"Ái chà! Khách quý, khách quý đây !"
Bà Vương thấy bạn là bà Lý thì ngạc nhiên, dù công việc mối của bà cũng đang lên như diều gặp gió, ngày thường thì cũng là đang tìm kiếm nam thanh nữ tú, gì thời gian đến tìm bà bạn già .
"Gớm! Đến tìm bà tán dẫu ?" Bà Lý .
"Được chứ, chứ, khách quý như bà đến là hoan nghênh lắm, mau . Con dâu cả , rót cho bác chén nước, cho thêm tí đường nhé!"
Bà Vương tiếp đón bà Lý, sai bảo con dâu nhà rót nước.
"Dạ ạ!"
Con dâu cả nhà họ Vương lời chồng, cũng hào phóng cho một nắm đường nước, mang xong liền bên cạnh tiếp tục khâu giày.
Bà Lý nhấp một ngụm nước, khen nức nở: "Con dâu nhà bà ai cũng ngoan hiền cả."
Bà Vương và con dâu cả đều vui khi lời , bà Vương hớn hở : "Chẳng đều nhờ bà mối ? Nếu nhờ sự giới thiệu của bà hồi đó, nhà đào mấy đứa con dâu thế ."
Bà Lý bạn khen ngợi cũng vui mừng vì sự thành công của chính .
Hai khen qua khen xong, bà Lý mới chuyện chính.
"Hôm nay đến tìm bà là chút việc, nhưng cần bà gì cả, chỉ cần cung cấp cho ít thông tin là ."
"Được! Bà ."
"Haizz ~ chẳng là nhà họ Khương tìm đến nhờ mối , chỉ là... chỉ là yêu cầu của nhà bà cao, hỏi bà xem ai đáp ứng yêu cầu ."
"Có yêu cầu gì thế? Mau xem nào." Bà Vương đến đây thì mắt sáng rực lên, chuyện bát quái tự tìm đến cửa thế .
"Khụ khụ, bà , yêu cầu cao lắm nhé! Người đòi đàng trai là thành phố, công việc, chồng, em út con cái nuôi, nếu thì nhất thể tìm cho Khương Bảo Châu một công việc nữa."
Bà Vương và con dâu cả mà kinh ngạc đến mức mồm khép .
"Chậc chậc, đúng là lên trời , cái cô Khương Bảo Châu đó là thiên tiên hạ phàm chắc! Ai mà cưới nổi cơ chứ!"
Con dâu cả nhà họ Vương lời chồng cũng gật đầu lia lịa.
"Chẳng thế , xong cái yêu cầu đó với cái giọng điệu của bà nữa, cứ như con là tiên giáng trần bằng, cảm thấy chẳng ai xứng đáng cả, thế mà bà còn bảo là hạ thấp yêu cầu đấy."
"Thế bà ...?"
Bà Lý ngại ngùng : "Chẳng vì bà đưa lễ tạ hậu hĩnh ?"
"Bao nhiêu?"
Bà Lý con cụ thể, chỉ giơ một ngón tay ký hiệu.
"Hai mươi đồng ?" Bà Vương chắc chắn hỏi.
"Ừ ừ." Bà Lý gật đầu.
Con dâu cả bên cạnh cũng nuốt nước miếng cái ực, hai mươi đồng bạc, ôi ơi, bằng nửa năm điểm công của chồng cô , nhà họ Khương chịu chi gớm!
"Nhiều thế cơ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-60.html.]
"Chứ còn nữa? Không thì động lòng ?"
"Cũng đúng, cái việc khổ sai , nếu cho nhiều tiền thì ai thèm cái việc tốn công vô ích chứ."
Bà Vương nghĩ cũng tại bà Lý đồng ý, vì bà bà mối ngoài sở thích cá nhân thì còn vì gia đình bà cần cái nghề để kiếm tiền phụ giúp trong nhà, nếu thì nhà ốm đau t.h.u.ố.c thang quanh năm suốt tháng chẳng ai gánh nổi.
"Để nghĩ xem nào!"
Bà Vương khẽ suy tư một hồi, rà soát tất cả những quen hoặc tên, xem ai khớp một chút .
Bà Lý thấy cũng phiền bà .
Con dâu cả nhà họ Vương bên cạnh bỗng nhớ tới một , chút ngập ngừng nên .
"Sao thế?" Bà Lý thấy cô như , rõ ràng là lời .
Bà Vương tạm thời ứng cử viên nào, thấy con dâu cả như cũng trực tiếp hiệu bảo cô .
"Là thế , con một ứng cử viên, các điều kiện khác đều khớp, chỉ một điểm là khớp thôi, ở huyện, nhưng công việc, trong nhà cũng chẳng còn ai khác nữa."
"Ai thế?" Bà Vương con dâu , nhất thời nhớ là ai.
Bà Lý vốn là khắp hang cùng ngõ hẻm, nghĩ ngay.
"Có là cái đó ?" Bà Lý vỗ tay một cái khi nhớ đó.
"Chính là ở làng của con dâu bà đấy, mà thiên hạ đồn là khắc cha khắc nhưng vượng chính – Hoắc Quân ."
Bà Vương xong cũng nhớ .
"Ơ ~ bà thì đúng là đây là một đáp ứng đủ điều kiện đấy, ngoài việc ở huyện , thì đúng là cái nào cũng khớp với yêu cầu của nhà họ Khương!"
"Đây là một ứng cử viên, nhưng chỉ sợ nhà họ Khương kiêng dè thôi, dù danh tiếng của Hoắc Quân cũng lắm, nếu thì bao nhiêu năm nay chẳng kết hôn."
"Thế bà còn ứng cử viên nào khác ? Dù nghĩ mãi cũng chẳng ai khác cả."
"Chuyện ... đúng là khó thật, để tìm thêm xem ! Nếu thực sự thì sẽ hỏi Hoắc Quân xem xem mắt , hai bên thương lượng ."
"Thôi , cứ thế ! Bà tự lên huyện tìm xem ai phù hợp , nhưng đoán là khó tìm lắm, vì ở huyện điều kiện thì ai chẳng tìm cũng ở huyện chứ."
Bà Lý thấy cũng đúng, ở huyện khó tìm lắm, nhà họ Khương cũng chẳng gia đình đặc biệt lành gì, tìm như bà mong cũng hề dễ dàng.
Con dâu cả nhà họ Vương cũng tặc lưỡi: "Con thật nhé, cũng tại nhà họ Khương tự soi gương lấy , chẳng xem nhà điều kiện thế nào mà còn đòi hỏi lắm thế, cứ như thế thì dù Hoắc Quân xem mắt chắc thèm để mắt đến cô ."
Bà Vương và bà Lý đều hẹn mà cùng tán thành, cực kỳ đồng tình với cách của cô, kết hôn là chuyện của hai họ, môn đăng hộ đối, nhà họ Khương đòi hỏi như thế quả thực là trèo cao .
...
"Thôi , chúng tạm tán chuyện nữa, về tìm tòi kỹ xem còn ai phù hợp nữa ."
Bà Lý thấy thời gian còn sớm, liền chào tạm biệt bà Vương.
"Được, đến nhé! Lần chúng tán tiếp."