[TN70] Họa sĩ thiên tài xuyên không: Làm vợ sĩ quan "mặt lạnh" ở thập niên 70 - Chương 377

Cập nhật lúc: 2026-03-26 17:55:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cũng may là gia đình con gái cũng năm nào cũng về.”

 

Thực nếu họ bận đến mức thể rời , họ cũng về đại đội Tiền Tây xem thử.

 

Thâm Thâm khi thấy cha Thời thì sững sờ một lúc mới nhận .

 

Mẹ Thời thấy cháu ngoại xa cách với họ, nhất thời hốc mắt chút đỏ.

 

Thời Thính Vũ cũng thấy khá khó chịu.

 

cách nào khác, đất nước đang cần họ, lúc chỉ thể hy sinh gia đình nhỏ vì gia đình lớn.

 

Lục Vệ Quốc thấu hiểu cha vợ, nghề nghiệp của lính như họ và nghề nghiệp của cha vợ là điểm chung.

 

Chỉ cần cấp lệnh, họ sẽ chút do dự mà xông chiến trường.

 

Gia đình nhỏ chỉ thể đặt ở phía .

 

Hai ông bà giúp trông cháu ngoại một ngày vội vã đến phòng thí nghiệm.

 

Ngày 23 tháng 1, trường học chính thức nghỉ, Thời Thính Vũ cũng cho bộ ba Triệu, Tiền, Tôn nghỉ.

 

Lúc trường học nghỉ, Thời Thính Vũ xin Hiệu trưởng Tôn nghỉ một thời gian, nếu kỳ nghỉ đông của cô kết thúc mà kỳ nghỉ thăm của Lục Vệ Quốc vẫn tiếp tục thì thời gian khớp .

 

Hai năm mới một như , Thời Thính Vũ đành phối hợp với thời gian của .

 

Ba Triệu, Tiền, Tôn với tư cách là nhận lương thì thể yên tâm nghỉ ngơi .

 

Thế là cả ba dứt khoát đến đồn cảnh sát giúp đỡ, lúc án thì giúp chạy vặt, cũng coi như là tích lũy kinh nghiệm cho .

 

Lục Vệ Quốc mua vé tàu năm giờ chiều ngày 25.

 

Nếu là đời , từ tỉnh Đông đến Kim Lăng cũng chỉ hơn sáu trăm cây , lái xe hơn sáu tiếng là gần như đến nơi, nhưng hiện tại là những năm bảy mươi, đường cao tốc vẫn bắt đầu, phần nhiều là đường đất và mặt đường nhựa dầu, tốc độ xe nhanh, đúng là ứng với câu “ngày nắng đầy bụi, ngày mưa đầy bùn", lái xe thực sự là lựa chọn sáng suốt.

 

Kỳ nghỉ thăm là bốn mươi ngày, họ thể ở cho đến ngày 8 tháng 3, dù thời gian đường của kỳ nghỉ thăm tính đó.

 

Chiều ngày 25, lính cần vụ đưa gia đình ba Lục Vệ Quốc và Lợi Kiếm đến ga tàu.

 

So với đầu mang Lợi Kiếm lên tàu đầy rắc rối, vô cùng thuận lợi, vì Lợi Kiếm giấy thông hành.

 

Đó là giấy thông hành do phía sở công an cấp đặc biệt cho Lợi Kiếm cách đây lâu.

 

Vì chuyện phỏng vấn đó, phía sở công an tìm hiểu kỹ về những việc của Thời Thính Vũ, sự thần kỳ của Lợi Kiếm họ cũng .

 

Xét thấy những biểu hiện lập công của Lợi Kiếm, sở công an cấp cho nó giấy thông hành đóng dấu đỏ.

 

Chỉ thể cái giấy thông hành , Lợi Kiếm xứng đáng .

 

Tuy nhiên, để ít rắc rối hơn, họ vẫn mua vé khoang giường .

 

Họ bây giờ cũng quan tâm chút tiền .

 

Cả nhà ăn cơm lúc ba giờ chiều, ăn no mới lên tàu, sáng hôm bảy giờ hơn là thể đến trạm.

 

Tối nếu đói thể ăn bánh quy mang theo, sốt thịt và trứng luộc nước , những thứ đều chuẩn .

 

Còn sữa bột và bánh quy nhỏ cho Thâm Thâm.

