[TN70] Họa sĩ thiên tài xuyên không: Làm vợ sĩ quan "mặt lạnh" ở thập niên 70 - Chương 306
Cập nhật lúc: 2026-03-26 17:52:11
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Chỉ là, Doanh trưởng Thời mới đoàn tụ gia đình, bàn bạc với đối phương , đợi đến ngày mai mới đề cập chuyện nhờ vả, tiên cứ để gia đình họ sum vầy .”
Thời Mộc Hàn và Tiểu Giả ở khu nhà tập thể đến hơn tám giờ mới về nhà họ Thời.
Lúc , Thời Mộc Hàn :
“Tiểu Vũ, ngày mai đến trường đưa cơm cho hai con, Thâm Thâm ăn cái gì?
Anh cũng một ít."
“Mang cho thằng bé bát trứng hấp là ạ."
Thời Thính Vũ cũng khách khí với .
Tầm đứa trẻ vẫn chủ yếu b-ú sữa , thức ăn dặm chỉ ăn kèm thêm thôi.
Đợi Thời Mộc Hàn và Tiểu Giả , sân nhỏ khôi phục sự yên tĩnh.
Phải là trai vẫn thương , cứ nhất quyết dọn dẹp xong bát đũa mới rời .
Lục Vệ Quốc cũng khỏi cảm thán sự tháo vát của vợ.
Buổi tối khi dỗ con ngủ xong, hai vợ chồng Lục Vệ Quốc tắm rửa sạch sẽ lên giường.
Thời Thính Vũ sấp giường, mái tóc dài b.úi thành một b.úi đỉnh đầu, Lục Vệ Quốc giường xoa bóp vai cổ cho cô.
Kể từ khi bắt đầu dạy học, Thời Thính Vũ thường xuyên mẫu, cộng thêm ngày thường còn sáng tác, trông con, vai lưng thỉnh thoảng sẽ đau mỏi.
Thời Thính Vũ thỉnh thoảng uống chút nước linh tuyền để giảm mệt mỏi, nhưng thỉnh thoảng xoa bóp thúc đẩy tuần m-áu vẫn thoải mái.
Lúc Lục Vệ Quốc bóp thực sự là lòng tạp niệm, trong mắt chỉ c-ơ th-ể của vợ , nhưng ngăn việc Thời Thính Vũ thỉnh thoảng phát âm thanh khiến liên tưởng vẩn vơ.
Lòng bàn tay đàn ông rộng dày, ấm áp mang theo chút cảm giác ma sát thô ráp, Thời Thính Vũ cảm thấy vô cùng thoải mái.
Chỉ là bóp một hồi, lực đạo của Lục Vệ Quốc nhẹ nhiều, từ bóp nặn chuyển thành nhẹ nhàng mơn trớn.
Lúc phần lưng gần xương bả vai của Thời Thính Vũ ửng đỏ, kiểu sưng đỏ khi thương, mà là mang theo một lớp màu sắc mờ ám do ma sát tạo nên.
Lục Vệ Quốc vươn tay bế bổng lên, khoảnh khắc xoay ôm lấy, Thời Thính Vũ vòng tay qua cổ đàn ông.
Tay cô ôm lấy cổ dùng sức kéo về phía .
Trong mắt Lục Vệ Quốc thoáng qua một tia , thuận theo cúi đầu hôn xuống.
Niềm vui sướng giữa vợ chồng, khi mới bắt đầu lẽ sẽ thoải mái, đặc biệt là đối với bên nữ, nhưng chuyện chính là càng càng thoải mái.
Hai nhanh ch.óng chìm đắm trong đó, triền miên đắm say.
Sáng sớm hôm , Lục Vệ Quốc rạng rỡ như gió xuân, Thời Thính Vũ xinh như hoa đào.
Thời Thính Vũ nấu cháo, trộn nộm nấm bào ngư, luộc mấy quả trứng, rán thêm bánh, trông thịnh soạn.
Lục Vệ Quốc tập huấn sáng về là vặn thể ăn cơm.
Thâm Thâm trong chiếc xe tre nhỏ, mắt tròn xoe chằm chằm thức ăn bàn.
Lục Vệ Quốc vội vàng bóc trứng, dùng thìa tán nhuyễn lòng đỏ cho cháo khuấy đều, đút cho Thâm Thâm.
Kể từ khi ăn dặm, vị giác của Thâm Thâm như mở một công tắc thần kỳ nào đó, cái gì cũng nếm thử.
