TN70: Nhật ký nuôi con của vợ chồng viên chức ở đại viện - Chương 29: Chương 29

Cập nhật lúc: 2026-04-08 08:13:07
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trước giờ tan , Tô Tuyết Trinh đến chỗ Lăng Ngọc Vinh để gửi tài liệu sách vở liên quan đến chăm sóc sức khỏe trẻ em mà cô sắp xếp . Những cuốn sách đều là cô qua vài , còn ghi chú và nhận xét bên ngoài, chủ yếu để tiết kiệm thời gian cho Lăng Ngọc Vinh, giúp ông thể nhanh ch.óng nắm bắt nội dung.

 

Sách là một chồng dày cộp, tổng cộng sáu quyển, cùng là cuốn sổ ghi chép của cô. Lăng Ngọc Vinh nhận lấy đặt lên bàn, lật xem vài trang. Nét chữ thanh tú gọn gàng, mục lục trình bày rõ ràng, mỗi một điểm kiến thức đều đ.á.n.h dấu ở quyển nào trang nào. Nhìn là tốn nhiều tâm tư. Trên mặt ông lộ nụ hài lòng, ngẩng đầu : "Vất vả cho em , thầy sẽ xem kỹ."

 

" , Thư Tân và Xuân Vũ thế nào?"

 

Tô Tuyết Trinh căn cứ tình hình quan sát mấy ngày nay, thành thật nhận xét: "Xuân Vũ nền tảng lý thuyết khá , nhưng thiếu tự tin. Còn Thư Tân thì chút thích thể hiện, tính cách nóng vội."

 

Người trẻ tuổi mà, mới chút kiêu ngạo cũng dễ hiểu. Lăng Ngọc Vinh để bụng, tính cô mềm mỏng sợ cô ngại dám nghiêm khắc huấn luyện, bèn nhấn mạnh: "Đừng nể nang mà dám mắng bọn họ, cái gì cần vẫn , phê bình mới tiến bộ."

 

"Mới đến mà thầy? Em sợ nặng lời quá sẽ mất tính tích cực của các em ."

 

Khoa Nhi khó khăn lắm mới hai thực tập sinh, Tô Tuyết Trinh cũng họ trụ mà bỏ .

 

"Nói vài câu nặng lời thì thấm thía gì, bác sĩ tương lai bọn họ còn đối mặt với nhiều thử thách hơn nhiều."

 

Lăng Ngọc Vinh nhớ năm đó khi Tô Tuyết Trinh mới , cũng ăn ít bài mắng của ông, hai năm trôi qua dần trưởng thành thành một bác sĩ thể độc lập tác chiến. Ông khỏi cảm thán: "Nếu chút thử thách qua , cũng khó mà trụ lâu trong nghề ."

 

"Tính em hiền quá, dễ bác sĩ thực tập lấn lướt đấy."

 

Ôn nhu sức mạnh của ôn nhu, nhưng cái gì cần phê bình thì vẫn phê bình.

 

Tô Tuyết Trinh thầy , gật đầu ghi nhớ trong lòng: "Em hiểu ạ."

 

"Được , mau tan ."

 

Lăng Ngọc Vinh xua tay bảo cô về. Tô Tuyết Trinh lúc mới khỏi văn phòng, đưa tay xoa xoa cổ thu dọn đồ đạc về nhà.

 

Mấy ngày nắng liên tiếp đẩy nhiệt độ thành phố Hồng Giang lên cao thêm vài độ. Gió dường như cũng mang theo cái nóng hầm hập của buổi chiều, thổi khiến bực bội. Tô Tuyết Trinh dắt xe đạp , kịp trèo lên thì ướt đẫm mồ hôi.

 

Cô thở nhẹ một nóng, đạp xe rời bệnh viện. Ngày thường mua cơm thành thói quen, cứ đến cửa tiệm cơm quốc doanh là theo bản năng liếc trong. Liếc một cái , nhưng thấy sư phụ đang xóc chảo xào món gì đó, chẳng là ốc đồng . Một đảo một xào, những miếng ớt đỏ tươi như bay lên cùng, mùi thơm xộc thẳng mũi.

