn, tuấn đồng thời vươn tay, gạt cái "vật cản" Lâm Hướng Mỹ đang giữa .

Sau đó mỗi bước tới một bước, dang rộng vòng tay, ôm c.h.ặ.t lấy , vỗ mạnh lưng đối phương.

Đột nhiên hai đàn ông thô lỗ gạt sang một bên, Lâm Hướng Mỹ vững, lùi hai bước, bắp chân va cạnh sô pha, phịch xuống.

“Hai bệnh !” Lâm Hướng Mỹ đập sô pha kháng nghị. Muốn ôm thì cứ ôm, đẩy cô gì!

hai đàn ông gặp cố nhân chẳng thèm để ý đến cô nàng đang xù lông, vẫn ôm khăng khít.

Đỗ Trường Viễn vui mừng: “Tiểu Sơn, bao nhiêu năm gặp, thật ngờ thể gặp ở đây.”

Ánh mắt Thẩm Vệ Sơn cũng đầy ý : “Thần ca, em cũng vui vì gặp .”

Kiếp , khi nhà Thẩm Vệ Sơn chuyển , hai căn biệt thự sát vách .

Thẩm Vệ Sơn là con một, nhưng bố mất sớm vì t.a.i n.ạ.n giao thông, sống với ông bà nội từ nhỏ.

Tính tình vốn nhút nhát, thích chơi với đám trẻ khác, chỉ duy nhất với cô chị hàng xóm hoạt bát Lâm Hướng Mỹ là ngoại lệ.

Sau khi bố Lâm Hướng Mỹ ly hôn, hai em sống riêng, trong nhà lớn nên tự do. Thẩm Vệ Sơn hễ rảnh là trèo tường sang nhà họ Lâm tìm Lâm Hướng Mỹ, ngày nghỉ khi ở lì bên đó cả ngày.

Lâm Hướng Thần lớn hơn Thẩm Vệ Sơn nhiều tuổi, như một lớn Thẩm Vệ Sơn trưởng thành.

Lâm Hướng Thần chiếu cố em nhỏ em gái bắt nạt . Anh còn thường xuyên mắng Lâm Hướng Mỹ bắt nạt Tiểu Sơn.

Sau Thẩm Vệ Sơn lính, liên lạc khó khăn, cộng thêm ông bà nội chuyển về quê nên hai bên mất tin tức của .

Mấy năm trôi qua, ngờ gặp ở cái nơi thần kỳ và xa lạ , Lâm Hướng Thần (giờ là Đỗ Trường Viễn) vô cùng xúc động, ôm c.h.ặ.t lấy Thẩm Vệ Sơn buông: “Tốt quá! Thật là quá!”

Thẩm Vệ Sơn cũng động lòng, ôm c.h.ặ.t lấy Đỗ Trường Viễn.

Bao nhiêu lời đều gói gọn trong cái ôm nồng nhiệt .

Bị bỏ rơi sô pha, Lâm Hướng Mỹ ôm cái gối đặt lên đùi, chống cằm ngán ngẩm hỏi: “Này! Hai đàn ông ôm lâu thế, xong hả?”

Nghe thấy tiếng kháng nghị của Lâm Hướng Mỹ, hai mới buông , .

Họ xuống sô pha, kẹp Lâm Hướng Mỹ ở giữa. Lâm Hướng Mỹ ôm gối, trai bên trái, Tiểu Sơn bên , hạnh phúc thở dài: “Ôi, thế thật . Chúng bây giờ cứ như đang ở biệt thự Rừng Phong 28 .”

Ba sô pha, Lâm Hướng Mỹ giữa, hai họ hai bên.

Cảnh tượng thực sự giống hệt những buổi chiều cuối tuần ngày nghỉ ở kiếp .

Đỗ Trường Viễn và Thẩm Vệ Sơn đều , hẹn mà cùng đưa tay xoa đầu Lâm Hướng Mỹ, tay hai chạm giữa trung. Thẩm Vệ Sơn khựng một chút rụt tay về.

