TN70: Hằng Ngày Ăn Dưa Của Pháo Hôi Ở Thập Niên 70 - Chương 577

Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:56:59
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Thế thì cũng tích trữ rau chứ, ngày đến thì !" Bà thím Mã cảm thấy trẻ tuổi đúng là hiểu chuyện, cách sống.

 

"Cũng đúng ạ, thím ơi ngày mai mấy giờ các thím tranh mua rau thế?"

 

"Tầm ba bốn giờ sáng là ."

 

"Sớm ? Trời lạnh lắm đó thím." Lâm Họa nghĩ đến cái thời tiết lúc ba bốn giờ sáng, chắc chắn là lạnh đến phát run , ăn miếng rau thật chẳng dễ dàng gì!

 

"Chứ còn gì nữa, tranh mua rau thì nhanh chân, thì căn bản chẳng đến lượt xếp hàng ." Bà thím Mã ném cho cô một cái ánh kiểu 'cháu tưởng thế nào?'.

 

"Thím ơi, thể bỏ tiền thuê khác về nông thôn thu mua rau giúp chúng ạ?" Lâm Họa dậy sớm như để tranh mua rau, nên nghĩ một cách khác.

 

Bây giờ bỏ tiền thuê mua rau cũng là việc ăn nhỏ hợp tình hợp lý mà! Chắc là nhỉ?

 

Bà thím Mã xong thì ngẩn một lúc, vỗ đùi một cái: "Ái chà! Tiểu Lâm, cháu đúng là thông minh thật đấy!"

 

Bà thím Mã ngẫm thấy đây đúng là một ý kiến , điều: " mà cháu tìm về nông thôn thu mua rau cũng tốn tiền chứ! Cháu thừa tiền quá ! Tự xếp hàng mua cũng chỉ mất một đêm thôi, thế chẳng là lãng phí tiền ?" Nói bà vẫn chút nỡ.

 

Lâm Họa cũng hiểu tâm lý tiết kiệm đồng nào đồng nấy của họ, nên giáo điều quá nhiều mà chỉ : "Rau ở nông thôn chắc chắn phong phú hơn ở cửa hàng cung ứng xã ạ! Chúng thể bảo thu mua lấy nhiều loại khác , chứ chỉ đơn thuần là cải thảo!"

 

Trời đất ơi, câu đúng là trúng tim đen của bà thím Mã, chẳng , ở cửa hàng cung ứng xã cơ bản là cải thảo, chẳng thứ gì khác cả.

 

" mà chắc là tốn ít tiền !"

 

"Chúng thể rủ mấy cùng tìm mà? Hoặc là nhà các thím ai kiếm khoản tiền ? Kiểu như thu mua rau từ nông thôn mang thành phố bán, kiếm chút tiền chênh lệch, chỉ là vất vả một chút thôi."

 

"Ôi, Tiểu Lâm, cái đầu cháu nghĩ thế nào mà thế? Đây đúng là một ý kiến đấy!"

 

"Ôi, cũng do cháu nghĩ , cũng như mà, chỉ là nhiều thôi. Hơn nữa, thành phố bao nhiêu cơ chứ? Có thêm vài ăn kiểu cũng chắc phục vụ hết cả thành phố ạ!"

 

" đúng đúng, cháu đúng! mà Tiểu Lâm , việc ăn thực sự chứ?"

 

"Được chứ ạ, ? Chỉ là kiếm chút tiền vất vả thôi, nếu nhà các thím ai thầu rau từ nông thôn về, nhà cháu sẽ là đầu tiên mua."

 

"Haha, ! Vậy quyết định thế nhé! Đến lúc đó mang rau về, cháu nhất định mua đấy!"

 

"Vâng, chốt thế ạ." Lâm Họa đảm bảo nếu thực sự thầu rau từ nông thôn về thành phố, cô nhất định sẽ mua, đây là cơ hội hiếm mà!

