“ đúng đúng, Thiển Thiển là đáng yêu nhất."
“Ái chà chà, con bé đúng là khiến yêu quý quá ."
Mà Thâm Thâm cũng hề bỏ rơi, khi Thâm Thâm thấy một bức tranh treo tường, trong câu hỏi của cụ ông Ngô Đạo Thành trả lời rành mạch thì nhóc bao vây.
Người lấy giấy, lấy b.út, để Thâm Thâm tùy ý chơi đùa tùy ý vẽ.
Thâm Thâm cũng hề e dè, vẽ gì thì vẽ đó, quan trọng là vẽ cực kỳ .
Ngô Đạo Thành xem xong, giống như phát hiện kho báu nào đó, ông đầu Thời Thính Vũ:
“Tiểu Thời, đứa nhỏ nhà cô năm nay mấy tuổi ?"
Thời Thính Vũ :
“Bảy tuổi."
Ngô Đạo Thành :
“Bảy tuổi , , gần đây một cuộc thi hội họa dành cho thanh thiếu niên, nhóc nhà cô đủ tuổi dự thi nhóm nhi đồng, là để thằng bé thử xem?"
Thời Thính Vũ gọi Thâm Thâm , hỏi:
“Thâm Thâm, một cuộc thi hội họa thanh thiếu niên con tham gia ?
Tuổi của con đủ để đăng ký nhóm nhi đồng đấy."
Độ tuổi đăng ký nhóm nhi đồng là từ bảy đến mười một tuổi.
Thâm Thâm thấy cuộc thi hội họa, lập tức vểnh tai lên.
Ấn tượng của về các cuộc thi chính là từng chiếc cúp và bằng khen của , cũng như các bản tin báo chí và tin tức.
Về phương diện hội họa, luôn lấy mục tiêu.
Lúc thể tham gia, hề suy nghĩ mà đồng ý ngay.
“Con tham gia."
Chủ tịch Ngô xoa đầu Thâm Thâm, vẻ mặt đầy từ ái:
“Được, lát nữa ông tìm đăng ký cho cháu."
Chủ tịch Ngô là nôn nóng, gọi một cuộc điện thoại , lâu mang đơn đăng ký đến.
Thời Thính Vũ giúp Thâm Thâm điền xong đơn đăng ký đưa cho Chủ tịch Ngô.
Cuộc thi diễn ngày mười tháng tám.
Khi đó thi tại hiện trường, kết quả ngay tại hiện trường.
Chương 457 Giải Vàng nhóm nhi đồng
Thâm Thâm là một đứa trẻ tính tự giác cao.
Sau khi sắp thi, bắt đầu chuyên tâm luyện vẽ ở nhà.
Thời Thính Vũ thì đến Hiệp hội Mỹ thuật để hỏi thăm xem ở mặt bằng phù hợp phòng trưng bày tranh bán.
Gia đình cô xác suất cao là sẽ định cư ở Kinh Thị, cho nên cô dự định cũng sẽ mở một Phòng trưng bày tranh Không Gian Thời Gian ở Kinh Thị .
Trụ sở của Hiệp hội Mỹ thuật Hoa Quốc ở Kinh Thị, ở đây Thời Thính Vũ càng thuận tiện mời tranh.
Chỉ là thời đại tìm một nơi phù hợp chuyện một sớm một chiều là tìm ngay.
Cô cũng chỉ thể tìm .
Ngày hôm , Lục Vệ Quốc trở về nhắc đến con rể của tướng quân Dương là Hoàng Chí Bằng.
“Hôm nay nhận điện thoại của tướng quân Dương, vết thương của Hoàng Chí Bằng kiểm soát, hiện tại cũng qua cơn nguy kịch ."
Chỉ là thương tổn đến gân cốt, thêm những vết thương khác, hồi phục cũng ít nhất ba tháng trở lên.
Thời Thính Vũ xong khỏi cảm thán, cô :
“Vẫn , thoát khỏi nguy hiểm , bồi bổ dần dần sẽ hồi phục thôi."
Thời gian trôi qua nhanh ch.óng, chẳng mấy chốc đến ngày mười tháng tám.
