“Chị đang tìm một con ch.ó màu vàng ?
Tầm chừng ."
Thời Thính Vũ hỏi, dùng tay hiệu một chút.
Giang Vân qua, kích cỡ đó, màu sắc đó chẳng là Tái Hổ nhà họ .
“ , chị thấy nó ?"
Cô hỏi.
Thời Thính Vũ :
“Nó đang ở trong nhà , lúc về thì thấy nó đang cào cửa nhà ."
Giang Vân lâm cảnh tiến thoái lưỡng nan, ch.ó là ch.ó của cô, bây giờ chạy nhà , kiểu gì cô cũng đưa ch.ó .
oái oăm chủ nhà nam là đàn ông cô từng xem mắt, nếu chỉ thì thôi, nhưng ai bảo cuối cùng cô chạy mất chứ, chuyện thật sự ngại ngùng.
“Cái đó, chị dâu, chị thể dắt Tái Hổ đây ?"
Thời Thính Vũ ngạc nhiên, nhưng cũng từ chối, đây cũng chuyện gì lớn lao, “Được, chị đợi một lát."
Nói xong, Thời Thính Vũ gọi Tái Hổ , Tái Hổ thấy tiếng Thời Thính Vũ gọi , lon ton chạy ngoài.
Nhìn thấy Tái Hổ, Giang Vân cũng thể ngây đó, cô bước tới hai bước bế Tái Hổ lên, thấy cái bụng căng tròn của nó, chút kinh ngạc, “Chị dâu, chị cho nó ăn ?"
Thời Thính Vũ :
“Ừ, thấy nó thèm quá nên cho nó ăn một ít."
Thời buổi quan hệ giữa ch.ó và chủ giống như đời , bạn chỉ cần cho ăn chút đồ là lo lắng cho ch.ó ăn hỏng, khiến chủ ch.ó oán trách.
Hiện nay lương thực khan hiếm, cũng thức ăn cho ch.ó, cho ăn cơm thừa canh cặn, nhà ai mà giúp nuôi ch.ó thì đúng là sai .
“Tái Hổ khá là ham ăn, phiền chị dâu quá."
Giang Vân chút ngại ngùng.
Thấy cô như , Thời Thính Vũ đều nỡ là Tái Hổ nhà cô chạy qua đây hai .
Tái Hổ ở trong lòng Giang Vân thoải mái, vùng vẫy nhảy xuống đất, đó chạy đến bên cạnh Thời Thính Vũ vẫy đuôi.
Giang Vân nhịn khóe miệng giật giật, con ch.ó mới chạy qua một phản bội ?
Chẳng đều là ch.ó trung thành ?
Chữ trung của Tái Hổ chính nó ăn mất ?
Cô khẽ ho một tiếng, gọi Tái Hổ vài tiếng, Tái Hổ đều thèm để ý, Giang Vân ngượng ngùng sờ sờ mũi, “Thật ngại quá, con ch.ó nhà em chút..."
Cô “ chút" nửa ngày trời mà tổ chức một từ nào phù hợp.
Thời Thính Vũ bật , “Không , thấy Tái Hổ cũng đáng yêu."
Nói xong, cô xoa xoa đầu Tái Hổ, “Được , mày theo chủ về , trời tối vẫn về nhà thôi."
Tái Hổ cô một cái, Giang Vân, ủ rũ tiến về phía Giang Vân.
Giang Vân thật sự khẩy hai tiếng, cái bộ dạng về nhà là thế nào đây?
Thế giới phồn hoa bên ngoài sức hút đến ?
Đợi ch.ó con đây, Giang Vân bế nó lên, khi lời cảm ơn với Thời Thính Vũ thì chuẩn về.
Vừa hai bước, cô mới sực nhớ còn giới thiệu bản , cô đầu với Thời Thính Vũ:
“ chị dâu, em tên Giang Vân, là vợ của liên trưởng Tề Sơn quyền tiểu đoàn hai."
“À, ."
