TN70: Hằng Ngày Ăn Dưa Của Pháo Hôi Ở Thập Niên 70 - Chương 535

Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:40:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

"Con còn nhỏ nên cha đúng là yên tâm chút nào, ôi, bảo bối nhà thế nào ?"

 

Huỳnh Uyển năm nay 24 tuổi , ở nhà một con trai sáu tuổi, hiện giờ đứa trẻ đang theo bố nó ở Thiên Tân, cô chỉ thể về thăm con dịp nghỉ lễ.

 

Chồng cô cũng thể mang con sang đây , dù còn công việc, hiện giờ chỉ đành chịu cảnh vợ chồng con cái mỗi một nơi.

 

Bây giờ Lâm Họa cũng hiểu nỗi buồn khi xa con, chỉ mới xa một ngày mà lòng lo lắng khôn nguôi, huống chi Huỳnh Uyển cả một học kỳ mới gặp con, trong lòng chắc chắn còn lo lắng hơn nhiều.

 

"Cậu cố gắng gọi điện về thường xuyên, tiếng con cũng đỡ phần nào." Lâm Họa đề nghị.

 

"Hầy, chỉ còn cách đó thôi."

 

……

 

Chương 443 Buổi trưa ngày đầu tiên

"Bạn Hạ, Nhất Nhất ? Sao hôm nay con bé cùng bạn?" Đám bạn cùng lớp của Hạ Trí Viễn vốn đang mong ngóng hỏi.

 

Hạ Trí Viễn bước cửa họ cho giật , còn tưởng chuyện gì cơ?

 

"Ồ! Nhất Nhất nhà ! Hôm nay con bé học trường mẫu giáo ."

 

"Hả——" Một đám kêu rên t.h.ả.m thiết.

 

"Các bạn thế? Hôm nay trường mẫu giáo khai giảng, con bé học là chuyện bình thường mà!"

 

Mọi thất vọng gật đầu.

 

Giang Thành tiếc nuối : "Nhất Nhất còn nhỏ thế, bạn nỡ gửi con bé mẫu giáo ? Con bé sợ nhỉ? Có ?"

 

Hạ Trí Viễn vẻ mặt thất vọng đau khổ của , chút nghi ngờ là bố của đứa trẻ nữa?

 

Để tiếp tục đau buồn như thể tập trung lên lớp, đành vội vàng an ủi: "Yên tâm ! và vợ ở cổng quan sát một hồi lâu, con bé hề nên chúng mới đấy."

 

Không ngờ xong, Giang Thành đổi ngay sắc mặt: "A! Nhất Nhất của chúng giỏi quá!"

 

Hạ Trí Viễn cũng đến cạn lời.

 

"Được , sắp lớp . Sách của bạn mang đến giúp chứ?" Hạ Trí Viễn sang hỏi lớp trưởng.

 

Lớp trưởng đang ngay ngắn xem kịch, ngờ Hạ Trí Viễn đột ngột hỏi : "Mang mang . Đây, ở đằng kìa!" Lớp trưởng chỉ chồng sách chất khá cao.

 

Giang Thành vẫn chút phục, lầm bầm nhỏ giọng: "Nhất Nhất còn nhỏ thế, hai cho con bé mẫu giáo ? Vợ bạn ở nhà trông con?" Giọng điệu chút oán trách.

 

Hạ Trí Viễn ôm sách , chằm chằm : "Vợ cũng giống , học đại học, thời gian trông con."

 

Giang Thành đến đây mới nhận lời lầm bầm lúc nãy của thấy, ngơ ngẩn đáp : "Ồ! Vậy !"

 

……

 

Trong tiết học đầu tiên khi kỳ thi đại học khôi phục, mỗi thầy cô giáo lớp đều dồn hết tâm huyết giảng dạy cho sinh viên, những kiến thức truyền đạt đều vô cùng quý giá.

