“Quay lầu nhà Ngụy Kiến, ở đó Lợi Kiếm và các chú ch.ó nghiệp vụ đang đ-ánh quần áo.”
Thấy Lục Vệ Quốc , Lợi Kiếm vẫy vẫy đuôi với , ánh mắt chút gấp gáp, rõ ràng nó đ-ánh xong .
Đợi ch.ó nghiệp vụ đ-ánh xong, Lục Vệ Quốc dẫn các chú ch.ó nghiệp vụ bắt đầu tìm kiếm.
Lợi Kiếm nhanh nhẹn chạy ở phía nhất.
Bây giờ xe ô tô con ít, rời cơ bản đều là đạp xe đạp hoặc bộ, truy tìm cũng khá thuận tiện.
Cuối cùng Lợi Kiếm dẫn bọn họ đến một căn nhà cũ trống trải.
Căn nhà cũ từ bề ngoài là một khu nhà ở lâu năm tu sửa.
Xung quanh cũng .
Mấy trinh sát tiến lên xem xét một hồi, khi về :
“Doanh trưởng, bên trong nhà trống .
Nhìn dấu vết hoạt động, chắc là lâu."
Chiến sĩ nhỏ cầm quần áo của Ngụy Kiến, cho các chú ch.ó nghiệp vụ đ-ánh quần áo Ngụy Kiến.
Chỉ là , các chú ch.ó nghiệp vụ xoay vòng tại chỗ.
Thông thường tình huống chỉ thể lên rằng, mùi của đối phương biến mất ở đây.
Lúc , trinh sát đang kiểm tra gần đó cũng tới:
“Doanh trưởng, ở đây dấu vết bánh xe đè qua, là của xe ô tô con."
Điều cũng khó trách tại ch.ó nghiệp vụ dễ truy tìm.
Mùi xe khá nặng, đôi khi thể che lấp mùi của con .
Thêm đó tốc độ xe nhanh, thời gian lưu ngắn, cơ bản là ngửi .
Lục Vệ Quốc Lợi Kiếm :
“Lợi Kiếm, đây."
Lợi Kiếm chạy qua, sự chỉ dẫn của Lục Vệ Quốc, đ-ánh quần áo của Ngụy Kiến.
Nó dường như chút nôn nóng, giống như học sinh đang nỗ lực bài thi.
Hồi lâu , nó sủa mấy tiếng về phía bắc, chạy về phía đó.
Trong mắt Lục Vệ Quốc lóe lên sự vui mừng:
“Đuổi theo."
Lần truy tìm chậm hơn nhiều so với đó, Lợi Kiếm gần như cứ cách một lát mới thể nhận diện kỹ hướng .
Hơn một tiếng , bọn họ thế mà theo Lợi Kiếm đến thôn Chu gia.
Gần như đến thôn Chu gia, Lục Vệ Quốc tính toán của Ngụy Kiến.
Thôn Chu gia tựa hồ, tay giấy giới thiệu, tàu hỏa các loại là , khỏi Kim Lăng, đường thủy quả là một cách, hơn nữa đường thủy dễ truy tìm.
Anh chia hai tìm đại đội trưởng, xem ai mượn thuyền .
Anh thì dẫn theo Lợi Kiếm tiếp tục truy tìm.
Đại đội trưởng khi gọi dậy, thấy hai quân nhân mặc quân phục cửa thì giật một cái.
Trận thế , e là xảy chuyện lớn .
Còn về chuyện những lính hỏi, ông gì cả, bọn họ ngủ sớm.
Dựa theo kết quả trinh sát kiểm tra ở căn nhà cũ, thời gian ở căn nhà cũ rời lâu, đến thôn Chu gia chắc cũng bao lâu.
Lúc đó trong thôn đều đang ngủ.
“ nhà nào thuyền, dẫn các tìm ."
Đại đội trưởng khi hiểu rõ sự tình, lập tức mở miệng.
Trong thôn họ đa là ngư dân, nhưng thuyền thể xa thì nhiều.
Thuyền nhất ở đây chính là nhà Lưu Vượng.
