TN70: Hằng Ngày Ăn Dưa Của Pháo Hôi Ở Thập Niên 70 - Chương 522

Cập nhật lúc: 2026-01-28 09:39:54
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Họa , vẻ mặt chút kỳ quái, nhưng suy đoán của . Bởi so với cách giải thích của chồng, suy đoán trong lòng cô vẻ vô lý.

 

Theo góc của cô, bên cạnh nữ chính luôn kèm với những trắc trở, nên chuyện ngày hôm nay lẽ là một thử thách mà ông trời dành cho cô chăng!

 

...

 

Thực Lâm Họa rằng, bọn buôn thực sự nhắm Thẩm Lai Đệ.

 

Chuyện bắt nguồn từ những mầm mống rắc rối để từ vụ án buôn ở huyện thành năm xưa.

 

Bọn buôn tàu là ai?

 

Có mấy tên là chị em của đám buôn ở huyện thành . Đám ở huyện thành năm đó chính vì Thẩm Lai Đệ mà nhiều chị em của chúng mất mạng, cả ổ cũng gần như sa lưới, nhưng chân dung của Thẩm Lai Đệ vẫn truyền ngoài.

 

Nhóm buôn tình cờ thấy diện mạo của Thẩm Lai Đệ, cảm thấy quen mắt, chẳng bao lâu nhận đây chính là phụ nữ khiến bao nhiêu em của chúng tù.

 

Được , thế chẳng là tự dâng xác đến tận tay chúng ? Chúng thể bỏ qua dễ dàng như thế ?

 

bọn chúng dứt khoát dùng t.h.u.ố.c mê khiến cô ngất . Nếu Sở Anh chen ngang, lẽ Thẩm Lai Đệ bán ở ngay ga tiếp theo .

 

Sau khi cảnh sát đường sắt thẩm vấn mới những điều , hóa đây còn là một vụ trả thù. Sau khi bàn giao cho cục công an, họ theo manh mối để quét sạch mạng lưới buôn .

 

Lần , những tên buôn may mắn trốn thoát càng thêm nghiến răng nghiến lợi với Thẩm Lai Đệ.

 

Đây đúng là khắc tinh của chúng, cứ hễ gặp cô là y như rằng thanh trừng quy mô lớn.

 

Cảnh sát đường sắt và cục công an khi tin cũng khá cạn lời. Ai mà ngờ mấy năm, những kẻ buôn mà Thẩm Lai Đệ gặp vẫn mối thâm thù như chứ?

 

Tuy nhiên, Lâm Họa rõ những chuyện , trong lòng cô chỉ cầu nguyện đừng thêm biến cố gì xảy nữa!

 

Phù hộ, phù hộ...

 

Chương 433 Bình an đến nơi

Chẳng ông trời thấy lời cầu nguyện của Lâm Họa , mà trong quãng đường còn , chuyện gì khác xảy nữa.

 

“A! Cuối cùng cũng sắp đến ga .” Lâm Họa để phòng hờ vạn nhất, mấy ngày nay cũng rời khỏi toa xe, suýt chút nữa thì cái khí cho ngột ngạt đến c.h.ế.t.

 

Nghe loa thông báo sắp đến ga, họ mừng rỡ khôn xiết. May mà họ mua vé giường chứ , nếu chắc sẽ đau lưng mỏi gối lắm đây.

 

! Cuối cùng cũng tới nơi .”

 

Vương Chí Hòa nhớ Hạ Chí Viễn và Lâm Họa cũng là bạn học cùng trường với , liền hỏi: “Đồng chí Hạ, khi xuống tàu hai định đến trường báo danh luôn ?”

 

“Không, chúng về nhà một chuyến .”

 

“Về nhà? Nhà hai ở ngay Kinh Thành ?”

 

“Vâng, và vợ đều là thanh niên trí thức từ Kinh Thành xuống nông thôn.”

 

“Vậy thì hai giỏi quá, thể cùng đỗ về đây.”

