Không ngờ chỉ trong thời gian ngắn ngủi, cửa hàng hoán đổi phận (từ sai thành hại), điều khiến cô mà tức cho ?
Vốn dĩ cô hạng lý lẽ, dù lý cũng tranh giành cho bằng !
"Cô, cô bậy bạ! Làm gì cửa hàng nào khác bảo đến quấy rối việc ăn của các ? Rõ ràng là chất lượng quần áo nhà các ."
Người phụ nữ gây chuyện lúc nãy tức đến run , cảm xúc lập tức trở nên kích động, định lao về phía Thẩm Lai Đệ.
Đám đông xem náo nhiệt thấy tình hình vẻ !
Vội vàng ngăn : "Ơ kìa, chuyện thì chuyện, đừng động tay động chân chứ! Chủ tiệm còn đang mang thai, nếu xảy chuyện gì là bóc lịch đấy."
"Đừng cản , hôm nay nhất định dạy cho con tiện nhân một bài học, thứ gì bậy bạ cũng đổ lên đầu , rõ ràng là quần áo cô chất lượng kém."
"Bình tĩnh, bình tĩnh , gì từ từ , từ từ ."
Thẩm Lai Đệ cũng dáng vẻ kích động của phụ nữ dọa cho giật , cả ngả về phía , nếu nhân viên đỡ thì chắc chắn cô ngã xuống đất .
Thực theo tính cách đây của cô , gặp tình huống như lẽ đ.á.n.h trả ngay lập tức, nhưng bây giờ phận của cô khác .
Bây giờ cô là vợ của Trần Tư Văn, là bà chủ cửa hàng quần áo, cô dịu dàng, đại độ, lễ nghĩa, thể hành xử như mụ đàn bà chanh chua ở đại đội như nữa.
Sau khi vững, cô siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, thầm niệm những lời đó trong lòng, từng chút một kìm nén cơn giận.
"Nếu cô còn quấy rối nữa, chỉ còn cách báo cảnh sát thôi."
"Báo , giỏi thì cô báo ! Tưởng sợ cô chắc!"
"Cô còn thế nào nữa? Chúng bồi thường mà." Thẩm Lai Đệ dáng vẻ gây gổ vô lý của cô , nhất thời ?
Người phụ nữ tưởng cô xuống nước, đôi mắt đảo liên hồi, đang tính toán điều gì: "Cô xin , đền thêm cho 50 đồng tiền tổn thất tinh thần nữa." Thực cô cũng chẳng tiền tổn thất tinh thần là cái gì, chỉ qua, đại khái là bồi thường tiền thôi, miễn là lấy tiền là .
"Không đời nào!" Thẩm Lai Đệ thèm suy nghĩ mà từ chối ngay.
"Tóm là cần , cô đền tiền cho , 50 đồng thiếu một xu!" Người phụ nữ cũng bướng bỉnh, chịu lùi bước một phân.
Đám đông xem náo nhiệt ai nấy đều thầm kinh hãi trong lòng: Trời đất ơi! là dám hét giá thật đấy! 50 đồng, cộng với 20 đồng tiền bồi thường quần áo lúc nãy, tổng cộng là 70 đồng , bằng cả hai tháng lương của công nhân chứ chẳng chơi!
Lúc tất cả đều nín thở chờ Thẩm Lai Đệ đưa quyết định.
Thẩm Lai Đệ chỉ cảm thấy xung quanh đều đang xem trò của , mặt cũng ửng hồng lên vì tức.
Cứ nháo nhào thế mãi cũng là cách, lãng phí thêm thời gian thì hôm nay cửa hàng khỏi mở cửa luôn.
Thẩm Lai Đệ phụ nữ đang cậy thế , cuối cùng chỉ đành c.ắ.n răng bồi thường cho cô , chỉ mong cô mau ch.óng rời .
"Được, bồi thường cho cô, nhưng cô đừng ở đây gây hấn nữa."
"Được!" Người phụ nữ cũng sảng khoái một cách bất ngờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-582.html.]