 

Thứ ở sông ngòi thì đầy, giá cũng rẻ, nhưng chủ yếu là sơ chế phiền phức. Phải ngâm dưỡng hai ngày cho nhả hết tạp chất, chà rửa cũng mệt, còn c.h.ặ.t đuôi từng con một, tốn thời gian tốn sức, nên các quán cơm thường ngại mua về xào. Hôm nay quả là của hiếm.

 

Tô Tuyết Trinh đang m.a.n.g t.h.a.i ăn , nhưng bố cô là Tô Hiển Quốc ở nhà thích món . Nhớ tới sáng nay Trương Quang Hương tối bố sẽ qua ăn cơm, cô quyết đoán xuống xe, : "Bác tài, cho cháu một phần ốc đồng."

 

Ốc đồng mới cho nồi, còn xào xong. Đầu bếp đậy vung , với cô: "Được , cô cứ chờ một lát, sắp xong ngay đây!"

 

Tô Tuyết Trinh đầu định tìm chỗ quạt , mắt quét một vòng, thấy Triệu Mạn đang dẫn con trai Lương Ân Dương ăn cơm. Cô đang định tránh thì Triệu Mạn lúc chủ động vẫy tay với cô: "Tuyết Trinh, đây ."

 

Hôm còn tránh mặt cô, nay đổi tính thế?

 

Tô Tuyết Trinh mang theo nghi hoặc xuống, cũng chào hỏi: "Khéo thế chị."

 

"Chị đưa thằng bé ăn chút cơm."

 

Triệu Mạn chủ động hỏi cô: "Mới tan ?"

 

"Vâng, thấy hôm nay ốc xào nên em mua một ít."

 

Ốc đồng tính hàn, phụ nữ nên ăn nhiều. Triệu Mạn cô mang thai, vội khuyên: "Em đang m.a.n.g t.h.a.i đừng ăn ốc."

 

Tô Tuyết Trinh vội giải thích: "Em mua về cho bố em ăn thôi, em chỉ thôi ạ."

 

Triệu Mạn , tự giễu: "Xem chị hồ đồ , em là bác sĩ, cái gì nên ăn cái gì nên ăn chắc chắn rõ hơn chị."

 

"Hôm nay chị dọn về nhà ."

 

Tô Tuyết Trinh nhận vẻ mặt tình nguyện của chị . Nói thì chị về nhà đẻ gần một tháng. Nếu Lương Đại Chí chịu để tâm chút, vài câu ngọt ngào cầu xin, với tinh thần trách nhiệm của Triệu Mạn đối với con cái, chắc đến một tuần là về . Kết quả hai vợ chồng cứ dây dưa giằng co cả tháng trời, đoán chừng vẫn là do Triệu Mạn xót con mới chọn cách khuất phục thỏa hiệp.

 

Làm mà, luôn là dễ mềm lòng nhất.

 

"Ân Dương giờ học tiểu học , nhiều việc thực thể buông tay để nó tự . Trường tiểu học Minh Phong gần xưởng của chị, ngày thường ban ngày nó ăn cơm ở căng tin với chị cũng chẳng . Quan trọng nhất là chị thể nhẹ nhàng hơn chút, tâm trạng thì việc cũng tích cực, trạng thái thể hiện mặt con cái cũng hơn. Tự nấu cơm ở nhà thì tiết kiệm tiền thật, nhưng hao tổn tâm lực quá nhiều, vợ chồng chị cũng dễ cãi . Thà tốn thêm chút tiền đó, tiết kiệm thời gian, tan thể thoải mái nghỉ ngơi, bao."

 

Lời Tô Tuyết Trinh vốn định , bởi vì cảm giác Triệu Mạn kiểu khuyên, xưa nay chị cũng thích việc cô và Sầm Bách tiêu xài hoang phí mua cơm ngoài. Cô cũng vô dụng.

 

lúc ở góc độ ngoài như cô , thật sự cảm thấy cảnh của chị quá bức bối. Ngày thường vất vả , về nhà còn nấu cơm việc nhà trông con, tưởng phụ nữ ba đầu sáu tay phân chắc?

 

Trong lòng Triệu Mạn tủi lắm. Lương Đại Chí trong một tháng thường xuyên bảo con trai đến tìm chị, nhưng nhất quyết chịu vác mặt đến nhà vợ xin , chính là nắm thóp chị nỡ bỏ con. Cái cảm giác ép cúi đầu thật quá khó chịu.