Đỗ Trường Viễn nhận ánh mắt Thẩm Vệ Sơn Lâm Hướng Mỹ khác xưa nhiều, bất động thanh sắc xoa đầu em gái một cái, Thẩm Vệ Sơn : “Tiểu Sơn, Tiểu Mỹ tỷ của tới đây lâu như , đa tạ giúp đỡ nhé.”

Ba chữ “Tiểu Mỹ tỷ”, Đỗ Trường Viễn cố ý nhấn mạnh. Anh Thẩm Vệ Sơn, chờ đợi phản ứng.

Tiểu Mỹ tỷ. Lâm Hướng Mỹ thấy xưng hô quen thuộc , Thẩm Vệ Sơn hì hì: “Anh, , lúc nãy Tiểu Sơn còn nhất quyết bắt em gọi là đấy, hai đứa em còn cãi nửa ngày xem ai lớn hơn.”

Thẩm Vệ Sơn liếc Lâm Hướng Mỹ vô tâm vô tính, giả vờ vô tình chỉnh cổ áo khoác cho cô, ôn hòa với Đỗ Trường Viễn: “Thần ca, bao nhiêu năm qua, một nửa thời gian của em là ở nhà , thì khách sáo quá.”

“Cũng đúng, chúng cần mấy lời khách sáo giả tạo đó.” Đỗ Trường Viễn .

Anh chuyển chủ đề: “Tiểu Sơn, chuyện gia đình hiện tại lẽ sắp gặp rắc rối lớn, ngày mai về ngay. Lần tới là khi nào, Tiểu Mỹ tỷ của ở đây, phiền để mắt chăm sóc giúp . Cô một dắt theo ba đứa trẻ, thực sự yên tâm.”

“Chuyện của Tiểu Mỹ cứ yên tâm, em đây .” Thẩm Vệ Sơn xoa đầu Lâm Hướng Mỹ.

Lâm Hướng Mỹ theo bản năng liếc Đỗ Trường Viễn, lén nhéo eo Thẩm Vệ Sơn một cái, trừng mắt . Làm gì thế, trai đang ở đây, đừng mà táy máy.

Thẩm Vệ Sơn nhanh tay nắm lấy tay Lâm Hướng Mỹ một cái buông khi cô kịp phản ứng, nhướng mày. Sao nào, đây ở nhà em, mặt trai em, em chẳng vẫn đối xử với như thế .

Nhìn hai âm thầm đấu đá, cảm giác giống kiếp , giống.

Đỗ Trường Viễn kiếp lăn lộn thương trường, qua là ngay hai vấn đề.

Thấy mặt mà Thẩm Vệ Sơn chẳng hề kiêng dè, lúc thì mật chỉnh cổ áo, lúc vô tình chạm tóc Lâm Hướng Mỹ, Đỗ Trường Viễn trong lòng hiểu rõ.

Thôi thì, bao nhiêu năm trôi qua, dù đổi địa điểm, đổi phận, tâm tư của Tiểu Sơn dành cho Tiểu Mỹ vẫn chẳng hề đổi.

Nghĩ đến kiếp Lâm Hướng Mỹ đến năm 25 tuổi vẫn mảnh tình vắt vai, Đỗ Trường Viễn cảm thấy mừng cho em gái.

Chưa bàn đến tình cảm thanh mai trúc mã, ít nhất họ cũng hiểu rõ gốc rễ của . Nếu hai thành đôi, ít nhất họ thể chung sống mà cần đề phòng bí mật phận của . Bằng , cứ giấu giếm cũng là một gánh nặng.

Huống hồ, ánh mắt Tiểu Sơn, thể thấy lẽ còn thích Tiểu Mỹ hơn cả .

Mà Tiểu Mỹ dường như cũng vô tình với Tiểu Sơn. Những cử chỉ mật vô thức tố cáo tâm tư của cô.

Nếu họ thực sự thành đôi, đó là chuyện cho cả ba .

Thấy hai cứ đứa nhéo một cái, đứa sờ một cái, động tác nhỏ ngừng, Đỗ Trường Viễn cảm thấy "ngứa mắt", nhưng như một cha già cảm thấy an lòng vì con gái cuối cùng cũng rước.