Thẩm Lai Đệ đếm tiền, đưa qua năm tờ mệnh giá mười đồng.
Sau khi nhận tiền, vẻ hân hoan mặt phụ nữ chẳng thèm che giấu một chút nào, rõ cho những khác cô chính là vì tiền mà đến, điều khiến Thẩm Lai Đệ vô cùng uất ức.
Người phụ nữ lấy tiền xong liền nhanh ch.óng chuồn mất, sợ Thẩm Lai Đệ hối hận.
Sau khi phụ nữ khỏi, đám đông xem náo nhiệt cũng dần tản , tuy nhiên, Lâm Họa thấy mấy bà thím vẻ mặt gian xảo, mang theo chút tâm tư riêng bước trong tiệm.
Trong đầu Lâm Họa nảy một suy đoán — Không lẽ nào?
Quả hổ danh nữ chính, xung quanh lúc nào cũng những kẻ cực phẩm nhảy nhót, kẻ , kẻ khác sắp đến ?
Lâm Họa và Hạ Chí Viễn cũng dần bước khi đám đông tản .
Đi một quãng đường, trong lòng Lâm Họa vẫn cứ nghĩ về chuyện , Hạ Chí Viễn thấy cô chút lơ đễnh nên cũng chậm rãi cùng cô, còn chú ý để cô va qua đường.
"Cẩn thận một chút em, đừng đ.â.m ."
"Ồ, !"
"Lúc nãy em đang nghĩ gì mà lơ đễnh thế?"
"Không gì , chỉ là lúc nãy em thấy mấy bà thím trông vẻ gian xảo tiệm của Thẩm Lai Đệ, em nghi là họ dùng chiêu cũ."
"Dùng chiêu cũ!" Nhất Nhất học vẹt.
cô bé hiểu nên liền hỏi: "Thế nào là dùng chiêu cũ hả ba?"
Hạ Chí Viễn thấy giọng non nớt của con gái hỏi về chiêu cũ, cũng nghiêm túc giải thích cho cô bé: "Nghĩa là mấy bà thím bắt chước phụ nữ gây chuyện lúc nãy, để đòi tiền bồi thường đấy con."
"Ồ ồ!" Nhất Nhất nửa hiểu nửa , theo cách hiểu của cô bé: "Họ cãi với cô ạ?"
Lâm Họa đột nhiên cảm thấy con gái dường như lĩnh hội tinh túy: " , họ chính là cãi với cô , hễ cãi thắng là họ tiền mang về."
"Ồ ồ!" Nhất Nhất dường như hiểu điều gì đó.
Chương 482 Sóng gió lặng sóng gió lên
Sau khi trả lời câu hỏi của con gái rượu, Hạ Chí Viễn lúc mới chuyện cửa hàng của Thẩm Lai Đệ với Lâm Họa.
"Cách xử lý chuyện của Thẩm Lai Đệ quá yếu kém, đủ cứng rắn, giống như em đấy, dùng chiêu cũ, đó cũng là vì họ thấy cái lợi ở đây mà!"
Lâm Họa gật đầu, vẻ đúng là như thật, những khác chắc cũng nghĩ rằng vì cô chỉ quấy rối một trận như mà dưng nhận 70 đồng tiền bồi thường, cũng bắt chước quấy rối một trận liệu 70 đồng ?
Những chiếm tiện nghi đều sẽ suy nghĩ .
"Làm ăn rắc rối quá mất! Phải đối phó với đủ loại vấn đề phát sinh, may mà em lao mấy cái !" Lâm Họa chút sợ hãi, ước chừng nếu cô mà ăn thì cũng chắc hơn Thẩm Lai Đệ !
Thôi, cô cứ thành thành thật thật đầu tư mấy cái thực thể ! Chẳng hạn như nhà cửa các loại, thứ dễ lỗ vốn, mà nếu gặp quy hoạch giải tỏa thì còn kiếm một món hời lớn nữa chứ!