“Nghĩ nên Thời Thính Vũ cũng hỏi thắc mắc của .”
Anh công an trẻ :
“Cách của vợ Dương Đạt vững nhưng hiềm nỗi trong đại đội đều tin cả."
“Tại ?"
Tiền Học Cường nhịn hỏi.
Anh công an trẻ thở dài một tiếng :
“Vợ Dương Đạt đó cũng đáng thương, kể từ khi gả cho Dương Đạt là thỉnh thoảng bạo hành gia đình, Dương Đạt uống r-ượu là đ-ánh, ở bên ngoài vui vẻ là về đ-ánh, cơm canh ý cũng đ-ánh, tóm là ngày nào cũng yên .
Người trong đại đội đều đức hạnh của , đều cảm thấy bỏ trốn cũng , ít nhất vợ Dương Đạt đến nỗi đ-ánh ch-ết sống."
Thời Thính Vũ khỏi một hồi thổn thức, hỏi:
“Nghi phạm là vợ Dương Đạt ?"
Anh công an trẻ vẻ mặt ngạc nhiên:
“Sao cô ?"
Thời Thính Vũ một tiếng, giải thích cho .
Anh công an trẻ tay còn việc, thấy Thời Thính Vũ ý định tiếp tục trò chuyện nên cũng rời việc.
Thời Thính Vũ thầm nghĩ nếu chuyện Dương Đạt bỏ trốn là giả, tung tin là vợ Dương Đạt dĩ nhiên là nghi phạm một, huống hồ đó còn chuyện Dương Đạt bạo hành gia đình.
Phải rằng con thỏ cuống lên còn c.ắ.n mà.
Quả nhiên trong phòng thẩm vấn, vợ Dương Đạt khai nhận quá trình sự việc.
Hôm đó Dương Đạt uống r-ượu ở nhà một bạn ở đại đội bên cạnh, tối mịt đến chín giờ hơn mà vẫn về, vợ Dương Đạt thấy thời gian còn sớm nữa cũng dám ngủ, chỉ sợ Dương Đạt về thấy cô ngủ đ-ánh cho một trận.
Bèn cầm đèn pin sang nhà bạn Dương Đạt xem .
Nửa đường gặp Dương Đạt đang lảo đảo.
Dương Đạt thấy vợ là xông lên đ-ánh một trận, tối thế cũng đón .
Vợ Dương Đạt lẳng lặng chịu đựng, vẻ mặt tê dại.
vì trời tối nên đèn pin lúc Dương Đạt đ-ánh vợ rơi xuống đất, Dương Đạt nhất thời để ý chân vững cứ thế ngã thẳng xuống, đúng lúc đầu chạm đất, đ-ập một hòn đ-á, ngay lập tức m-áu chảy đầm đìa, cử động nữa.
Vợ Dương Đạt giật một cái, vội vàng nhặt đèn pin lên xem tình hình của , khi thấy vũng m-áu mặt đất, trong đầu cô trống rỗng.
thấy đôi mắt mở to và sắc mặt trắng bệch của đối phương, vợ Dương Đạt cảm thấy vui sướng vô cớ.
Lúc nhiều hoạt động giải trí như đời , buổi tối đều ngủ sớm, trong rừng cây bên đường lờ mờ bóng tối, tối đen như mực, bóng tối mang cho con dũng khí cực lớn, cô tiếp tục sống những ngày tháng đ-ánh đ-ập mỗi ngày nữa, cô ch-ết ở đây.
Vợ Dương Đạt cầm m-áu cho mà kéo trong rừng, nhân lúc cử động , cô trút hết oán hận và sợ hãi suốt những năm qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hoa-si-thien-tai-xuyen-khong-lam-vo-si-quan-mat-lanh-o-thap-nien-70/chuong-371.html.]
Khoảnh khắc chân đ-á đối phương, trong thâm tâm vợ Dương Đạt thấy thật sảng khoái.
Đến khi cô dừng tay thì đối phương còn thở nữa.
Lý trí đột nhiên về, vợ Dương Đạt chút sợ hãi nhưng bộ dạng bất động của đối phương cô thấy vui vẻ.