Thôn trưởng dẫn hai trực tiếp đến nhà Lưu Vượng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hoa-si-thien-tai-xuyen-khong-lam-vo-si-quan-mat-lanh-o-thap-nien-70/chuong-116.html.]
Vừa gõ cửa, vợ Lưu Vượng ngoài, trong miệng còn lẩm bẩm:
“Chẳng ?
Sao ?
Có bỏ quên đồ ?"
Đại đội trưởng :
“ là đại đội trưởng, Lưu Vượng nhà chị ngoài ?"
Vợ Lưu Vượng kinh ngạc một chút, vội vàng mở cửa, hai chiến sĩ nhỏ liền mau ch.óng nấp .
“Đại đội trưởng tìm lão Lưu nhà việc ?
Ông mới ngoài đầy mười phút."
“Nửa đêm nửa hôm thế ông ngoài gì?"
Đại đội trưởng hỏi.
Vợ Lưu Vượng cũng giấu giếm:
“Chẳng buổi tối việc gấp, mua vé, liền lão Lưu nhà chèo thuyền đưa sang thành phố bên cạnh ."
Đại đội trưởng thấy lời , trong lòng liền thắt một cái, Lưu Vượng nếu thực sự đưa , e là vướng chuyện .
Số tiền kiếm gai tay quá mà.
Đại đội trưởng cũng giải thích quá nhiều nữa, chỉ :
“Được , nếu Lưu Vượng nhà, tìm khác giúp đỡ , chị ."
Vợ Lưu Vượng gãi gãi đầu, ngoan ngoãn nhà.
Cửa nhà họ Lưu đóng, hai chiến sĩ nhỏ liền ngoài.
Đại đội trưởng :
“Thuyền nhà họ Lưu đậu ở gần bến tàu nhỏ, dẫn các ."
Bến tàu nhỏ ở đây chẳng qua là một cái bục do thôn tự xây từ những năm , thuận tiện cho trong thôn giặt giũ.
Lúc họ đến bến tàu nhỏ, bọn Lục Vệ Quốc ở đó , cách bờ vài chục mét, một chiếc thuyền đ-ánh cá dân dụng lớn đang chèo về phía giữa hồ.
Chương 91 Bắt gọn
Tiếng động cơ diesel, kèm theo tiếng ch.ó sủa, xáo trộn sự yên tĩnh của ngôi làng.
Các chú ch.ó nghiệp vụ sủa ngừng về phía con thuyền.
Trong đêm tối, đèn thuyền đang đung đưa.
Lục Vệ Quốc lập tức quyết định:
“Đại đội trưởng, phiền giúp chúng mượn một con thuyền."
Đại đội trưởng hai lời, chọn một nhà gần nhất để gõ cửa.
Nhà gần bên nhất là nhà Chu Hữu, nhà cũng thuyền, chỉ là thuyền bằng nhà Lưu Vượng.
Tiếng động cơ và tiếng ch.ó sủa từ sớm khiến nhà Chu Hữu ngủ yên , đại đội trưởng gõ cửa, dậy ngay.
Nghe giúp bộ đội một tay, đối phương hai lời đồng ý ngay.
Người bây giờ đa thuần phác, cho dù ngày thường chút khuyết điểm nhỏ, nhưng chính sự, đều hiểu rõ trắng đen.
Trên thuyền nhà Lưu Vượng, Ngụy Kiến và Lưu Vượng hai thấy và ch.ó bờ.
Ngụy Kiến lộ vẻ gấp gáp, Lưu Vượng cũng giật một cái.
Trên bờ thỉnh thoảng truyền đến tiếng gọi loa:
“Người thuyền đây, lập tức ngay, lập tức ngay."
Nhìn Ngụy Kiến trông vẻ văn nhã, Lưu Vượng trầm giọng hỏi:
“Đồng chí, chuyện là ?
chỉ là kiếm chút tiền thôi, đồng chí hại đấy."
Ban đầu cũng là vì Ngụy Kiến đưa thẻ công tác cho xem, Lưu Vượng mới đồng ý đưa sang thành phố bên cạnh.