[TN70] Họa sĩ thiên tài xuyên không: Làm vợ sĩ quan "mặt lạnh" ở thập niên 70 - Chương 216

Cập nhật lúc: 2026-03-26 17:38:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Ngay cả khi xác suất nghi ngờ lớn, cũng đ-ánh cược dù chỉ một vạn nhất đó.”

 

Lúc , Thời Thính Vũ bưng một chiếc ca lớn , bên trong là những quả dâu tây đỏ mọng rửa sạch.

 

bên giường, đút từng quả dâu cho Lục Vệ Quốc.

 

Lục Vệ Quốc nhận hết sót quả nào.

 

Ăn xong dâu tây, Lục Vệ Quốc đột nhiên :

 

“Vợ , loại trái cây thế cứ ăn ở nhà thôi, đừng mang ngoài."

 

Thời Thính Vũ kinh ngạc ngẩng đầu .

 

Lục Vệ Quốc dùng tay trái nắm lấy bàn tay chút lạnh của cô:

 

“Vợ ơi, hãy ưu tiên an của bản lên hàng đầu, thứ quá mức nghịch thiên dễ dòm ngó."

 

Thời Thính Vũ há hốc mồm, định gì đó, nhưng cô phát hiện bắt đầu từ .

 

Khi Lục Vệ Quốc những lời như , cô kinh ngạc, bất an, nhưng hề sợ hãi.

 

Có lẽ chính vì mà ngày thường khi cô dùng gian và linh tuyền mới đề phòng mặt.

 

Thấy dáng vẻ của vợ , Lục Vệ Quốc mỉm :

 

“Có những chuyện em cần , cũng sẽ hỏi, chúng đều bình an vô sự là hơn bất cứ thứ gì ."

 

Thời Thính Vũ nặng nề gật đầu.

 

Nghĩ đến vết thương Lục Vệ Quốc, Thời Thính Vũ nhân lúc hiện giờ khác ở bên cạnh liền hỏi :

 

“Anh rốt cuộc là thương như thế nào?"

 

Lục Vệ Quốc hiện giờ gãy xương cánh tay, ng-ực đ-ạn lạc sượt qua.

 

Vết thương nhẹ hơn nhiều so với những vết thương từng chịu chiến trường, thấy vợ hỏi đến, cũng thành thật trả lời.

 

“Lúc bọn đón giáo sư Trần về thì gặp sự phục kích, lúc đó bọn liền chuyển hướng xuyên qua rừng, nhưng địa hình quen thuộc, may mà việc ẩn nấp và phục kích trong rừng khá thuận tiện."

 

“Lúc đó trong rừng một con dốc cao hơn hai mét, để hai chiến sĩ xuống đón ở , nhảy xuống."

 

Nói đến đây, Thời Thính Vũ cũng đại khái đoán :

 

“Cô bé đó dám nhảy nên mất thời gian ?"

 

Lục Vệ Quốc khen một câu:

 

“Vợ thông minh thật."

 

Thời Thính Vũ hỏi tiếp:

 

“Sau đó thì ?"

 

Lục Vệ Quốc :

 

“Sau đó đám lính đ-ánh thuê do Mỹ thuê đuổi kịp, để cứu cô nên mới thương."

 

Thời Thính Vũ mím môi, cô chút tức giận, tức giận vì đối phương lúc đang chạy trốn còn lề mề, hại đàn ông của thương.

 

đây là nhiệm vụ của Lục Vệ Quốc, bảo vệ an tính mạng cho họ là trách nhiệm của Lục Vệ Quốc, cô thể .

 

Lục Vệ Quốc đưa tay véo má Thời Thính Vũ một cái:

 

“Chút vết thương đáng gì, cho nên đừng lo lắng."

 

Thời Thính Vũ còn thể nữa?

 

Cô tổng thể loạn một trận mặt Lục Vệ Quốc đang thương .

 

Cô thở dài, :

 

“Ngoan ngoãn , còn đang thương đấy."

 

Lục Vệ Quốc , cũng động đậy lung tung nữa để tránh cô lo lắng.

 

Bữa trưa là Thời Thính Vũ lấy ở nhà ăn bệnh viện.