 

, thực sự lợi hại!” Hoàng Trung chân thành cảm thán.

 

Vương Chí Hòa vốn nghĩ họ thể cùng đường, ngờ họ về nhà , cùng đường với .

 

“Được , cứ tưởng hai sẽ cùng đường với chứ.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tn70-hang-ngay-an-dua-cua-phao-hoi-o-thap-nien-70/chuong-522.html.]

 

“Anh định bây giờ báo danh ở trường luôn ?” Hạ Chí Viễn nghĩ hiện tại còn bốn năm ngày nữa mới đến ngày khai giảng, chắc trường nhận học sinh.

 

“Vâng, định đến trường sớm một chút, còn vài ngày nữa là khai giảng , đến quen với môi trường .”

 

“Ồ ồ!” Hạ Chí Viễn hiện tại ý định trực tiếp cho nhà . Tuy mấy ngày nay quen hơn một chút, nhưng dù vẫn là ngoài, những chuyện mang tính riêng tư vẫn thể tùy tiện .

 

Tàu cuối cùng cũng ga. Nhóm Lâm Họa bước khỏi toa, dòng đông đúc chen chúc, Lâm Họa chẳng nhấc chân chen lấn chút nào.

 

“Hay là chúng leo qua cửa sổ ?” Lâm Họa khẽ đề nghị.

 

Hạ Chí Viễn toa xe, xem xét tình hình bên ngoài cửa sổ, thấy cách khả thi liền nhanh nhẹn nhảy ngoài cửa sổ .

 

“Họa Họa, em đưa con đây .”

 

“Được!” Lâm Họa thấy kế hoạch của khả thi, cần chen lấn trong đám đông đúc nữa.

 

Hạ Chí Viễn đón lấy đứa trẻ đưa từ bên trong cửa sổ, buộc con n.g.ự.c, đó cùng Lâm Họa lượt chuyển hành lý của xuống, cuối cùng Lâm Họa cẩn thận leo khỏi toa xe.

 

Vương Chí Hòa và Hoàng Trung là hai đàn ông lớn, thấy họ thì càng , cách xuống xe hơn, ai mà chen lấn cho bẹp ruột chứ?

 

“Ha ha ha! Cách của hai thật đấy, xuống xe nhẹ nhàng hẳn.”

 

!”

 

“Cũng nhờ cửa sổ bên tiện xuống thôi.” Hạ Chí Viễn tranh công, chỉ bình thản trần thuật sự thật.

 

Rất nhanh đó, mấy họ mỗi một ngả.

 

Lâm Họa và Hạ Chí Viễn mang theo con nhỏ, xách hành lý đến trạm chờ xe buýt.

 

Lúc trạm xe buýt cũng đen nghịt .

 

“Đông thế , lát nữa chen ?” Lâm Họa cảnh tượng mắt mà nuốt nước bọt, gian nan hỏi.

 

“Có lẽ là chen . cũng thể chuyến xe họ đợi cùng chuyến với .”

 

“Vâng, đúng là thế thật.”

 

“Vậy đợi thêm chút nữa nhé?”

 

“Vâng!”

 

Cuối cùng ông trời phụ lòng , Hạ Chí Viễn và Lâm Họa cũng đợi chuyến xe về phía trường học.

 

Sau khi lên xe, Lâm Họa và Hạ Chí Viễn mới thở phào nhẹ nhõm. Lên xe , thêm nửa tiếng nữa là về đến nhà.

 

May mà hành lý hai mang theo nhiều lắm, đủ sức của hai gánh vác.

 

Chuyến xe buýt tình cờ ngang qua trường của họ, nên họ xuống xe ở gần trường.

 

Sau khi xuống xe, Hạ Chí Viễn dẫn đường tới căn sân mà họ sắp sinh sống.

 

Lâm Họa cổng và tường rào của căn sân, thấy cũng gì đặc biệt, chỉ là một căn sân bình thường.

 

 

Loading...