Cả nhà họ Lục ngoại trừ Lục Vệ Quốc đều đồng loạt xuất động.
Bởi vì hôm nay là ngày Thâm Thâm tham gia cuộc thi hội họa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hoa-si-thien-tai-xuyen-khong-lam-vo-si-quan-mat-lanh-o-thap-nien-70/chuong-576.html.]
Cha Lục và Lục còn phấn khích hơn cả Thâm Thâm thi, Lục còn mang theo cả máy ảnh.
Vì ở hiện trường quá nhiều trẻ em, để đảm bảo an , Thời Thính Vũ chỉ thể để Lợi Kiếm ở nhà.
Lúc Thời Thính Vũ lái xe đưa đến hội trường, hiện trường ít đến.
Thời Thính Vũ dắt Thiển Thiển và cha Lục Lục cùng Thâm Thâm chia hành động.
Cô dắt Thiển Thiển, cha Lục Lục dắt Thâm Thâm.
Kiểu thi thư họa , đều ở trong cùng một lĩnh vực, danh tiếng của Thời Thính Vũ quá lẫy lừng.
Nếu cô đích dắt con đến dự thi, sợ rằng lúc đó sẽ gây những rắc rối đáng .
Sự xuất hiện của Thời Thính Vũ thu hút sự chú ý của nhiều .
Không ít chào hỏi cô.
Thời Thính Vũ hàn huyên với một hồi đó dắt Thiển Thiển thấp giọng xuống ghế.
Còn Thâm Thâm thì do ông bà nội dắt ở khu vực chờ đợi cuộc thi bắt đầu để lên vẽ tranh.
Bên cạnh Thâm Thâm là một bé tầm tám chín tuổi, nhóc thấy ánh mắt của Thâm Thâm luôn về phía Thời Thính Vũ cách đó xa, liền mở miệng tự nhiên:
“Cậu đang ai ?
Đang giáo sư Thời hả?"
Vừa thấy giáo sư Thời, mắt Thâm Thâm sáng rực lên.
Thấy biểu cảm của , đối phương vỗ vai Thâm Thâm:
“Cậu cũng sùng bái giáo sư Thời ?
Tớ cho , cô cực kỳ giỏi luôn, tớ nhất định trở thành một họa sĩ giỏi như cô ."
Thâm Thâm vô thức ưỡn thẳng lưng:
“Ừm, tớ cũng !"
Cậu bé lập tức cảm thấy chung chủ đề với Thâm Thâm, nhỏ giọng :
“Tớ cho , tớ giúp tớ nhiều tập tranh cắt dán về giáo sư Thời đấy."
Nói đến đây, chút ảo não:
“Sớm giáo sư Thời sẽ đến, tớ mang theo tập tranh cắt dán của , để lúc đó còn xin cô ký tên nữa."
“Ký tên?"
Thâm Thâm ngẩn , hóa yêu thích đến ?
Cậu bé còn tưởng Thâm Thâm ký tên là gì, giải thích:
“Không ký tên là gì ?
Chính là để các ngôi ký tên lên poster hoặc băng đĩa của , tớ cảm thấy giáo sư Thời còn giỏi hơn cả các ngôi ."
Thâm Thâm vô cùng đồng ý:
“Đợi gặp ... giáo sư Thời thì hãy tìm cô ký tên."
Cậu bé thở dài:
“Cậu hiểu , giáo sư Thời dễ gặp như ."
Thâm Thâm thầm nghĩ, các đúng là dễ thấy thật, nhưng thì ngày nào cũng thấy.
Mẹ của bé chút ngại ngùng gật đầu với Lục:
“Con nhà ồn ào một chút."
Mẹ Lục lúc mặt mày rạng rỡ, tự hào vô cùng:
“Như gọi là hoạt bát, trẻ con thì cứ như mới ."
Mẹ của bé cảm thấy bà cụ mắt thật là hiền hậu.
Rất nhanh, loa phát thanh vang lên thông báo thí sinh nhóm nhi đồng trường.
Thâm Thâm và bé đều thuộc nhóm nhi đồng, hai gia đình cùng đưa bọn trẻ lên sân khấu.