 

Tô Tuyết Trinh : "Chị về, chuyện nấu cơm mà mâu thuẫn, thái độ của chỉ càng cứng rắn hơn thôi."

 

Khuất phục nhất thời cũng thể Lương Đại Chí tỉnh ngộ, ngược sẽ cảm thấy chiêu hữu dụng, tương lai chỉ càng đà lấn tới.

 

Đàn ông gì mà trông con. Một tháng Triệu Mạn thấy quần áo con trai ngày càng bẩn, khi mấy ngày mới một bộ, sớm c.h.ử.i thầm Lương Đại Chí cả trăm trong lòng. Vì con chị chắc chắn về, nhưng bên phía chị vẫn thể đổi!

 

Triệu Mạn Lương Ân Dương đang uống đá, quyết tâm, bảo đảm với cô: "Sau chị đếch thèm nữa!"

 

"Hắn chẳng cậy lương cao ? Vậy thì bỏ tiền mà mua đồ ăn."

 

Tô Tuyết Trinh mỉm với chị : "Đạo lý là thế đấy, cứ để ngày nào cũng bỏ tiền ăn cơm để cảm nhận xem chị nấu cơm rốt cuộc tiết kiệm cho gia đình bao nhiêu tiền."

 

Nỗi u uất bấy lâu nay của Triệu Mạn cuối cùng cũng giải tỏa, khỏi khen cô: "Tuyết Trinh , em thực sự giúp chị một việc lớn đấy."

 

Hai trò chuyện thêm vài câu thì ốc đồng của Tô Tuyết Trinh xào xong. Cô dậy chào tạm biệt hai con. Về đến nhà, Trương Quang Hương xào xong một món rau. Tô Hiển Quốc vẫn đến, mãi đến gần 8 giờ mới tới nơi. Vào nhà thấy đĩa ốc đồng bàn ông liền : "Vừa thể nhắm chút rượu."

 

Mấy ngày nay Trương Quang Hương luôn ở đây chăm sóc cô, khó tránh khỏi lơ là bố cô, trong lòng Tô Tuyết Trinh cũng thấy áy náy, chủ động rót cho ông chút rượu: "Tan con thấy bán nên mua một ít."

 

Tô Hiển Quốc cầm tăm tre khêu thịt ốc ăn, phàn nàn: "Mấy tháng thèm con cho ."

 

Trương Quang Hương tặc lưỡi, gắp một đũa đậu đũa xào, cãi : "Cái thứ phiền phức c.h.ế.t , thịt thì tí tẹo, rốt cuộc ngon ở chỗ nào chứ?"

 

Tăm tre chọc , xoáy một cái là thịt , Tô Hiển Quốc lấy một miếng thịt, đòi đút cho bà ăn: "Bà nếm thử !"

 

"Không thử ngon , bà đây là định kiến ."

 

"Bỏ ! Bỏ !"

 

Trương Quang Hương trời sinh thích mấy loại sinh vật vỏ xoắn ốc , ghét bỏ trừng mắt ông một cái: "Ông cố ý tìm c.h.ử.i đấy phỏng?"

 

"Kẻ đầu têu" Tô Tuyết Trinh cắm cúi chim cút, yên lặng ăn cơm của . Ăn xong bữa tối hôm đó là 9 giờ, Tô Hiển Quốc uống rượu, về an nên cô để bố về, sắp xếp cho ông ngủ phòng bên cùng Trương Quang Hương.

 

Giờ của công nhân viên chức trong khu tập thể đều xấp xỉ , cứ hễ động đậy là đều bắt đầu hành động.

 

Ăn xong bữa sáng 7 giờ , bên ngoài nắng gắt. Tô Tuyết Trinh ăn sáng xong tìm cái mũ đội lên che nắng, đang gương chỉnh vành mũ thì Triệu Mạn đạp xe đưa con học, từ xa lớn tiếng chào cô: "Em Tuyết Trinh! Buổi sáng lành nhé!"

 

Sự nhiệt tình bất ngờ Tô Tuyết Trinh sửng sốt, lập tức đầu đáp : "Buổi sáng lành ạ!"

 

Chờ cô đạp xe , Uông Tình cũng dắt xe chuẩn , cố tình đạp đến cạnh cô : "Tuyết Trinh!"

 

"Chị Tình."

 

Tô Tuyết Trinh cũng đáp .