Đợi hai nô đùa xong, Đỗ Trường Viễn hắng giọng: “Tiểu Sơn, về nhà họ Đỗ, ngóng tin tức gì ?”

chuyện trong sách cũng chỉ là trong sách, thực sự xảy vẫn là ẩn . Có Thẩm Vệ Sơn ở đây, Đỗ Trường Viễn hỏi thăm thêm.

Nhớ đến mục đích chính của , Thẩm Vệ Sơn nghiêm túc : “Thần ca, cây to đón gió, nhà họ Đỗ theo tin tức em thì rắc rối nhỏ . Nếu thể, về hãy tranh thủ quyên góp hoặc tặng bớt tài sản , lẽ sẽ giữ bình yên nhất thời.”

“Tiêu tài miễn tai, đây đúng là một cách .” Đỗ Trường Viễn gật đầu tán thành.

thở dài: “Có lẽ Tiểu Mỹ cũng với , lúc tới đây, Đỗ Trường Viễn nguyên bản t.a.i n.ạ.n hôn mê mấy tháng, việc kinh doanh đều do cha tiếp quản. tỉnh hồi phục hai tháng là lập tức đến Song Sơn ngay.”

“Cho nên hiện tại hề tham gia việc kinh doanh của nhà họ Đỗ. Vừa về đòi quyên góp tài sản, e là khó thực hiện.”

Thẩm Vệ Sơn tỏ vẻ thấu hiểu: “Giữ cũng hẳn là , cứ gồng vượt qua giai đoạn , đợi đến khi ‘trút bỏ mũ’ là thôi. Hướng Mỹ , phần lớn tài sản tịch thu đều trả , đó sẽ là vốn liếng để nhà họ Đỗ Đông Sơn tái khởi.”

Đỗ Trường Viễn gật đầu: “ là nên như .”

Hai đàn ông kẻ tung hứng, bàn bạc về những rắc rối sắp tới của nhà họ Đỗ, trao đổi ý kiến để tìm phương án ứng phó ít rủi ro và tổn thất nhất.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tn70-nu-phu-tra-xanh-xinh-dep/chuong-53-hai-nguoi-anh-gap-nhau-tham-ve-son-lai-an-dam-chua.html.]

Ngồi giữa hai , Lâm Hướng Mỹ thấy Thẩm Vệ Sơn và Đỗ Trường Viễn cứ nghiêng chuyện qua đầu , mỗi gác một tay lên thành sô pha, trò chuyện rôm rả.

lọt thỏm trong vòng vây của hai , trái , mấy định chen góp vui nhưng khe hở để xen lời.

Cuối cùng cô bỏ cuộc, tựa lưng , nhường gian cho hai đàn ông.

Thôi , cô là thừa chứ gì.

Đỗ Trường Viễn và Thẩm Vệ Sơn từ chuyện nhà họ Đỗ sang nhà họ Thẩm, bàn về thế cục hiện tại và những cơ hội trong tương lai khi thời đại đổi.

Hai càng càng hăng, cứ thế xích gần , ép gian của Lâm Hướng Mỹ nhỏ .

Lâm Hướng Mỹ ép đến khó thở, ngó lơ nên bực thẳng dậy, đẩy Đỗ Trường Viễn một cái vỗ mạnh đùi Thẩm Vệ Sơn: “Hai xích chút , ép c.h.ế.t .”

“Đừng phá.” Đỗ Trường Viễn đưa tay ấn trán Lâm Hướng Mỹ, đẩy cô tựa thành sô pha vì cô đang chắn tầm mắt của .

Thẩm Vệ Sơn thì nắm lấy bàn tay cô vỗ lên đùi , xoa nhẹ một cái buông , hỏi: “Hay là em sang bên với ?”

“Không thèm.” Lâm Hướng Mỹ dứt khoát từ chối. Cô cứ thích giữa đấy.

Hai đàn ông tiếp tục đàm đạo.