Thời Thính Vũ chậm nửa nhịp mới tự giới thiệu:
“ tên Thời Thính Vũ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hoa-si-thien-tai-xuyen-khong-lam-vo-si-quan-mat-lanh-o-thap-nien-70/chuong-73.html.]
Giang Vân cô, :
“Em chị, tranh tường chị vẽ đặc biệt ."
“Cảm ơn."
Thời Thính Vũ còn bây giờ nổi tiếng đến mức .
Cô bình thường cũng ít giao thiệp với những trong khu gia đình.
Lục Vệ Quốc thấy thời gian trôi qua lâu mà Thời Thính Vũ vẫn về, liền tìm ngoài.
Thứ thấy chính là bóng lưng rời của Giang Vân.
Anh sang hỏi Thời Thính Vũ, “Vợ ơi, trả ch.ó cho cô ?"
“Vâng."
Thời Thính Vũ bóng lưng Giang Vân trầm tư.
“Sao ?"
Thấy cô chút , Lục Vệ Quốc nhịn hỏi.
Thời Thính Vũ hỏi :
“Anh còn nhớ em từng với lúc ?
Chính là phụ nữ thanh tú em gặp lúc đầu xe tiếp tế lên trấn ."
Lục Vệ Quốc mơ hồ nhớ là chuyện như , nhưng cụ thể lúc đó vợ hình dung nữ đồng chí thế nào thì quên .
“Chính là cô , chủ của Tái Hổ chính là nữ đồng chí lúc đó em với , tên là Giang Vân, là nhà liên trưởng Tề Sơn."
Tề Sơn Lục Vệ Quốc vẫn quen , là một đồng chí khá thành thật, chỉ là đối với vợ , ấn tượng, dù cũng tiểu đoàn của họ.
“Cô thái độ với em ?"
Lục Vệ Quốc hỏi.
Thời Thính Vũ lắc đầu, “Không , cô trông vẻ khá ."
Cô tin tưởng sự quan sát của , giống như ánh mắt cảm nhận lúc ban đầu, dường như mang theo ác ý.
Lục Vệ Quốc nắm lấy tay cô trong nhà, “Em chịu uỷ khuất là , thôi."
Thời Thính Vũ ngoan ngoãn theo .
Mong chờ buổi trưa mai đội quân khuyển chọn ch.ó.
Cô cũng sắp sở hữu một con ch.ó của riêng .
Lục Vệ Quốc thì đang nghĩ, trong nhà nuôi một con ch.ó cũng , đợi nhiệm vụ, cô ở nhà một cũng bớt sợ hãi hơn.
Chương 57 Chó con về nhà
Thời gian nghỉ trưa của Thời Thính Vũ quá dài, tiếng chuông tan học vang lên, cô vội vã chạy về phía doanh trại.
Vì chuyện phỏng vấn mà hai ngày nay cô đến doanh trại khá thường xuyên, mấy chiến sĩ nhỏ gác cổng đều quen mặt cô .
Lúc cô đến, Lục Vệ Quốc chờ ở cổng.
Bọn họ ăn cơm ở nhà ăn mới đến căn cứ quân khuyển.
Căn cứ ở phía doanh trại, nơi đó rộng rãi thanh tịnh.
Người tiếp đón họ là lớp trưởng Lý của căn cứ quân khuyển.
Anh dáng cao lớn thô kệch, là thấy sức mạnh.
Thời Thính Vũ cảm thấy chỉ như mới thể dắt nổi quân khuyển.
Đối với Thời Thính Vũ và Lục Vệ Quốc, lớp trưởng Lý hoan nghênh, những con quân khuyển bồi dưỡng đạt chuẩn , phía họ nuôi cũng áp lực lớn, lương thực cho quân khuyển là dành cho quân khuyển, chứ cho những con ch.ó đạt tiêu chuẩn thể trở thành quân khuyển.
Có con thành huấn luyện, thể trở thành quân khuyển, lẽ còn thể giữ bạn tập hoặc cho binh lính mới đến luyện tay, hoặc dứt khoát bán thẳng cho dân chúng.