“Ài, Chu Phượng tình cờ dọn ở chung sân nhà thím.”
“Ơ, đây thím sân nhà thím còn phòng trống?”
“Ài, đừng nhắc nữa, căn phòng đó nhỏ lắm, thực trong sân nhà thím ít chiếm của riêng, nhưng căn phòng là của công, nhà nước lên tiếng thì tụi thím cũng chiếm , cứ để trống ở đó mãi.”
“Ồ ồ!” Lâm Họa gật đầu.
Ngày hôm khi chuyện với thím Mã, Lâm Họa liền chạm mặt Chu Phượng.
Chu Phượng chủ động tiến lên chào hỏi: “Chào cô nhé, hôm đó thật sự cảm ơn cô dẫn đường cho .”
“Hì hì, gì ạ.” Lâm Họa chị nhắc chuyện dẫn đường hôm đó, chuyện thật sự cần khách sáo, cô cũng chút ý đồ riêng trong đó mà.
“Cô cũng ở khu ?” Chu Phượng tò mò hỏi.
Theo chị thấy, phụ nữ dẫn đường cho hôm , quần áo là thể thấy điều kiện gia đình chắc chắn , cho nên chị nảy ý định chủ động kết giao.
“Dạ đúng ạ!” Lâm Họa hề ý định giao du quá thiết với chị , cũng sống ở sân nào.
“Cô đang học hả?”
“Dạ , em còn đang vội học đây, em xin phép ạ.” Lâm Họa vội vã chào từ biệt.
Chủ yếu là hai thật sự gì để , cũng quen , Lâm Họa thấy tìm một cái cớ, liền lập tức rời .
Cô đúng là học thật, chỉ là vội đến thế thôi.
Chu Phượng theo bóng lưng vội vã rời của cô, ngẩn tại chỗ một hồi.
Chính khoảnh khắc đó cũng khiến một bà thím ngang qua phát hiện điều kỳ lạ.
“Tiểu Chu, cô quen Tiểu Lâm ?”
“Tiểu Lâm?”
“ , Tiểu Lâm đó, chẳng cô đang con bé ?”
“Ồ, bà đang Lâm Họa ạ!”
“Phải, chính là con bé.” Sau đó bà thím thao thao bất tuyệt kể về chuyện nhà Lâm Họa.
Lúc Chu Phượng mới Lâm Họa tuy ở cùng ngõ với , nhưng ở cái sân độc môn độc hộ, hơn nữa cái sân đó là của chồng cô.
Cô và chồng cô đều là sinh viên Đại học Kinh Đô, hai còn một đứa con gái, cả gia đình ba chiếm trọn một cái sân lớn, giống như nhà ba họ chỉ thể chen chúc trong căn phòng nhỏ mười mấy mét vuông.
Những lời bà thím hôm nay dấy lên trong lòng chị một nỗi ngưỡng mộ sâu sắc.
Chương 508 Thành thành
Đối với Lâm Họa, việc gia đình Chu Phượng dọn đến đây chẳng liên quan gì đến cô, dù nhà cô cũng độc môn độc hộ, đóng cửa là tự sống cuộc đời của , mối quan hệ láng giềng cũng quá sâu đậm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-614.html.]
Chu Phượng vài tình cờ gặp Lâm Họa, chỉ điều nào Lâm Họa cũng vội vàng tránh , vài , Chu Phượng gần như cũng hiểu ý định giao du quá nhiều của Lâm Họa, nên cũng còn mặt dày tiến tới nữa.
Lâm Họa thực chất chẳng gần gũi với chị chút nào, vạn nhất chị cô giám sát chồng chị ở trường thì ?
Loại chuyện Lâm Họa thật sự dính .
Hạ Trí Viễn cũng Lâm Họa kể chuyện , nhưng suy nghĩ của cũng giống như vợ , định kết giao thì cứ tránh xa một chút.
Lại là một ngày cuối tuần, Nhất Nhất đòi ngoài chơi với các bạn nhỏ, Lâm Họa cũng thể đồng ý: “Ra ngoài chơi cũng , nhưng đừng khỏi con ngõ nhé!”
Nhất Nhất chỉ ngoài chơi, nên chẳng cần suy nghĩ đồng ý ngay: “Dạ ạ, !” Nói xong liền hớn hở chạy ngoài.
Lâm Họa để con ngoài chơi thực chất chính cô cũng mấy yên tâm, nhưng cũng thể cứ nhốt con mãi trong nhà, cho nên thực chất để con ngoài chơi, bản Lâm Họa cũng sẽ theo, chỉ điều cô ở ngõ buôn chuyện với các bà cô bà thím, thuận tiện trông chừng con.
“Em cũng ngoài đây, cứ ở nhà ngoan ngoãn nhé!” Lâm Họa Hạ Trí Viễn đang đeo kính với vẻ trai ngời ngời mà .
Người đàn ông nhà Lâm Họa khi đeo kính đúng là cực phẩm nhan sắc, nào cô cũng khỏi cảm thán trong lòng, a, đúng là quá ngưỡng mộ bản , thể sở hữu một đàn ông cực phẩm như thế !
“Đi !” Chuyên ngành của Hạ Trí Viễn học nhiều thứ, cuối tuần thường ngày cũng khá bận rộn.
Lâm Họa khỏi cửa liền thấy thím Mã đang gọi cô: “Tiểu Lâm tới !”
“Hì hì, thím ngay mà, hễ thấy Nhất Nhất chơi là một lát con thế nào cũng xuất hiện.”
Lâm Họa ha ha : “Ài, chẳng là yên tâm ạ? Nhà con chỉ mỗi mụn con gái quý giá thôi, con bé còn nhỏ thế , để nó ngoài một , con thật sự yên tâm nổi.”
“Bình thường mà con. con cũng đừng lo quá, con ngõ của tụi quen cả, lạ nào là dễ phát hiện lắm.”
“Haiz, con cũng , chỉ là tận mắt thì vẫn yên tâm ạ! Ài, đằng nào con cũng việc gì, đây buôn chuyện với các thím cũng vui lắm ạ!”
Các bà cô bà thím đều nhịn mà rộ lên: “Ha ha ha!”
“Mục đích chính của con là hóng hớt, thuận tiện trông con thì !”
Những bà cô bà thím chơi với Lâm Họa nhiều , cũng cái tính thích hóng hớt của cô.
Lâm Họa cũng chỉ mỉm , giải thích nhiều, mà thuận theo lời họ hỏi: “Vậy thím ơi, dạo tin gì mới ạ?”
“Gớm, cái chắc con ? Cái con Vương Tam Ni hàng xóm nhà con đó, chuyện hôn sự mà bố nó định cho nó hỏng .”
“Hỏng ạ?” Lâm Họa quả thực chuyện .
Nếu thực sự hỏng thì Vương Tam Ni cũng giỏi thật đấy, thể phá hỏng cuộc hôn nhân .
Phải rằng cuộc hôn nhân , bố nó kỳ vọng lắm, chỉ cần thành công là sẽ một khoản sính lễ lớn túi, họ chắc chắn sẽ dễ dàng từ bỏ, huống hồ phía đối phương là một kẻ ngốc, Vương Tam Ni nếu gả đó mà nắm thóp một kẻ ngốc thì chẳng thể mang về cho gia đình ít lợi lộc ?
“Sao tự nhiên hỏng ạ?” Lâm Họa vẫn khá tò mò về chuyện .