Lúc đầu Lâm Hướng Mỹ còn chăm chú , đó thì bắt đầu lơ đãng, đầu tựa thành sô pha, ngáp ngắn ngáp dài.

Quả nhiên, chuyện của đàn ông thật là nhàm chán. Mấy chuyện quốc gia đại sự mấy năm nữa mới xảy mà giờ họ bàn luận hăng say thế để !

Thấy hàng mi dài của Lâm Hướng Mỹ run run, hai mí mắt sắp dính , Thẩm Vệ Sơn khẽ, nhỏ: “Thần ca, Tiểu Mỹ buồn ngủ , cũng muộn . Hay là chúng em về , liên lạc qua điện thoại nhé?”

“Được.” Đỗ Trường Viễn xoa đầu Lâm Hướng Mỹ, dậy, đến bàn nhanh hai điện thoại đưa cho Thẩm Vệ Sơn: “Đây là hai riêng của , nếu ở đó thì , thì là vắng.”

Thẩm Vệ Sơn cũng một dãy : “Đây là đơn vị của em, nhưng nếu gọi thì đừng là Đỗ Trường Viễn, cứ bảo là Thần ca tìm.”

Đỗ Trường Viễn nhận lấy: “Được.”

Lâm Hướng Mỹ che miệng ngáp, ngước hai đàn ông cao lớn.

Thấy họ trao đổi phương thức liên lạc, bàn bạc cách thức liên lạc , còn nghiêm túc hẹn mấy câu mật mã cho các tình huống khác , Lâm Hướng Mỹ nhịn phì .

Hai cứ thần hồn nát thần tính, còn tưởng họ là đại nhân vật của tổ chức bí mật nào đó đang thực hiện nhiệm vụ cơ mật bằng.

Cả hai đồng thời cô. Đỗ Trường Viễn buồn hỏi: “Cười gì thế?”

Lâm Hướng Mỹ xua tay: “Không gì, gì, hai tiếp tục .”

Hai dặn dò thêm vài câu cuối cùng cũng xong.

Thẩm Vệ Sơn bước tới, nắm lấy hai tay Lâm Hướng Mỹ kéo cô dậy khỏi sô pha: “Đi thôi, về nhà nào.”

“Tiểu Mỹ, chuyện gì cứ bàn bạc với Tiểu Sơn. Đợi chuyện bên thỏa, dàn xếp xong xuôi sẽ đến tìm em.” Đỗ Trường Viễn dặn dò, xoa đầu em gái, ánh mắt đầy vẻ lưu luyến.

Lâm Hướng Mỹ cũng nỡ, cô tiến lên ôm chầm lấy Đỗ Trường Viễn, rúc đầu n.g.ự.c : “Anh, về nhớ cẩn thận chuyện nhé.”

Đỗ Trường Viễn ôm em gái, vỗ vỗ lưng cô: “Yên tâm , chuyện gì từng trải qua, vả giờ chẳng còn Tiểu Sơn .”

Lâm Hướng Mỹ khoe khoang về các em với trai: “Vậy mau thu xếp đến tìm em, em và các em đợi , còn gặp chúng nó , đáng yêu cực kỳ luôn.”

Đỗ Trường Viễn : “Được, sẽ cố gắng sớm nhất thể. Về nhà chăm sóc các em cho , đừng suy nghĩ nhiều.”

Thấy hai ôm mãi buông, khóe miệng Thẩm Vệ Sơn dần mím c.h.ặ.t.

trai ruột Lâm Hướng Thần của cô, nhưng khi mang khuôn mặt xa lạ của Đỗ Trường Viễn ôm ấp Lâm Hướng Mỹ, Thẩm Vệ Sơn vẫn cảm thấy khó chịu và kỳ quặc vô cùng.

Nói chung là kiểu gì cũng thấy ngứa mắt.

Hắn siết c.h.ặ.t nắm tay kiên nhẫn đợi một lát, cuối cùng nhịn nữa, vươn tay nắm lấy vai Lâm Hướng Mỹ, đột ngột kéo cô khỏi vòng tay Đỗ Trường Viễn, đưa về phía lùi một bước.