 

Cốc Hồng Thanh từ nãy giờ chú ý đến sự tương tác của họ, khó hiểu nhíu mày. Chuyện gì thế ? Nhà họ Tiền và nhà họ Lương từ bao giờ thiết với Tô Tuyết Trinh như ?

 

Tuy ảnh hưởng đến cốt truyện trong sách, nhưng cứ cảm thấy là lạ.

 

Có mũ che nắng, đạp xe thoải mái hơn nhiều. Tô Tuyết Trinh đạp một mạch đến bệnh viện bấm thẻ .

 

Đỗ Thư Tân và Sài Xuân Vũ tạm thời văn phòng riêng, hai dùng chung một phòng ngay cạnh phòng cô. Lúc ngang qua Tô Tuyết Trinh liếc , thấy hai đến, cô bước tới gõ cửa: "Lát nữa hỗ trợ thủ thuật chọc dò màng phổi."

 

"Vâng ạ!"

 

Hai đồng thời ngẩng đầu lên đáp.

 

Trước khi chọc dò, để tránh đ.â.m bàng quang, Tô Tuyết Trinh bảo đứa trẻ vệ sinh cho hết nước tiểu. Trước khi chính thức bắt đầu, cô chi tiết các bước cho nhà bệnh nhân là Lưu Nhu , thủ thuật cần phụ ở đó.

 

Thủ thuật cần phòng phẫu thuật, thể thực hiện ngay tại phòng bệnh. Tôn Phú Dương vệ sinh xong xuống, thấy trong phòng thêm mấy mặc áo blouse trắng, bé 12 tuổi rõ ràng yên , căng thẳng nắm c.h.ặ.t t.a.y : "Mẹ ơi, con ."

 

Lưu Nhu vội vàng dỗ dành: "Đừng sợ đừng sợ, xong chúng mới khỏe con ạ."

 

Tô Tuyết Trinh xoa đầu bé, giọng nhẹ nhàng: "Cô chọc dò màng phổi nhiều , kinh nghiệm, tin tưởng cô nhé."

 

"Lát nữa khi bắt đầu sẽ đau một chút, nhưng nhanh sẽ hết đau thôi. Cháu cứ ngoan ngoãn ghế là . Trong quá trình nếu đau quá thì bảo cô nhé?"

 

Sốt hai tuần vẫn khỏi, bụng cũng bắt đầu đau, Tôn Phú Dương chán ngấy những ngày uống t.h.u.ố.c. Bệnh viện khu xưởng chữa mới chuyển lên bệnh viện lớn , trong lòng bé cũng hiểu, e rằng chỉ nơi mới chữa . Dưới sự trấn an của Tô Tuyết Trinh, bé dần yên lặng .

 

Sài Xuân Vũ kiểm tra huyết áp, mạch đập và vòng bụng thủ thuật cho bé.

 

Sau đó Tôn Phú Dương sự hỗ trợ của Đỗ Thư Tân, từ từ đổi tư thế, ngược ghế, n.g.ự.c dựa lưng ghế. Tô Tuyết Trinh bình tĩnh chọn điểm chọc dò là vùng gõ đục ở n.g.ự.c, đó mở bộ dụng cụ chọc dò, đeo găng tay vô khuẩn, ngước mắt hỏi hai : "Bước cần gì?"

 

Đỗ Thư Tân nhanh nhảu đáp: "Kiểm tra xem kim chọc thông suốt ."

 

Tô Tuyết Trinh gật đầu. Kiểm tra xong, cô trải khăn lỗ vô khuẩn, dùng Lidocaine 2% gây tê tại chỗ ở bờ xương sườn tại điểm chọc. Tay trái cố định da chỗ chọc, tay từ từ đ.â.m kim chọc . Khi xuyên qua lá thành màng phổi, cảm giác lực cản ở đầu kim biến mất rõ rệt, cho thấy đến khoang màng phổi. Cô cố định kim chọc, quan sát trạng thái của Tôn Phú Dương, nhẹ giọng dặn dò: "Bé cưng kiên trì chút nhé, chú ý đừng ho hoặc hít sâu."

 

Tôn Phú Dương hồn xiêu phách lạc gật đầu.

 

Tô Tuyết Trinh đó nối ống tiêm, mở kẹp bắt đầu hút dịch. Trước tiên hút một ống dịch để đưa xét nghiệm. Lần đầu hút dịch nên quá nhanh, cô điều chỉnh tốc độ hút, đo lượng dịch bệnh lý chảy .