Ch-ết thì , ch-ết sẽ ai đ-ánh cô nữa, cô bao giờ sống những ngày tháng như trâu như ngựa nữa.
Thực lúc hai mới cưới cũng khá nhưng chỉ vì cô mãi m.a.n.g t.h.a.i nên thái độ của Dương Đạt đối với cô ngày một lạnh nhạt cho đến là đ-ánh đ-ập vô tội vạ.
Cha vợ Dương Đạt giữ vững nguyên tắc con gái gả như bát nước hắt , vả con gái thể sinh nở nên mặt thông gia luôn ngẩng đầu lên , thể mặt cho con gái.
Cứ như mặc kệ con gái chịu hết tủi nhục ở nhà chồng.
Thực vợ Dương Đạt thể mặc kệ Dương Đạt, lúc đó m-áu chảy quá nhiều, cô gọi thì đại khái là sống nổi.
cô luôn sợ họa để nghìn năm, vạn nhất Dương Đạt ch-ết thì những ngày tháng của cô về cảnh dầu sôi lửa bỏng như .
Cho nên mới kéo rừng xử lý.
Vợ Dương Đạt run tay thăm dò thở của đối phương, khi xác định còn thở nữa cô lẳng lặng rơi nước mắt nhưng trong mắt mang theo nụ .
Nhân lúc đêm khuya vắng cô vội vàng mượn ánh đèn pin vùi lấp vết m-áu bằng đất, đó lột quần áo của Dương Đạt định mang về đốt, đó về nhà tìm cái cưa mà Dương Đạt dùng mộc, c.h.ặ.t đứt đầu .
Cô thường xuyên việc đồng áng, một sức lực khá lớn nên cũng thấy gì khó khăn.
Cánh rừng ít lui tới, cô đào một cái hố sâu ném c-ơ th-ể đối phương chôn , chỉ là khi xử lý cái đầu thì chút do dự.
Cô lo lắng ngộ nhỡ ngày th-i th-ể phát hiện sẽ nghi ngờ đến , cho nên những thứ thể chứng minh phận của ch-ết như quần áo và hộp sọ cô đều xử lý sạch sẽ.
Thế là cô dùng quần áo lột từ Dương Đạt gói cái đầu , bộ hơn một tiếng đồng hồ đem đầu chôn ở một sườn đồi hoang vu bóng .
Thấy trời sắp sáng, vợ Dương Đạt sợ phát hiện nên kịp đào hố sâu, chỉ vội vàng chôn cái đầu của Dương Đạt xuống.
Cô nghĩ hiện giờ đúng giữa tháng bảy, là lúc nóng nhất trong năm, chỉ cần thời gian đủ lâu thì cái đầu đó ước chừng sẽ nhanh ch.óng thối rữa.
Đến lúc đó cho dù phát hiện cũng nhận nữa.
Quay về đường cũ, vợ Dương Đạt thuận tiện rửa sạch cái cưa bên bờ sông nhân lúc trời sáng về nhà.
Về đến nhà trời cũng sắp hửng sáng, trong đại đội bao lâu khói bếp bốc lên, cô nhân lúc nấu bữa sáng nhét quần áo dính m-áu của chồng và bếp đốt sạch, đó thu dọn tươm tất yên tâm .
Khi đại đội trưởng phát hiện Dương Đạt liền tìm vợ Dương Đạt hỏi han.
Vợ Dương Đạt chỉ đối phương tối qua sang đại đội bên cạnh uống r-ượu với bạn về.
Đại đội trưởng thấy cô hề lo lắng cho đàn ông đêm về nên cũng nghi ngờ.
Trong đại đội ai mà Dương Đạt thường xuyên đ-ánh vợ, chừng cô còn mong Dương Đạt về chứ.
Chương 295 Hy vọng
Dương Đạt liên tục hai ngày cũng về, đại đội trưởng bèn bảo vợ Dương Đạt sang nhà bạn của Dương Đạt hỏi xem .
Vợ Dương Đạt cũng gì thêm liền sang đại đội bên cạnh.