Đút con xong, Lục Vệ Quốc cho Lợi Kiếm ăn, lúc mới bắt đầu ăn cơm.
Ăn sáng xong, hai ai nấy bận rộn .
Ngày tháng tuy đổi, nhưng cũng thật vững chãi và hạnh phúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hoa-si-thien-tai-xuyen-khong-lam-vo-si-quan-mat-lanh-o-thap-nien-70/chuong-306.html.]
Hôm nay buổi chiều Thời Thính Vũ còn tiết, dạy xong tiết buổi sáng cô liền về ký túc xá đợi trai qua.
Sáng nay Thời Thính Vũ chào hỏi với bảo vệ, cho nên xe của Thời Mộc Hàn đến cổng trường, bảo vệ liền tiến lên xác nhận.
Cuối cùng xác nhận nhầm lẫn, còn chỉ cho vị trí tòa nhà ký túc xá.
Khuôn viên trường lớn, nếu Thời Mộc Hàn khả năng định hướng cực , chắc hẳn lạc đường .
Anh mặc quân phục, xách cặp l.ồ.ng cơm, đường thu hút ít ánh .
Thời Thính Vũ và Thời Mộc Hàn hẹn lúc mười một giờ rưỡi, mắt thấy thời gian trôi qua mà vẫn thấy bóng dáng Thời Mộc Hàn , trai cô là quan niệm thời gian.
Cô bế Thâm Thâm định khóa cửa ký túc xá xem thử, thì thấy Thời Mộc Hàn mặt mày nghiêm nghị vội vã từ lối cầu thang tầng hai lên.
Thời Thính Vũ cũng khóa cửa nữa, vội hỏi:
“Anh, đường gặp chuyện gì nên trễ ?"
Sắc mặt Thời Mộc Hàn cứng , theo Thời Thính Vũ phòng, đặt cặp l.ồ.ng lên bàn trong ký túc xá lúc mới mở lời giải thích.
“Trên đường gặp mấy nữ sinh, cứ nhất quyết đòi dẫn đường cho , mãi mới đuổi ."
Trên đang mặc quân phục thì thể chuyện quá đáng, lời hành động đều chú ý, vì thế mới chậm trễ một chút thời gian.
Nhìn khuôn mặt trắng trẻo của cháu ngoại, Thời Mộc Hàn vội vàng dịu biểu cảm , thể đứa trẻ sợ .
Thời Thính Vũ khỏi mỉm :
“Xem vẫn chào đón đấy."
Thời Mộc Hàn lườm cô một cái, tiếp tục chủ đề , vội vàng lấy cặp l.ồ.ng trong tay mở, lấy luôn phần trứng hấp của Thâm Thâm .
Vừa mở nắp hộp trứng hấp, Thâm Thâm rướn về phía .
Thơm quá thơm quá!
Thời Mộc Hàn đỡ lấy Thâm Thâm đặt xe tre, xúc từng thìa trứng hấp đút cho cháu ngoại, thuận tiện giục Thời Thính Vũ mau ăn lúc còn nóng.
Thời Mộc Hàn lái xe nhanh hơn Thời Thính Vũ nhiều, thức ăn lúc vẫn còn nóng hổi.
“Anh ăn ?"
“Anh ăn , em đừng lo cho ."
Thời Thính Vũ cũng gì thêm.
Ngược Thời Mộc Hàn cảm thán một câu:
“Trường của các em trông thật sự tệ, phong cảnh như tranh vẽ."
Tất nhiên, nếu mấy nữ sinh đòi dẫn đường thì hơn.
“Dù cũng là trường đại học chính quy chuyên ngành nghệ thuật tiếng của tỉnh Tô mà."
Thời Mộc Hàn :
“Thấy em thế và bố cũng yên tâm ."
Anh nhớ đến mấy năm đầu mới về nước, em gái từ một họa sĩ trẻ độc lập tổ chức triển lãm tranh ở nước ngoài, trở thành một phụ nữ cả ngày gì chỉ nhốt trong nhà quanh quẩn bên bếp núc, và bố đều lo lắng.
dám đường đột để cô ngoài việc.
Lúc đó em gái nhạy cảm chút nhát gan, sâu thẳm trong lòng còn một ngọn lửa phẫn thanh, tin bố tố cáo khả năng điều xuống nông thôn, cô nhốt trong phòng lâu như , họ đều lo lắng cô sẽ xảy chuyện, may mà bây giờ đều nghĩ thông .