 

Ba một ch.ó xuất hiện thu hút sự chú ý của , gương mặt đó của Thời Thính Vũ hiện tại dễ nhận diện.

 

Mấy lên báo, chú ý cũng khó.

 

Thấy họ khoang giường ở toa phía , mới thu hồi ánh mắt hào hứng.

 

Ngồi khoang giường , Thời Thính Vũ thở phào nhẹ nhõm.

 

Chỉ là ngờ nửa đêm lúc đang ngủ say, ngoài cửa khoang truyền đến tiếng gõ cửa.

 

Lục Vệ Quốc dậy mở cửa, phát hiện ngoài cửa ai, đầu về phía lối , chỉ kịp thấy một vạt áo.

 

Lục Vệ Quốc khoang, thấy đôi lông mày khẽ nhíu của Thời Thính Vũ vì tiếng gõ cửa, tiến lên nhẹ nhàng vỗ vỗ cô, dần dần Thời Thính Vũ ngủ say.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hoa-si-thien-tai-xuyen-khong-lam-vo-si-quan-mat-lanh-o-thap-nien-70/chuong-377.html.]

An ủi xong vợ nhà , Lục Vệ Quốc chốt cửa khoang từ bên trong, chỉ khép hờ cửa khoang .

 

Không lâu ngoài cửa khoang truyền đến tiếng gõ cửa.

 

Ánh mắt Lục Vệ Quốc sắc lẹm, ngay lúc tiếng gõ cửa còn kịp vang lên thứ hai nhanh ch.óng mở cửa, giơ tay túm lấy bóng kịp chạy.

 

Người Lục Vệ Quốc tóm là một đàn ông mặc quần áo màu xanh đen, tầm hai mươi tuổi.

 

Lúc mặt đối phương đầy vẻ kinh hãi, sự việc chỉ diễn trong nháy mắt, còn kịp phản ứng thì bắt .

 

Nhìn thấy vẻ mặt sợ đến ngốc nghếch của đối phương, Lục Vệ Quốc cẩn thận khép cửa khoang , xoay đưa đàn ông đó giao cho nhân viên phục vụ tàu.

 

Thậm chí còn hỏi lấy một câu tại đối phương gõ cửa.

 

Sau khi trở về khoang, Lục Vệ Quốc chỗ cũ.

 

Thời Thính Vũ dậy hỏi:

 

“Vừa xảy chuyện gì ?"

 

Lục Vệ Quốc nhẹ giọng :

 

“Không gì, gõ nhầm cửa thôi."

 

Thời Thính Vũ lúc mắt vẫn còn ngái ngủ, truy cứu thêm, đầu chạm gối ngủ .

 

Lục Vệ Quốc thấy khỏi buồn .

 

Khoảng rạng sáng, nhân viên phục vụ tàu tới.

 

Lục Vệ Quốc ngoài cửa chuyện với họ.

 

Nhân viên phục vụ với Lục Vệ Quốc:

 

“Đồng chí, giao cho chúng đó, cảnh sát tàu điều tra rõ , đối phương khai nhận là xem vợ ."

 

Cũng chính lúc nhân viên phục vụ mới trong khoang là ai.

 

Lục Vệ Quốc gật đầu tỏ ý hiểu:

 

“Các cứ việc theo đúng quy định là ."

 

Thấy đối phương truy cứu thêm, nhân viên phục vụ bèn về.

 

Nhân viên phục vụ về các đồng nghiệp khác vây :

 

“Thế nào?

 

Thấy mặt Thời lão sư ?

 

Ảnh báo của cô xinh lắm."

 

Nhân viên phục vụ đó mặt đầy vẻ chán nản:

 

“Chưa, chồng Thời lão sư chuyện."

 

Mọi ồ lên một tiếng, đối phương thấy thì cũng ai về vị trí nấy.

 

Thời Thính Vũ mãi đến sáng mới Lục Vệ Quốc kể chuyện .

 

đều xảy chuyện gì, cô cũng quản nữa.

 

Thấy tàu sắp đến trạm, gia đình Thời Thính Vũ bèn thu dọn đồ đạc.

 

Bảy giờ rưỡi, tàu trạm đúng giờ.

 

Lần đến đón là cha Lục, cùng còn chú Mao lái xe máy cày ở nhà máy thép.

 

Thời Thính Vũ gương mặt chú Mao nữa còn vẻ xa lạ như đầu.

 

Cô cùng Lục Vệ Quốc chào hỏi.

 

 

Loading...