 

cũng hơn là tự xếp hàng mua rau lúc nửa đêm!

 

Loại chuyện thể giải quyết bằng tiền , việc gì tự khổ chứ?

 

Lâm Họa , cũng để đàn ông của chịu khổ, nếu thể khiến bản sống thoải mái trong một giới hạn nhất định thì đừng để chịu thiệt thòi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-577.html.]

 

Lâm Họa cảm thấy tận hưởng niềm vui kịp thời cũng quan trọng, đời ngắn ngủi mấy chục năm, hà tất sống khổ cực như ?

 

Bà thím Mã như nhận thánh chỉ, phong phong hỏa hỏa chạy về nhà.

 

Không khí kiếm tiền trong những con ngõ gần đây đặc biệt nồng nhiệt, đủ loại hình kinh doanh nhỏ lẻ mọc lên như nấm, dẫn đến cạnh tranh xung quanh cũng gay gắt hơn ít. Bà thím Mã ý tưởng mới, liền lập tức chạy về bảo con trai chiếm lĩnh tiên cơ ngay.

 

Lâm Họa ngờ tốc độ hành động của bà thím Mã nhanh đến .

 

Hai ngày , Lâm Họa mở cửa khi tiếng gõ.

 

Lâm Họa nhướng mày, phát hiện ngoài cửa chính là bà thím Mã và con trai thứ hai của bà, bên cạnh họ còn một chiếc xe ba gác nhỏ.

 

"Thím ơi, hai đây là?"

 

Bà thím Mã hào hứng : "Tiểu Lâm ! Trước đó chẳng cháu mua rau ? Cháu xếp hàng ở trạm rau, thế nên cháu mới nghĩ xem thể tìm giúp thu mua ít rau từ nông thôn về , thế là thím bảo thằng hai nhà thím nhận việc , đây chẳng đưa rau đến cửa ?"

 

Lâm Họa thực sự ngờ tốc độ nhanh như , lập tức rạng rỡ: "Thật ạ?"

 

chút nôn nóng chạy ngoài: "Nhanh cho cháu xem những thứ gì nào."

 

"Có nhiều lắm, cải thảo, khoai tây, củ cải, đậu que..."

 

"Oa, thím ơi, rau của hai phong phú thật đấy!" Lâm Họa rau trong xe ba gác, nhiều nhiều, ít cũng ít.

 

Lâm Họa kiểm tra một lượt, thấy đều tươi: "Thím ơi, rau trong xe cháu lấy hết."

 

"Tốt !" Bà thím Mã vui đến phát điên, bà tuy Tiểu Lâm là lời giữ lời, nhưng khi bán rau thì trong lòng vẫn chút thấp thỏm.

 

Bây giờ rau bán , bà thấy những gì lo lắng đó đều là thừa thãi, Tiểu Lâm thể lừa chứ?

 

"Thím ơi, cả xe rau bao nhiêu tiền ạ?"

 

"Hai mươi đồng."

 

"Được ạ, thím và giúp cháu dỡ hết chỗ rau trong sân nhé! Cháu lấy tiền cho hai ." Lâm Họa xong định về phòng lấy tiền.

 

"Được !" Bà thím Mã và con trai vô cùng kích động, một xe rau bán là họ thể kiếm năm đồng , một xe kiếm năm đồng, thêm vài xe nữa chẳng là phát tài ?

 

Lâm Họa thực quá bận tâm đến tiền rau, bởi vì một xe rau trông cũng ít, hơn nữa tính toán sơ qua thì giá cả cũng tương đương, dù giá rau ở thành phố cũng tầm đó, lẽ rau thu mua trực tiếp từ nông thôn sẽ rẻ hơn một chút, kiếm bao nhiêu chênh lệch cô định truy cứu, dù cũng là ăn tiền công vất vả.

 

Cho nên khi bà thím Mã và con trai bê hết rau sân, cô sảng khoái đưa tiền luôn.

 

 

Loading...