 

Lần đầu tiên thường vượt quá 600ml.

 

Thời gian từng giây từng phút trôi qua, mắt thấy lượng dịch hút sắp đạt 550ml, Tô Tuyết Trinh kịp thời ngừng hút, từ từ rút kim chọc , dùng băng dính cố định chỗ chọc, sắp xếp cho Tôn Phú Dương xuống: "Động tác chậm thôi, lát nữa tạm thời đừng cử động lung tung nhé."

 

Hút dịch kết thúc, Tô Tuyết Trinh bắt đầu ghi chép lượng dịch rút , lấy mẫu bệnh phẩm đưa cho Đỗ Thư Tân, sai bảo: "Đưa đến khoa xét nghiệm ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-nhat-ky-nuoi-con-cua-vo-chong-vien-chuc-o-dai-vien/chuong-29-chuong-29.html.]

 

Tại việc vặt bảo y tá ?

 

Đỗ Thư Tân lầm bầm vài câu trong lòng đưa tay nhận. Khoảnh khắc ngón tay chạm , Tô Tuyết Trinh cũng tiếng lòng của : 【 Phiền c.h.ế.t , tại mụ cứ sai mấy việc vô bổ thế, lên bàn mổ cơ mà. 】

 

Cô nheo mắt cái bóng lưng đầy miễn cưỡng vài giây thu tầm mắt.

 

Tuy lén là đạo đức, nhưng tiếng lòng Tô Tuyết Trinh thấy khá may mắn, rốt cuộc cũng rõ vị trí của trong lòng bác sĩ thực tập . Hóa cô đường đường là bác sĩ hướng dẫn mà trong miệng chỉ là một từ —— "mụ ".

 

Đi đến một tuần mà phòng phẫu thuật, quả là mơ giữa ban ngày.

 

Cái tính nết còn mài giũa nhiều, mài .

 

Tô Tuyết Trinh cởi găng tay vô khuẩn, lặng lẽ dậy, xoay với Lưu Nhu: "Lần đầu tiên hút dịch màng phổi thể hút quá nhiều, chiều nay xem tình hình thế nào, ngày mai thể sẽ cần thêm một nữa."

 

"Vâng, phiền bác sĩ quá."

 

Lưu Nhu ánh mắt đầy cảm kích, vội đáp.

 

Hút dịch bệnh cũng chẳng gì ghê gớm! Tôn Phú Dương cảm thấy chẳng đau chút nào, xuống xong liền . Người lớn hỏi xong , cũng hỏi bệnh nhân nhí chút chứ. Tô Tuyết Trinh Tôn Phú Dương hỏi: "Cảm thấy thế nào? Cô lừa cháu ?"

 

Tôn Phú Dương toét miệng : "Thật đấy ạ, chỉ đau mỗi một cái thôi, đoạn chẳng đau gì cả."

 

"Chiều gặp nhé."

 

Tô Tuyết Trinh , dẫn Sài Xuân Vũ rời khỏi phòng bệnh.

 

Khoảng cách giữa sách vở và thực tế lớn đến mức nào, Sài Xuân Vũ trong mấy ngày thực tập cảm nhận sâu sắc. Trẻ con bệnh nhân thì cảm xúc thất thường khó nắm bắt, tính định, đau ở đau như thế nào. Người nhà cùng vốn nên thuật bệnh tình, nhưng đa cũng năng mơ hồ, mắng con hiểu chuyện thì mắng bác sĩ tay nghề kém.

 

Hèn chi đều bảo học gì thì học đừng học khoa Nhi. So sánh , Sài Xuân Vũ càng khâm phục những bác sĩ kiên trì bám trụ ở khoa Nhi.

 

Ngày hôm cũng là ngày Tô Tuyết Trinh khám t.h.a.i tuần thứ 16. Cô hẹn với Lăng Dao ăn trưa xong sẽ khám. Lần khám tuần 12 Sầm Bách ở nhà, tuần 16 vẫn về. Lăng Dao ghế đo huyết áp cho cô, giọng điệu bất mãn: "Hai đứa nhỏ sắp đạp đấy."

 

"Sầm Bách công tác vẫn về ?"