 

Đông đảo sinh viên cũng vì trân trọng cơ hội học tập khó khăn mới mà nỗ lực học hành, còn tâm trí để bận tâm đến những chuyện khác.

 

Hạ Trí Viễn và Lâm Họa tuy trong lòng chút lo lắng cho tình hình con học ở trường mẫu giáo, nhưng tình cảnh cũng chỉ đành thu liễm tâm thần, tập trung học tập.

 

Chẳng mấy chốc đến buổi trưa.

 

Thực tế thì buổi trưa ở trường mẫu giáo thể ăn cơm tại đó, đối với trường hợp thể nộp phiếu lương thực, nhưng Hạ Trí Viễn và Lâm Họa đều ý định đó.

 

Bởi vì mức độ ăn uống ở trường mẫu giáo lẽ cao bằng ở nhà ngày thường, dinh dưỡng ?

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-535.html.]

hai để con giải quyết vấn đề bữa trưa ở trường mẫu giáo, nhưng buổi sáng mệt như , buổi trưa về còn nấu cơm nữa thì cũng đuối, thế nên họ quyết định mua cơm ở căng tin, đó đón con về nhà, hấp thêm cho con một bát trứng, buổi chiều ngủ trưa xong đưa con học.

 

Sau khi hai hội quân.

 

"A Viễn, sách của đều ở đây hết ?"

 

"Ừm!"

 

"Nhiều quá nhỉ! Anh mang đống sách về nhà , em mua cơm, đó đón con, lát nữa chúng gặp ở nhà."

 

Hạ Trí Viễn gật đầu: "Được!"

 

"Ơ, đó là vợ của bạn Hạ ?" Giang Thành và mấy bạn tình cờ Hạ Trí Viễn thấy cảnh hai hội quân.

 

"Chắc là nhỉ?" Họ chút chắc chắn, dù với ngoại hình của Hạ Trí Viễn thì đến bắt chuyện cũng là bình thường.

 

"Hay là chúng qua chào hỏi một tiếng?" Giang Thành hất cằm, chỉ về hướng đó.

 

"Được đấy!" Chỉ là vài bước thấy hai phía đường ai nấy .

 

"Ơ, riêng thế ?"

 

"Người thì về phía căng tin, thì về phía cổng trường."

 

"Họ thực sự là vợ chồng nhỉ?" Giang Thành gãi gãi đầu.

 

"Ai mà ?"

 

"Thôi bỏ , dịp chúng quen !"

 

"Ừm!"

 

Hạ Trí Viễn và Lâm Họa hề đằng còn xảy những chuyện .

 

Lâm Họa đến căng tin, dùng phiếu cơm và phiếu lương thực mua bữa trưa hôm nay cho cả gia đình ba .

 

Thức ăn ở căng tin khá phong phú, cô trực tiếp đưa mấy cái hộp cơm chuẩn sẵn cho dì múc cơm.

 

"Dì ơi, cho cháu mỗi món một phần, với cả đóng gói hai phần cơm nữa ạ."

 

"Mua nhiều thế cháu?"

 

"Vâng, hai ăn ạ." Lâm Họa tính phần Nhất Nhất - cái đứa nhỏ đầy ba tuổi , dù con bé cũng ăn chẳng bao nhiêu.

 

Dì múc cơm thấy hai ăn thì ý kiến gì nữa. "Được !"

 

"Đây, cầm chắc nhé!"

 

Hạ Trí Viễn để nhanh ch.óng đón con, đường thể là sải bước nhanh, đầy mười phút về đến nhà, nghỉ ngơi chút nào vội vã cửa.

 

"Chào cô giáo ạ!"

 

"Bố Nhất Nhất đấy ! Đến đón con ?"

 

"Vâng, đến muộn ạ?"

 

"Không , . Chúng cũng mới tan học xong đây!"

 

"Ồ, thì quá, giờ thể đưa con về ạ?"

 

 

Loading...