 

Hương vị ngon bằng nhà , nhưng Lục Vệ Quốc ăn ngon lành.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hoa-si-thien-tai-xuyen-khong-lam-vo-si-quan-mat-lanh-o-thap-nien-70/chuong-216.html.]

 

Chỉ cần vợ bình an vô sự, bảo cả đời ăn cơm nước nhạt nhẽo vô vị cũng cam lòng.

 

Buổi tối Thời Thính Vũ ngủ ở chiếc giường bệnh khác trong phòng.

 

Ban đầu cô định ghép mấy chiếc ghế , Lục Vệ Quốc ch-ết sống đồng ý, cuối cùng hỏi bác sĩ một lát, chiếc giường bên cạnh nên mới để Thời Thính Vũ ngủ chiếc giường đó.

 

Ngày hôm , gia đình Trần Học Nho mang nhiều đồ bồi bổ đến.

 

Cô gái hại Lục Vệ Quốc thương tên là Trần Văn Đình, thấy Thời Thính Vũ cứ chút chột .

 

Làm hại chồng thương, cô chút sợ đối phương.

 

Người ai nỡ đ-ánh đang , gia đình Trần Học Nho bày thái độ khiêm tốn, Lục Vệ Quốc cũng khó họ.

 

Chỉ đây là trách nhiệm của , cần mang đồ đến nữa.

 

Trần Văn Đình xong liền thở phào nhẹ nhõm, cô thực sự chút sợ vị Doanh trưởng Lục .

 

Trông dữ dằn quá.

 

chút hiểu, cưới vợ xinh như .

 

ngoảnh đầu khuôn mặt Thời Thính Vũ.

 

thật...

 

càng , Trần Văn Đình càng cảm thấy khuôn mặt đối phương chút quen thuộc, dường như gặp ở .

 

Chương 150 Ánh sáng của Hoa

 

Ánh mắt Trần Văn Đình cứ đặt Thời Thính Vũ, khiến phớt lờ cũng khó.

 

Thời Thính Vũ đầu , ánh mắt hai chạm , Trần Văn Đình vội vàng dời mắt chỗ khác.

 

Vợ chồng giáo sư Trần giúp gì đó nhưng Thời Thính Vũ từ chối.

 

“Giáo sư Trần, bên lo liệu , cần như ."

 

Thời Thính Vũ .

 

Một gia đình mấy quen , quá nhiệt tình bận rộn tới lui ở đây, Thời Thính Vũ thấy chút tự nhiên.

 

thì bà Trần vẫn là tinh tế hơn, bà với Thời Thính Vũ:

 

“Đồng chí Thời, nếu khó khăn gì thì cứ với chúng , việc gì giúp chúng nhất định sẽ giúp, hôm nay phiền hai nữa, chúng qua hai ngày nữa sẽ đến thăm Doanh trưởng Lục."

 

Sau đó bà đưa chồng và con gái ngoài.

 

Trần Văn Đình lúc vẫn còn chút cam lòng, cô là kiểu hễ vấn đề là đáp án mới thôi, cảm giác đoán là ai thế thật khó chịu, cứ lửng lơ yên.

 

“Mẹ, thấy chị Thời đó quen ?

 

Con cứ thấy quen thuộc."

 

Bà Trần nghĩ một lát, dường như cũng cảm thấy chút quen thuộc.

 

Giáo sư Trần :

 

“Bất kể quen quen, là chúng , khiến đồng chí quân nhân thương, Đình Đình, con rèn luyện nhiều hơn , thể cứ để kéo chân những lúc then chốt như ."

 

Trần Văn Đình bố mắng nên cũng chút chột , liền vội vàng đồng ý.

 

Cho đến khi họ về tới nơi ở, thấy bức tranh treo trong phòng, Trần Văn Đình mới chợt hiểu , reo hò đầy vui mừng:

 

“Mẹ, con nhớ chị Thời là ai !"

 

“Là ai?"

 

Bà Trần cũng đầy vẻ tò mò.

 

Trần Văn Đình vỗ vỗ bức tranh treo tường:

 

“Mẹ, chúng từng xem triển lãm tranh của chị mà!

 

Mẹ quên ?"

 

Bức tranh tường tuy của Thời Thính Vũ, nhưng họ đúng là từng mua tranh của Thời Thính Vũ, điều bức tranh đó vì mang theo tiện nên bán cho một bạn.

 

 

Loading...