Nhìn cách hai bước chân giữa hai , Thẩm Vệ Sơn mới thấy thoải mái hơn, sắc mặt cũng dịu .

Cái kéo đột ngột và phần thô bạo khiến cả hai em đều ngơ ngác Thẩm Vệ Sơn, đầy vẻ khó hiểu.

Đỗ Trường Viễn sắc mặt đen của Thẩm Vệ Sơn, lập tức hiểu , suýt thì bật .

Thằng nhóc vẫn giống hệt hồi nhỏ. Trước đây chơi, hễ thấy Tiểu Mỹ chơi vui vẻ với đứa con trai khác hoặc chuyện nhiều hơn một chút là sán gần, dính c.h.ặ.t lấy Tiểu Mỹ với vẻ mặt ủy khuất, đáng thương. Phải đợi Tiểu Mỹ dỗ dành: “Chị dẫn em chơi, Tiểu Sơn ngoan nhất” thì mới chịu thôi.

giờ thì tiến bộ hơn , dám trực tiếp tay cướp từ tay luôn.

Đỗ Trường Viễn thì hiểu, nhưng Lâm Hướng Mỹ đang mơ màng thì . Cô nhéo cánh tay Thẩm Vệ Sơn một cái, trừng mắt: “Thẩm Vệ Sơn, hâm ! đang chào tạm biệt trai mà.”

“...” Thấy Lâm Hướng Mỹ xù lông, Thẩm Vệ Sơn im lặng một giây : “ cũng đang chào tạm biệt Thần ca mà.”

Nói xong, đẩy Lâm Hướng Mỹ , tiến lên ôm Đỗ Trường Viễn một cái thật nhanh, đó gật đầu với , khoác vai Lâm Hướng Mỹ dắt cửa: “Thần ca, chúng em về đây, Tiểu Mỹ ăn tối, chắc đói lả .”

Nghe thấy Lâm Hướng Mỹ ăn cơm, Đỗ Trường Viễn giật , vội chạy đến tủ lấy một hộp điểm tâm Bốn Mùa đóng gói tinh xảo đuổi theo đưa cho cô: “Em xem , quên cả hỏi hai đứa ăn cơm , cầm lấy ăn dọc đường , mau về .”

“Anh, em về nhé.” Lâm Hướng Mỹ ôm hộp điểm tâm, Thẩm Vệ Sơn dắt khỏi phòng. Đi dọc hành lang, cô vẫn liên tục đầu vẫy tay với Đỗ Trường Viễn.

Hai hết hành lang, xuống cầu thang, khỏi khách sạn lên xe.

Lúc Thẩm Vệ Sơn mới Lâm Hướng Mỹ, : “Tiểu Mỹ, em và trai em đừng ôm ấp như thế nữa.”

Nghĩ đến cái kéo thô bạo lúc nãy, Lâm Hướng Mỹ xù lông, định nhéo : “Đó là trai , quản chắc? thích ôm đấy, liên quan gì đến ?”

Thẩm Vệ Sơn nắm lấy tay cô, mặt đen nhưng thẳng thắn: “Có chứ, liên quan đến nhiều!”

Lâm Hướng Mỹ khó hiểu, nghiêng đầu : “Thẩm Vệ Sơn, vô lý quá , ôm trai thì ảnh hưởng gì đến ? Ảnh hưởng chỗ nào?”

Thẩm Vệ Sơn thở dài buông tay cô , về phía .

Hắn càng lấp lửng, Lâm Hướng Mỹ càng tò mò, cô bám lấy cánh tay : “Thẩm Vệ Sơn, cho rõ ràng xem nào.”

Thẩm Vệ Sơn bất đắc dĩ đầu , tùy tiện tìm một cái cớ: “Đây là thập niên 70, thế giới cũ của chúng . Người thời tư tưởng còn bảo thủ lắm.”

Lâm Hướng Mỹ: “Thì chứ? thế mặt ngoài , lúc nãy chỉ thôi mà.”