 

"Chưa, 28 vụ buôn , nhanh thế ."

 

Đo huyết áp xong, Lăng Dao ghi sổ cho cô. Tô Tuyết Trinh cân, chỉ đó, từ 43kg ban đầu giờ lên 46.5kg, tăng 3.5kg (7 cân Trung Quốc). Bụng ngày càng nặng, thể thấy bụng bầu nhô lên.

 

"Tăng cân khá đấy, xem gần đây phát triển cũng tệ."

 

Lăng Dao lướt qua, lập tức ghi liệu .

 

Đều là do Trương Quang Hương cực khổ bồi bổ từng bữa một. Tô Tuyết Trinh xoa bụng: "Gần đây em chăm sóc, đồ ăn hơn hẳn."

 

"Có thể bắt đầu t.h.a.i giáo đấy, giai đoạn sắp âm thanh bên ngoài , còn mút tay và duỗi chân nữa."

 

Lăng Dao hỏi: "Thai máy ?"

 

"Vẫn ."

 

Tô Tuyết Trinh lắc đầu: "Cũng thể do em dạo bận quá để ý."

 

"Đào tạo hai đứa thực tập sinh khoa em lên tay là em nhẹ gánh ngay."

 

Lăng Dao sắp xếp cho cô xuống siêu âm: "Nghe năm nay khoa Ngoại phân sáu bác sĩ đấy."

 

Tô Tuyết Trinh thở dài: "Đã đoán mà."

 

16 tuần , thế là thể xem giới tính!

 

Lăng Dao vô cùng hưng phấn, mắt dán c.h.ặ.t hình ảnh màn hình hiển thị, lẩm bẩm tìm: "Đâu nhỉ?"

 

"Chị thấy thì khoan hãy cho em nhé."

 

Tô Tuyết Trinh vẫn giới tính sớm như , mặt chỗ khác.

 

Lăng Dao mở to mắt tìm nửa ngày, chỉ đếm hai cái đầu, bốn tay, bốn chân, các cơ quan cơ thể phát triển . về giới tính thì như thể thương lượng với , bộ phận quan trọng đều hai đứa dùng tay che mất.

 

Chẳng thấy đứa nào cả.

 

Lăng Dao nghiến răng, trừng mắt màn hình: "Còn ở trong bụng bắt đầu chơi trò với dì đấy phỏng?"

 

Tô Tuyết Trinh hỏi: "Sao thế ạ?"

 

"Không thấy , dùng tay che hết ."

 

Lăng Dao giơ tay chỉ cho cô xem, từ bỏ ý định, : "Hay là em đợi chút , lát nữa hai đứa bỏ tay thấy ."

 

Tô Tuyết Trinh ngẩng đầu thấy cảnh đó cũng bật , lấy khăn lau khô bụng: "Thôi đợi nữa, nếu cho xem thì xem."

 

A! Lăng Dao thực sự tò mò c.h.ế.t mất! chỉ thể theo bóng cô rời .

 

Tô Tuyết Trinh vuốt bụng về phòng khám, nghĩ đến cảnh vẫn thấy buồn . Biết hai đứa trẻ hiện tại thể thấy giọng , cô bất lực : "Sao thế? Là đợi bố về mới cho là trai gái ?"

 

Hai đứa trẻ: "......"

 

Tự nhiên là ai trả lời.

 

Trên đường về khoa Nhi, ở chỗ rẽ gặp Đỗ Thư Tân ăn cơm về. Lúc là 1 rưỡi chiều, Tô Tuyết Trinh nhớ họ 12 giờ nghỉ , khỏi kỳ quái: "Cậu mới ăn cơm ?"

 

Đỗ Thư Tân cũng ngờ giờ gặp cô, gãi mũi: "Em ăn cơm muộn."

 

Tô Tuyết Trinh hỏi thêm, hai cùng đường về. Đỗ Thư Tân bên cạnh cô: "Bác sĩ Tô, chị cũng nghiệp Đại học Y khoa Hồng Giang ?"

 

"Ừ."

 

Nghĩ đến câu "mụ " của , thái độ của Tô Tuyết Trinh xa cách.

 

"Thế là đàn chị cùng khoa với em !"