Từ khi còn là trẻ con, trai thường xuyên ôm cô, thể là ôm cô mà lớn lên.

Đặc biệt là năm cô 7 tuổi khi bố ly hôn, cô và trai sống nương tựa , những ngày tháng lo âu đó cô đều rúc lòng mà vượt qua.

Anh trai tuy chỉ là trai, nhưng với cô, còn như cả bố lẫn . Ôm ấp là cách bày tỏ tình cảm bình thường nhất giữa họ.

Nhất là khi công tác, du lịch, lúc lúc về chắc chắn ôm một cái.

Thẩm Vệ Sơn thấy Lâm Hướng Mỹ bướng bỉnh , nghiến răng : “Nhìn thấy hai ôm , trong lòng thoải mái!”

“Hả? Tại ?” Lâm Hướng Mỹ hiểu, “Trước đây vẫn ôm suốt mà, thoải mái.”

Ánh mắt Thẩm Vệ Sơn sâu thẳm: “Lâm Hướng Mỹ, dù đó là trai em, nhưng còn là Lâm Hướng Thần nữa, giờ là Đỗ Trường Viễn.”

tên là Đỗ Trường Viễn Lâm Hướng Thần thì vẫn là trai mà!” Đầu óc Lâm Hướng Mỹ bắt đầu rối rắm.

Thẩm Vệ Sơn mặt lạnh lùng rút một điếu t.h.u.ố.c từ trong túi , gõ gõ lên hộp t.h.u.ố.c nhét , ném hộp t.h.u.ố.c sang một bên, kiên nhẫn : “Anh trai em, nhưng trông giống nữa.”

Đó là một xa lạ, một đàn ông xa lạ chút quan hệ huyết thống nào với Lâm Hướng Mỹ hiện tại.

“...” Lâm Hướng Mỹ xoay đến ch.óng mặt, ngơ ngác đàn ông đang bực bội một cách khó hiểu, chút nghẹn khuất .

Nhìn một lúc, Lâm Hướng Mỹ đột nhiên như bừng tỉnh đại ngộ, đôi mắt hạnh xinh sáng rực lên, cô bám lấy cánh tay Thẩm Vệ Sơn, ghé sát mặt quan sát , tò mò hỏi: “Thẩm Vệ Sơn, lẽ đang... ăn dấm của trai đấy chứ?”

Tay Thẩm Vệ Sơn đang cầm vô lăng khựng , giơ tay đẩy khuôn mặt đang ghé sát của cô , khởi động xe: “Ngồi yên , về nhà.”

Thẩm Vệ Sơn im lặng lái xe, Lâm Hướng Mỹ ở ghế phụ mím môi quan sát .

Nếu là đây, cô thực sự thấu suy nghĩ thật của đàn ông .

hôm nay hai nhận , Lâm Hướng Mỹ xâu chuỗi chuyện, cẩn thận ngẫm nghĩ thì phát hiện đàn ông thực sự khác xa .

Tiểu Sơn ngày xưa, mặt khác thế nào cô rõ, nhưng mặt Lâm Hướng Mỹ cô thì hỉ nộ ái ố đều hiện rõ mặt.

Cô giận thèm , sẽ rũ mắt, thất vọng và đáng thương.

Cô vui vẻ trêu chọc, sẽ ngượng ngùng, đỏ mặt hạnh phúc.

đàn ông mặt , là do ở chiến trường quá lâu nên tạo một lớp mặt nạ sắt đá, đổi cơ thể nên đổi luôn tính tình, mà giỏi ngụy trang đến thế.

Xâu chuỗi , Lâm Hướng Mỹ hậu tri hậu giác nhớ , lúc nãy mặt Đỗ Trường Viễn, cư nhiên khác thường, cứ sờ chỗ chạm chỗ của cô, dường như là cố ý.

Lâm Hướng Mỹ khoanh tay hừ một tiếng, hỏi: “Thẩm Vệ Sơn, lúc nãy mặt trai , cố ý động tay động chân với đúng ?”

 

 

Loading...