 

Đỗ Thư Tân tươi như hoa, cố ý nhắc đến chuyện là "mầm độc đinh" (con trai duy nhất/ duy nhất): "Đợt bọn em chỉ em phân về Bệnh viện Nhân dân, mấy bạn khác đều về Bệnh viện Phụ sản 1 cả."

 

"Cố gắng nhé!"

 

Sắp đến cửa văn phòng, Tô Tuyết Trinh với một cái, đóng cửa thẳng trong. Một buổi chiều bận rộn trôi qua, đến giờ tan tầm, như thể tâm linh tương thông, Sầm Bách quả nhiên gọi điện thoại tới: "Hôm nay là ngày em khám t.h.a.i tuần 16 đúng ? Kết quả thế nào? Em và con đều khỏe chứ?"

 

"Đều khỏe cả, vô cùng khỏe mạnh, phát triển bình thường."

 

Tô Tuyết Trinh thầm nghĩ, những khỏe mà con giờ còn bắt đầu chơi trốn tìm với đấy.

 

"Tuần chắc là về , hôm nay là hai vụ án cuối cùng."

 

Lời hứa hai tháng chắc chắn là lố . Đếm ngày, Sầm Bách cũng sốt ruột kém, nhưng án t.ử thì vội , chỉ thể giải quyết từng vụ một. Hắn rầu rĩ : "Anh sẽ cố gắng về sớm chút."

 

Nói thì nhưng trong lòng cũng chắc chắn. Vụ tay cũng khó giải quyết. Tuần một vụ trở thành án treo, mấy năm một trận lũ lụt lớn phá hủy ngôi làng khiến gia đình mua mất liên lạc, sống c.h.ế.t chuyển nơi khác mưu sinh đều rõ, chỉ thể giao cho Cục Công an thành phố địa phương tiếp tục theo dõi.

 

"Anh cứ từ từ thôi, em chạy ."

 

Tô Tuyết Trinh giọng điệu sốt ruột của , cố ý đùa: "Bụng to thế cơ mà."

 

"Anh sợ con nhận giọng mất."

 

Sầm Bách nghĩ một chiêu: "Em áp điện thoại cho con , vài câu."

 

"Anh tưởng đang họp đại hội chắc! Lại còn ' vài câu'."

 

Tô Tuyết Trinh miệng thì cằn nhằn nhưng vẫn đặt ống áp bên bụng. Sầm Bách ho khan một tiếng, luống cuống tổ chức ngôn ngữ: "Cái ... khụ, là bố các con đây!"

 

"Nghe cho rõ, ở trong bụng ngoan ngoãn quấy phá, rõ ?!"

 

Sao như đang c.h.ử.i thế nhỉ. Tô Tuyết Trinh cầm điện thoại định bảo đừng truyền đạt tư tưởng cho con, giây tiếp theo cảm thấy bụng "lục bục" d.a.o động một cái. Cảm giác xa lạ mà kỳ diệu, đầy đói bụng.

 

Là t.h.a.i máy!

 

Lần đầu tiên t.h.a.i máy, Tô Tuyết Trinh vô cùng kích động, vội vàng cầm điện thoại chia sẻ với : "Vừa con cử động trong bụng em đấy."

 

Sầm Bách thì tức điên: "Hai cái đứa ! Này ! Bố thế để các con chọn lúc bố ở nhà mà đạp nhé!"

 

Tô Tuyết Trinh giọng tức đến hộc m.á.u của Sầm Bách bên , cảm thấy đầu bắt đầu đau, gần như thể thấy viễn cảnh gà bay ch.ó sủa trong tương lai.

 

Thế sinh bắt đầu chống đối ?!

 

Sầm Bách nhớ điều gì, hỏi: " , giới tính ? Anh nhớ hình như tầm là xem ."

 

"Có thể thấy, nhưng thấy ."

 

Sầm Bách hiểu: "Ý em là ?"

 

"Dùng tay che mất , nên chúng thấy ."

 

Sầm Bách câu , trong lòng cuối cùng cũng an ủi đôi chút. Không thể để bỏ lỡ t.h.a.i máy đầu tiên còn là cuối cùng giới tính . Hắn tức khắc vui vẻ: "Cũng coi như lương tâm, vất vả cho các con còn nhỏ mà chiếu cố ông bố già đang bôn ba bên ngoài ."

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

 

Tô Tuyết Trinh chọc : "Sao nhảm nhiều thế nhỉ."

 

 

Loading...